TRANG 294# 1
> Chương 586: Thái giám Trương Minh Hiên
>
>
>
>
>
>
> Điệp Doanh: Chỉ có mình ta thấy tiên sinh cầm song kiếm rất bá khí, con người rất tốt sao?
>
> Huyền Trang: A di đà phật, vị lão tiên sinh kia trừ ma hộ sinh, công đức vô lượng, đợi bần tăng đến Tây Thiên nhất định sẽ xin công thay tiên sinh trước mặt Phật Tổ.
>
> Ngọc Diện: Đúng đúng! Tiên sinh múa kiếm qué đẹp trai, quá bá khí, thích chết, thích chết!
>
> Thiết Phiến: @ Ngọc Diện, ngươi muốn chết à?
>
> Ngọc Diện đã log out.
>
> Cao Dương: Ta cũng rất thích, đã chụp lại hình ảnh làm màn hình rồi, đẹp trai chết đi được!
>
> Điệp Doanh: Oa! @ Cao Dương, xin hình!
>
> Ngọc Diện bỗng log in: @ Cao Dương, xin hình!
>
> Thiết phiến: @ Ngọc Diện, đừng chạy, lăn qua cho ta!
>
> Ngọc Diện off lần nữa.
>
> Trong chatroom tác giả.
>
> Đại Thiếu Gia Lý Gia: May mắn thần quân không bị gì, nếu thần quân xảy ra chuyện thì chúng ta sẽ trở về ngày tháng cũ.
>
> Cổ Phàm: Đúng đấy, nghèo đến giàu thì dễ chứ giàu trở lại nghèo khó lắm, không quay về được.
>
> Mạch Thượng Công Tử Béo: Ngành tiểu thuyết mới tốt lên vài ngày, tuyệt đối thần quân đừng bị gì!
>
> Mộc Qua: Mà thần quân phong ấn Văn Tử Yêu thì Nho Đạo Chí Thánh có chương mới không đây?
>
> Cổ Phàm: Chắc sẽ có? Thần quân thần thông quảng đại, có uy năng chúng ta không biết.
>
> Mỗi diễn đàn đều bàn tán xôn xao, đặc biệt hành động Trương Minh Hiên vì thương sinh thiên hạ mà dùng bản thân trấn áp Huyết Ma đã hút vô số fan về.
>
> Thiên Đình, trong Dao Trì. Ngọc Đế và Vương Mẫu đang đánh cờ.
>
> Vương Mẫu cười khẽ: “Không ngờ Văn Đạo Nhân rơi vào tay Minh Hà giáo chủ, Trương Minh Hiên đã trả giá lớn cỡ nào mới mời được Minh Hà giáo chủ?”
>
> Ngọc Đế nói: “Không đơn giản như vậy, hỏi thăm tin tức từ Minh Hà giáo chủ thì nghe y bảo là Văn Đạo Nhân tiến công Thiên Môn sơn vì nhằm vào Hồng Hài Nhi.”
>
> Vương Mẫu ngây người, kinh ngạc kêu lên: “Không thể nào!”
>
> Ngọc Đế cảm khái nói: “Đúng rồi, không thể nào, chuyện kỳ dị không hợp lẽ thường như vậy thật sự xảy ra, lợi hại.”
>
> Vương Mẫu cười nói: “Giờ ta chợt nhận ra mình rất ngốc.”
>
> Ngọc Đế lắc đầu cảm thán, nói đúng, đến bây giờ trẫm cũng không phát hiện sao hắn làm được, thiết kế bố cục không để lại dấu vết, kết cục là Văn Đạo Nhân thật sự thân thể tan vỡ, nguyên thần bị trấn áp.
>
> Trương Minh Hiên còn giả nai làm cỏ đuổi sâu gì đó, hắn cho rằng loại cỏ đuổi sâu tầm thường sẽ có tác dụng với Văn Đạo Nhân sao? Diễn lố.
>
> Ngọc Tuyền Sơn, ngoài động Kim Hà.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân đứng dưới cây linh ngoài hang, lẩm bẩm: “Văn Đạo Nhân đã chết, mấy hôm trước hắn đăng bài Giang Sơn Tuyết là đã cho gợi ý, vì tưởng nhớ Quy Linh Thánh Mẫu thế là thiết kế giết Văn Đạo Nhân. Từ khi nào đẳng cấp Chuẩn Thánh nói chết liền chết?”
>
> Mắt Ngọc Đỉnh Chân Nhân tràn đầy mờ mịt.
>
> Buổi tối buông xuống, gió thê lương thổi vào người, Trương Minh Hiên rùng mình. Không ngờ ta cũng có hôm nay, lưu lạc đầu đường thảm biết bao.
>
> Trương Tiểu Phàm nói trong đầu hắn: “Đã đến giờ đăng chương mới Nho Đạo Chí Thánh.”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Đăng một chương lên!”
>
> Trương Tiểu Phàm hỏi: “Ngươi có chắc không?”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt, bực bội gắt: “Làm nhanh, nói nhảm cái gì! Phương Vận, chắc chuyện này không ảnh hưởng đến ngươi phải không?”
>
> Một giọng nói xa lạ vang lên trong thức hải của Trương Minh Hiên: “Không sao, ta đã có thần trí, có thể tự tu luyện.
>
> Trương Minh Hiên sắp xếp xong việc đăng một chương rồi tức giận quát: “Văn Đạo Nhân, ngươi yên lặng chút cho ta được không? Buổi tối không ngủ sao?”
>
> “A! Trương Minh Hiên! Đau quá! Ta nguyền rủa ngươi không chết tử tế được! A a a!”
>
> Trương Minh Hiên chóng mặt lơ lửng trên cao, thế này khó chịu còn hơn phòng nhỏ.
>
> Trong Khổng viện.
>
> Nhan Hồi đang lướt di động, thầm thở dài, xem ra phải chờ một thời gian mới có chương mới Nho Đạo Chí Thánh.
>
> Di động rung rung, Nhan Hồi ngạc nhiên phát hiện có đổi mới. Trương Minh Hiên chăm chỉ vậy sao? Cái này không hợp lẽ thường!
>
> Nhan Hồi mở ngay chương mới ra.
>
> [Thông báo.
>
> Các bạn đọc giả thân mến, buổi tối tốt lành!
>
> Vì nhân tố không thể cưỡng lại nên bản nhân trịnh trọng tuyên bố tại đây: Nho Đạo Chí Thánh thái giám, hẹn gặp lại các bạn ở quyển sách sau.]
>
> Nhan Hồi nhìn mấy chữ thanh minh ít ỏi, hoang mang Giang Sơn Tuyết.
>
> Thái giám? Là sao?
>
> Đại Đường, Trường An, trong điện Cam Lộ.
>
> Lý Thế Dân đang trò chuyện với hoàng hậu.
>
> Lý Thế Dân: Vô Cấu, nàng có sao không? Ta mới biết Thiên Môn sơn bị đánh lén, nàng và Tấn Dương đều khỏe chứ? Có bị thương gì không?
>
> Trưởng Tôn Vô Cấu: Không sao, ta và Tấn Dương được Thanh Nhã tỷ bảo vệ nên không bị thương chút nào.
>
> Lý Thế Dân: Vậy thì tốt rồi, phải cảm tạ Thanh Nhã tỷ mới được.
>
> Trưởng Tôn Vô Cấu: Tất nhiên, thôi không nói chuyện với chàng nữa, ta đi giúp Thanh Nhã tỷ chăm sóc em bé.
>
> Lý Thế Dân tắt di động, chợt thấy Nho Đạo Chí Thánh đổi mới, Trương Minh Hiên chuyên nghiệp vậy sao?
>
> Lý Thế Dân mở ra xem, khó hiểu lẩm bẩm: “Thái giám? Là sao?”
>
> Lý Thế Dân ngoắc tay: “Đức Toàn, ngươi lại đây xem cái này có ý gì.”
>
> Đức Toàn cười tươi lại gần nhìn một cái, sau đó nụ cười biến mất, khóe môi co giật, chửi thề trong bụng.
>
> Mặt Đức Toàn không biểu cảm nói: “Bẩm bệ hạ, thái giám nghĩa là bên dưới không còn.
>
> Lý Thế Dân nhìn lướt qua Đức Toàn khó chịu, nói: “Bậy bạ!”
>
> Lý Thế Dân ném di động xuống bàn, tiếp tục phê tấu chương.
>
> Trên mạng có nhiều người thông minh nên rất nhanh đã giải nghĩa ra từ thái giám. Trên mạng tràn ngập tiếng cười mắng, nhiều người để lại lời nhắn trong khu bình luận sách, nói là chúng ta có thể chờ, xin Trương Minh Hiên tuyệt đối đừng thái giám.
>
> Chatroom tác giả.
>
> Cổ Phàm: Tác giả chúng ta viết sách ngừng một nửa thì gọi là thái giám sao?
>
> Lưu Thanh Hà: Cái này gọi là bản thiếu mà?
>
> Hoàng Gia Thuê Miêu: Trương công tử nói thái giám thì sau này gọi là thái giám đi, ai kêu hắn là lão đại.
>
> Cổ phàm: [cười khổ] Về sau không có tác giả dám tùy tiện bỏ ngang sách rồi, nếu không sẽ bị mắng thành thái giám.
>
> Mạch Thượng Công Tử Béo: Nho Đạo Chí Thánh đã thái giám~
>
> Địa ngục.
>
> Bình Tâm nương nương hừ mũi, tức giận nói: “Muốn làm thái giảm thì lần sau bổn tọa sẽ chiều ý ngươi!”
>
> Thiên ngoại, cung Oa Hoàng.
>
> Mắt Nữ Oa nương nương lóe tia sáng lạnh: "Thái giám? Ta cảm thấy làm cung nữ tốt hơn.”
>
> Thanh Loan, Thải Phượng cổ vũ: “666! Nương nương uy vũ!"
>
> Trên một đường cái, có con trâu vàng kéo một chiếc xe ngựa đi từ từ. Thùng xe không lớn nhưng không gian bên trong to cỡ mấy căn phòng, chia ra nhà bếp, phòng tắm, phòng ngủ, phòng đọc sách vân vân.
>
> Khổng Tử đang ngồi trong phòng sách trên xe ngựa, ngón tay gõ mặt bàn, mắt lóe tia sáng trí tuệ.
>
> Khổng Tử mở miệng nói: “Đại Hoàng, chúng ta đi Thiên Môn sơn! Có một số việc cũng nên hỏi rõ.”
>
> Trâu vàng già bên ngoài um bò một tiếng tiếp tục tiến lên trước, đi không lâu sau thì đổi hướng tây.
>
> Đầu xuân gió lạnh thê lương, Trương Minh Hiên cô độc ở giữa quảng trường còn với tư thế đầu chĩa xuống đất, bên tai là tiếng gào thét không dứt. Có kiểu hành người dã man vậy sao?
>
> Đám yêu quái cầm vũ khí bao quanh quảng trường, chúng nó cảnh giác xem xét bốn phía. Các yêu quái này được Dung Mẫu chọn làm thủ vệ cho Trương Minh Hiên.
>
> Lý Thanh Tuyền nhẹ nhàng từ trên trời giáng xuống.
>
> Đám thủ vệ giơ vũ khí ra, ngước đầu cảnh giác quát: “Ai đó!?”
>
> “Ta đây!”
>
> Các thủ vệ thấy là Lý Thanh Tuyền mới buông vũ khí xuống, cung kính chắp tay thi lễ rồi tiếp tục đứng thẳng canh giữ.
>
>
>
>