TRANG 294# 2
> Chương 587: Thích khách đến đánh
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Tuyền đáp xuống cạnh Trương Minh Hiên, tay bưng cái bát, trong bát đựng đồ ăn thơm nức.
>
> Lý Thanh Tuyền thổi bát, ngồi xổm xuống đặt bát trước mặt Trương Minh Hiên, nghiêm túc hỏi: “Ngươi muốn ăn không?”
>
> Trương Minh Hiên trợn to mắt nhìn đồ ăn đầy ắp trong bát, đó là thịt thỏ, ngon quá, đói bụng!
>
> Lý Thanh Tuyền cười tủm tỉm bưng bát lên ăn ngon lành, làm Trương Minh Hiên nhìn chảy nước miếng.
>
> Lý Thanh Tuyền ăn dính dầu đầy miệng, nói: “Ngươi tự phong ấn mình làm gì, ngốc à? Trước kia không thấy ra ngươi là người dũng cảm dâng hiến như vậy.”
>
> Trương Minh Hiên câm nín nhìn mặt đất, nếu ta nói bị người tính kế thì ngươi có tin không?
>
> Lý Thanh Tuyền ngồi xổm nhìn mặt Trương Minh Hiên: “Ngươi xem đi, giờ có đồ ngon cũng không ăn được, có đồ uống cũng không thể uống, nhưng coi như thỏa mãn ước mơ ngủ suốt ngày của ngươi.”
>
> Lý Thanh Tuyền thấm thía nói: "Vạn Tuế gia gia đã nói rồi, yêu không làm lợi cho mình thì trời tru đất diệt, sau này ngươi nhớ lâu chút. Bản thân không thể thực hiện tiêu dao tự tại còn rảnh rỗi lo an nguy cho thiên hạ, chuyện lớn đó đã có người khác lo! Loại người như ngươi mà lăn lộn ở yêu giới thì không sống lâu dài được.”
>
> Lý Thanh Tuyền vừa ăn cơm thịt thỏ thơm ngon vừa lải nhải với Trương Minh Hiên.
>
> Chờ ăn xong miếng cơm cuối cùng, Lý Thanh Tuyền thỏa mãn nói: “Cảm giác ta nói mà ngươi không thể cãi lại thật là tốt, ta đi đây, ngươi từ từ ngủ đi!”
>
> Lý Thanh Tuyền bay lên trời biến mất trong tầng mây.
>
> Trương Minh Hiên khóc thầm, ta ngủ được sao? Con muỗi già này la hét không dứt thì ngủ thế quái nào được? Ngươi nói cho ta biết làm sao để ngủ?
>
> Ngày hôm sau, trời vừa sáng đã có một đám yêu quái hét khẩu hiệu khiêng cây đào đất bên cạnh Trương Minh Hiên. Bốn vách tường miếu thần đã dựng lên, có yêu quái thêm cấm chế vào, có khắc phù điêu, có sửa góc cạnh, trình độ nghệ thuật rất tốt, hạc nhẹ nhàng mơ hồ, rồng uy vũ, rùa trầm ổn, mỗi phù điêu đều có thần hình.
>
> Tiêu khiển duy nhất của Trương Minh Hiên là xem bọn họ bận rộn để thả lỏng đầu óc bị muỗi làm ồn màng tai.
>
> Trương Minh Hiên đang tập trung xem bọn họ xây miếu thần thì bầu trời vụt qua bóng sáng, bầu trời vang tiếng quát: “Sư đệ, lão Tôn đến đây!”
>
> Chúng yêu ngước lên nhìn, bóng xám xẹt qua đường cong đáp xuống miếu thần đã dựng nửa chừng.
>
> Tôn Ngộ Không nhón chân đứng trước tượng thần Trương Minh Hiên chổng ngược, xem xét rồi nói: “Sư đệ sao mà ngốc vậy? Không đánh lại thì kêu lão Tôn!”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt nhìn bàn chân Tôn Ngộ Không, mệt tâm quá, không muốn nói chuyện.
>
> Tôn Ngộ Không quay quanh tượng đá Trương Minh Hiên hai vòng, gõ tượng đá bùm bùm rồi nói: “Sư đệ, có phải lão Tôn đánh nát tượng đá thì ngươi ra được không?”
>
> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực, đập đi! Mau đập vỡ nó! Đáng giá thử một lần.
>
> Tôn Ngộ Không lắc đầu nói: “Không ổn, không ổn, lỡ tổn thương ngươi thì không tốt.”
>
> Tôn Ngộ Không rút Kim Cô Bổng ra khỏi lỗ tai, cây gậy biến lớn trong tay y cỡ chiều dài bút lông.
>
> Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng vẽ vòi trên lưng Trương Minh Hiên, ánh sáng vàng lấp lánh.
>
> Tôn Ngộ Không vừa lòngg gật gù nói: “Sư đệ, lão Tôn còn phải bảo vệ Đường Tam Tạng đi lấy kinh, không cách nào ở đây cùng ngươi. Ta ghi chú Kim Cương Hộ Thân cho ngươi để bảo vệ an toàn của ngươi rồi.”
>
> Tôn Ngộ Không lấy di động ra quay chụp Trương Minh Hiên 360 độ, sau đó vừa lòng cất di động: “Được rồi, có thể đăng lên Mắt Thần.”
>
> Tôn Ngộ Không bấm đăng lên, cười tủm tỉm nhìn di động, không ngẩng đầu lên nói: “Sư đệ tạm nhịn một thời gian đi, lão Tôn sẽ thường xuyên đến thăm ngươi.”
>
> Tôn Ngộ Không nói xong nhảy lên cao biến mất.
>
> Vẻ mặt Trương Minh Hiên hoang mang. Y đến làm gì? Chú Kim Cương Hộ Thân là cái gì? Rốt cuộc đến làm chi? Thật sự vì muốn thăm ta sao? Hoang mang quá.
>
> Tôn Ngộ Không mới đi không lâu, Lý Thanh Tuyền lại tới, cầm hai cái bánh bao thịt đi tới trước mặt Trương Minh Hiên, vươn tay bóng nhẫy vỗ người hắn, một luồng sáng vàng vụt qua.
>
> Lý Thanh Tuyền chu môi nói: “Đây là tỷ tỷ cho ngươi, bảo vệ an toàn của ngươi.”
>
> Lý Thanh Tuyền lại vỗ một cái, luồng sáng vàng thứ hai lóe lên: “Đây là của ta, ngươi ngoan ngoãn ở đây đừng chạy lung tung.”
>
> Lý Thanh Tuyền dạo quanh Trương Minh Hiên một vòng, kêu lên: “Chữ trên lưng ngươi là ai viết vậy? Xấu quá.”
>
> Trên lưng của ta có chữ?
>
> Trương Minh Hiên sửng sốt sau đó nghiến răng nghiến lợi, Tôn Ngộ Không!
>
> Lý Thanh Tuyền lẩm bẩm: "Tề Thiên Đại Thánh đã đến đây, cái gì thế này? Không văn minh gì hết, sao có thể viết bậy bạ.”
>
> Lý Thanh Tuyền lấy di động ra quay chụp sau đó đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Ta phải đăng lên Mắt Nhanh để khiển trách hành vi này mới được.”
>
> Lý Thanh Tuyền cúi đầu cầm di động đi xa.
>
> Trương Minh Hiên gào lên: “A!”
>
> Không sống nữa, ngày tháng kiểu này bao giờ mới chấm dứt!?
>
> Trong vòng hai ngày miếu thần huy hoàng của Trương Minh Hiên đã đứng thẳng trên quảng trường, điêu long họa phượng, mái cong góc vểnh, mây lành đan thành màn che, linh ngọc dựng làm bình phong, bốn phía lấp lánh ánh sáng phi phàm. Trước tượng thần không dứt nhang khói như đặt Trương Minh Hiên trên lò nửa, thêm gia vị thì càng ngon.
>
> Buổi tối, ngoài miếu thần đứng hai đội thị vệ yêu quái, đều là Dung Mẫu sắp xếp.
>
> Một người chậm rãi đi qua giữa hai thị vệ. Thị vệ trợn to mắt không hề hay biết có người đi vào, giống như có mắt không thấy núi Thái.
>
> Bóng đen đi tới trước tượng thần Trương Minh Hiên, nhìn hắn rồi cười khẩy nói: “Bằng ngươi cũng có tư cách hưởng dụng miếu thờ?"
>
> Người này vừa xuất hiện liền bị Trương Minh Hiên phát hiện, hắn trơ mắt nhìn người ta nghênh ngang đi tới trước mặt của mình, lòng thầm hét to: “Ai đó đến nhanh lên! Có thích khách! Người bên ngoài bị mù mắt sao? Thanh Nhã tỷ mau cứu mạng!”
>
> Nhưng không ai trả lời, Trương Minh Hiên nhìn gã lấy cây trường thương đâm xéo vào đầu mình.
>
> Bùm!
>
> Trường thương đâm vào trán Trương Minh Hiên nhưng không thể đâm sâu, mấy lớp màng mỏng bao phủ hắn, mũi chân hắn hiện ảo ảnh Thái Cực, ảo ảnh một tòa bảo tháp, ảo ảnh một cây Kim Cô Bổng, ảo ảnh một tòa đài sen.
>
> Bốn ảo ảnh hình thành màn sáng bảo vệ Trương Minh Hiên chặt chẽ.
>
> Tiếng động bên trong làm hộ vệ canh gác bên ngoài giật mình, hai hàng hộ vệ hét to: "Có thích khách!"
>
> Cả đám chen chúc ùa vào.
>
> Chợ ban đêm cũng rực rỡ ngọn đèn, một số khách hàng đặc biệt thích cuộc sống về đêm. Tiếng la thích khách làm chợ sôi trào, khói đen cuồn cuộn, quỷ khóc sói tru lao về phía Trương Minh Hiên.
>
> Thích khách trong miếu thần kêu lên: “Nguy rồi!”
>
> Gã rút trường thương về theo bản năng.
>
> Ầm ầm!
>
> Màng mỏng chặn trường thương bùng nổ, lực lượng bằng bạc tràn ra, trường thương kêu rắc một tiêng gãy ngang. Thích khách phun máu giữa không trung, văng ra nhanh như sao băng, đụng đổ một dãy cửa hàng.
>
> May mắn làm ăn ở đây không phải người bình thường, đều là tu sĩ có tu vi nên sập nhà không làm chết người hay bị thương.
>
>
>
>