TRANG 293# 2
> Chương 585: Phản ứng sau sự kiện
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên bị nhốt trong tượng đá nhìn bên ngoài khí thế ngất trời xây miếu cho mình, lòng khóc không ra nước mắt. Ta không cần cung phụng, ta muốn ra ngoài, chĩa đầu xuống đất khó chịu quá! Bên tai còn nghe tiếng Văn Đạo Nhân rên rỉ bực chết.
>
> Trương Minh Hiên gầm lên: “Câm mồm đi Văn Đạo Nhân!”
>
> “A! Đau quá! Đau quá!”
>
> Tiếng la càng lớn hơn.
>
> Trên đảo Huyền Không. Lý Thanh Tuyền chạy vào thư điếm thấy Lý Thanh Nhã thẫn thờ ôm Nha Nha.
>
> Lý Thanh Tuyền chạy vội tới ngồi xuống trước mặt Lý Thanh Nhã, hỏi: “Tỷ tỷ, Trương Minh Hiên còn ở phía dưới, có nên đưa hắn lên đây trước không?”
>
> Lý Thanh Nhã bình tĩnh nói: “Tỷ thử rồi, tượng đá như cắm rễ dưới đất không thể di chuyển.”
>
> Lý Thanh Tuyền chậm rãi nói: “Vậy chẳng phải là rất nguy hiểm? Lỡ có người đánh nát hắn thì sao?”
>
> Lý Thanh Nhã mím môi, nàng không nghĩ ra cách nào, ôm Nha Nha đứng lên nói: “Tỷ về phòng.”
>
> Lý Thanh Tuyền cười gian chạy ra ngoài.
>
> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha về phòng, đặt bé xuống giường, nhẹ giọng dỗ: "Ngủ đi!"
>
> Nha Nha xoe tròn mắt bỗng ngáp một cái, mắt ướt nước chìm vào giấc ngủ sâu.
>
> Lý Thanh Nhã ngồi bên giường, vươn tay ra, một tượng thần Thái Thượng hiện ra trong lòng bàn tay nàng.
>
> Biểu cảm của Lý Thanh Nhã phức tạp nhìn tượng thần Thái Thượng.
>
> Tượng thần bỗng chốc sống động, mắt nở rộ vẻ linh động, cười nhìn Lý Thanh Nhã: “Cuối cùng ngươi chịu liên lạc với ta.”
>
> “Muốn nhờ ngài giúp đỡ.”
>
> “Mẫu thân của ngươi khỏe không?”
>
> “Ngài có thể tới xem.”
>
> Không khí giữa hai người trầm lắng.
>
> Thật lâu sau tượng thần Thái Thượng bay đến bên trên Nha Nha, nói: “Nha Nha thật đáng yêu, giống hệt lúc ngươi còn nhỏ, thật muốn ôm nàng.”
>
> Lý Thanh Nhã nhìn tượng thần Thái Thượng, nói nhỏ: “Nếu ngài muốn thì cứ ôm.”
>
> Giọng Thái Thượng trở nên lạnh nhạt: “Không cần, muốn ta làm gì?”
>
> Lý Thanh Nhã cũng lạnh nhạt nói: “Cứu Trương Minh Hiên ra giùm.”
>
> Tượng thần Thái Thượng nói: “Ngươi xem.”
>
> Hai mắt tượng thần Thái Thượng nhìn Lý Thanh Nhã, ánh mắt giao nhau, nàng mơ hồ đi tới một không gian kỳ dị.
>
> Trong không gian màu vàng, một con muỗi huyết sáu cánh to lớn bị thanh trường kiếm lớn đóng đinh, từng kiếm khí xanh biếc sắc bén cắt người con muỗi, tiếng gào thét vang vọng trong không gian.
>
> Tầm mắt từ kiếm to di chuyển lên trên, một thân hình to lớn như đứng ở thiên ngoại, từng đợt thần lực màu vàng từ người đó dọc theo trường kiếm xâm thực xuống dưới.
>
> Lý Thanh Nhã tỉnh táo lại, nàng nhìn tượng thần Thái Thượng, do dự hỏi: “Đó là Trương Minh Hiên?”
>
> Tượng thần Thái Thượng nói: “Đúng vậy, đây là cơ duyên với hắn. Khi Văn Đạo Nhân chết là kiếm Thanh Bình sẽ hoàn toàn chặt đứt liên kết giữa Kim Liên tam phẩm với Kim Liên bát phẩm, Trương Minh Hiên cũng sẽ được đến Kim Liên tam phẩm.”
>
> Mắt Lý Thanh Nhã lóe tia vui mừng nói: “Thì ra là vậy, không bị gì là tốt rồi.”
>
> Giọng tượng thần Thái Thượng hơi ghen, cáu kỉnh nói: “Với tư chất của tiểu tử kia không biết sẽ mất bao nhiêu năm.”
>
> Lý Thanh Nhã nghiêm túc nói: “Ta tin tưởng hắn sẽ nhanh chóng làm được.”
>
> Tượng thần Thái Thượng quay đầu nhìn Nha Nha một cái, nói: ‘Ta đi đây.”
>
> Tượng thần bay về tay Lý Thanh Nhã, không còn vẻ linh động.
>
> Lý Thanh Nhã lật tay lại, tượng thần biến mất, mắt nàng còn đọng lại vui sướng.
>
> Linh sơn, Đại Lôi m Tự. Như Lai đang ngồi xếp bằng trên sen vàng tham ngộ đại đạo.
>
> Đột nhiên một phật quang như ngọn nến nở rộ trên không trung, thân hình Nhiên Đăng Phật Tổ hiện ra trong phật quang.
>
> Nhiên Đăng Phật Tổ nhìn Như Lai, nói: “Văn Đạo Nhân đã thất bại.”
>
> Như Lai mở mắt ra, nhẹ giọng nói: “Như đã dự đoán, Trương Minh Hiên luôn khó đối phó.”
>
> Nhiên Đăng Phật Tổ nói: “Lần này là ngoài ý muốn! Không ai ngờ Minh Hà giáo chủ đột nhiên nhúng tay vào giết Văn Đạo Nhân!”
>
> Như Lai lạnh nhạt nói: “Ngoài ý muốn? Bất ngờ cũng nhiều thật.”
>
> Nhiên Đăng Phật Tổ nhíu mày hỏi: “Ngươi cho rằng đây là Trương Minh Hiên thiết kế ra?”
>
> “Từ lúc Văn Đạo Nhân ra tay là ta đã nhìn thấy kết cục, điểm khác nhau ở chỗ con đường dẫn đến kết cục. Theo ý của ngươi là các loại ngoài ý muốn dẫn đến kết quả, còn ngô thì thấy là kết cục đương nhiên, nhìn như quá trình ngoài ý muốn thật ra mọi thứ là đương nhiên. Chúng ta nhìn bản chất qua hiện tượng, xem ai được lợi lớn nhất trong việc ngoài ý muốn này? Kết cục cuối cùng là gì?”
>
> Nhiên Đăng Phật Tổ nhíu chặt mày nói: “Được lợi lớn nhất là Trương Minh Hiên, nhưng ta vẫn cho rằng đây là ngoài ý muốn, Thánh Nhân không biết có ai dám thiết kế Minh Hà giáo chủ?”
>
> Như Lai cười nói: “Nếu Phật Tổ cho rằng đây là ngoài ý muốn vậy có dám đi Thiên Môn sơn trấn áp Phương Lâm không?”
>
> Nhiên Đăng Phật Tổ do dự giây lát, lắc đầu nói: "Bổn tọa không dám!"
>
> Như Lai cười đắc ý, thấy chưa, muốn tranh biện với ta thì ngươi còn kém xa.
>
> Nhiên Đăng mở miệng hỏi: “Còn Kim Liên tam phẩm thì tính sao đây?”
>
> Như Lai khẽ thở dài: “Phật Mẫu chưa truyền thánh dụ xuống.”
>
> Hôm nay chuyện xảy ra ở Thiên Môn sơn đã lan truyền trên mạng, đặc biệt trong Mắt Thần đầy ắp video ngắn. Nhiều yêu quái tu sĩ khi chạy trốn không quên quay video đăng lên để hấp dẫn chú ý.
>
> Đại trận màu máu phủ lên thiên địa, trời sụp đất nứt Văn Đạo Nhân ra sân. Khoảnh khắc nguy hiểm biển máu giáng xuống thì Minh Hà giáo chủ bá khí lên sân đánh Văn Đạo Nhân tơi bời. Cho đến phút cuối Trương Minh Hiên trấn áp sen vàng, cảnh tượng mấy vạn yêu tộc quỳ lạy tượng thần của hắn, tất cả có thể tìm thấy trong Mắt Thần.
>
> Trên mạng ồn ào.
>
> Trong chatroom công cộng.
>
> Bạch Vân đạo trưởng: Không thể nào! Văn Đạo Nhân tấn công Thiên Môn sơn bất ngờ? Chẳng phải Văn Đạo Nhân đã chết?
>
> Tử Vân đạo trưởng: Ai nói hắn đã chết? Toàn là tin đồn. Sau trận chiến Phong Thần không thấy hắn xuất hiện nữa nên người ta mới đồn hắn bị Tiệt giáo giết, không ngờ trận chiến rời núi đầu tiên đã tìm đến Thiên Môn sơn, kết quả tàn đời.
>
> Kim Linh: Báo thù cho Quy Linh Thánh Mẫu được rồi, mừng khi thấy điều này.
>
> Ngân Linh: Đúng rồi, hai vị tiểu thư còn ở Thiên Môn sơn mà Văn Đạo Nhân dám đi tìm đường chết! Làm rụng một cọng tóc của hai vị tiểu thư là ta sẽ luyện hắn thành tro!
>
> Yêu Cưỡi Hắc Hổ: Cuối cùng ta đã biết tại sao lúc trước đột nhiên chiếu Giang Sơn Tuyết, thì ra mọi thứ đã thiết kế hết.
>
> Hắc Vân Chân Nhân: Vô Lượng Thiên Tôn, ta cũng biết rồi.
>
> Thạch Đầu: Ta cũng biết.
>
> Thiết Đản: Ta cũng biết.
>
> Huyền Trang: A di đà phật, Vô Lượng Thiên Tôn, Trương công tử có lòng từ bi dùng chính mình trấn ma, công đức vô lượng!
>
> Lão Ngưu: Ha ha ha, lão gia tử làm đẹp quá!
>
> Xà Minh: Trời ạ, ta đã bỏ lỡ cảnh tượng náo nhiệt như vậy, Tiểu Hỏa Ngưu cũng lộ tài hoa trong đó.
>
> Lão Chu: May mắn thần quân không sao, người tốt luôn có trời thương.
>
> Hắc Vương: Sao ta nghe nói người tốt thì không sống lâu, tai họa sống ngàn năm?
>
> Ta Toái Bảo Tháp: @ Hắc Vương, ngươi xong rồi, Trương Minh Hiên rất mang thù, ngươi đã quên đám thần tiên trên Thiên Đình sao?
>
> Đại Thiên Vương: @ Hắc Vương, ngươi xong rồi!
>
> Nhị Thiên Vương: @ Hắc Vương, ngươi xong rồi!
>
> Chân Trần Thật Là Thoải Mái: @ Hắc Vương, ngươi xong rồi!
>
> Hắc Vương: Im đi, mau viết nhiều đẩy trang lên!
>
>
>
>