TRANG 295# 1
> Chương 588: Hoàng Phong
>
>
>
>
>
>
> Đám thị vệ mới xông tới thì thấy một bóng đen bay cái vèo ra ngoài. Bọn họ bất chấp bóng đen kia, thấy tượng thần Trương Minh Hiên không bị gì mới thở phào nhẹ nhõm, vội bao vây tượng thần, nhìn ra ngoài cảnh giác.
>
> Chỗ bị bóng đen đụng sập cuồn cuộn mây đen, quỷ khóc sói tru, từng bóng quỷ thoáng hiện trên trời, các yêu quái cầm vũ khí, pháp bảo vây phế tích.
>
> Hùng Đải sải bước đi vào đống đổ nát, vung cây chĩa dọn đống chướng ngại dạt sang hai bên để chừa ra một con đường.
>
> Một bóng đen từ bên trong lao ra trốn đi ra xa.
>
> Hùng Đải mắt lóe tia sáng hung ác trầm giọng nói: “Trốn? Ngươi trốn thoát được không?”
>
> Trên đảo Huyền Không.
>
> Lý Thanh Nhã đứng bên mép đảo nhìn bóng đen chạy trốn, tay nàng cầm Hoàng Kim Thằng, do dự một chút lại cất vào. Hắc Hùng Quái đã cất vào, vì sự tôn trọng tốt nhất nàng không nên nhúng tay vào.
>
> Bóng đen mới chạy ra ngoài mấy ngàn thước chợt một Lang Nha Bổng hiện ra đập xuống đầu gã. Vang tiếng nổ điếc tai, bóng đen té cái rầm xuống đất ngất xỉu.
>
> Hùng Đại sải bước tới bên cạnh bóng đen,
>
> Một báo yêu hiện ra giữa không trung vuốt ria mép, cười nói: “Hắc Hùng đại vương, tiểu nhân đã cản hắn lại rồi.”
>
> Hắc Hùng Quái liếc qua, gật đầu nói: "Làm rất tốt!"
>
> Báo yêu cười nói: “Ai dám bất kính với thần quân thì chúng ta sẽ liều mạng với kẻ đó!”
>
> Trong chợ, ngàn vạn yêu quái, tu sĩ huơ vũ khí gầm rống:
>
> “Đúng vậy!”
>
> "Không sai!"
>
> “Nói hay!”
>
> Hắc Hùng Quái khom người túm bóng đen lên, kéo che mặt xuống, y bỗng biến sắc. Hắc Hùng Quái biết người này, là thần hổ dưới tòa của Phục Hổ La Hán.
>
> Hắc Hùng Quái túm bóng đen bay lên cao vội vàng tới đảo Huyền Không. Thiếu gia đang trấn áp yêu muỗi, Phật giáo đột nhiên đến đánh thì không ổn rồi.
>
> Trên đảo Huyền Không.
>
> Hắc Hùng Quái vứt người áo đen xuống đất, ôm quyền nói với Lý Thanh Nhã: “Tiểu thư, đánh lén thiếu gia là thần hổ dưới tòa của Phục Hổ La Hán, là cái kẻ lần trước bị Thanh Tuyền tiểu thư rút gân lột da.”
>
> Hắc Hùng Quái nghiêm túc nói: “Thiếu gia đang trấn áp Văn Đạo Nhân nên không rảnh tay, Phật giáo đột nhiên tấn công, tình hình không ổn.”
>
> Lý Thanh Nhã lạnh nhạt nói: “Không sao, còn có ta ở đây.”
>
> Một đóa sen trắng nở rộ trên ngón tay Lý Thanh Nhã rồi rơi xuống bóng đen, xuất thân bóng đen rên rỉ tỉnh lại.
>
> Lý Thanh Nhã bình tĩnh hỏi: “Ta nghe nói ngươi tên Hoàng Phong đúng không?”
>
> Hổ yêu Hoàng Phong chống người đứng dậy vuốt trán đau đớn, nhe răng nói nhỏ: “Lý tiểu thư có trí nhớ tốt.”
>
> Lý Thanh Nhã hỏi: “Ngươi đến làm gì?”
>
> Hoàng Phong hận thù nói: “Để báo thù! Các ngươi ăn thịt của ta, uống máu của ta, lột da của ta. Bây giờ Trương Minh Hiên tự phong ấn mình, sao ta có thể bỏ qua cơ hội báo thù tốt như vậy?”
>
> Hắc Hùng Quái quát: “Có phải Phật giáo phái ngươi đến không? Nói rõ ràng cho ta!”
>
> Hoàng Phong lạnh lùng nói: “Nếu Phật giáo muốn đối phó các ngươi có cần phái ta đến không?”
>
> Lý Thanh Nhã khẽ cười nói: "Ta tin hắn nói là sự thật."
>
> Hoàng Phong nghiến răng nói: “Ai làm người nấy chịu, muốn giết muốn chém thì tùy, chỉ hận không thể giết chết Trương Minh Hiên!”
>
> Lý Thanh Nhã vươn tay ra, Hoàng Kim Thằng hiện ra trong lòng bàn tay nàng, dây thừng như rắn linh quấn Hoàng Phong, mặc cho nó vùng vẫy vẫn bị trói chặt té xuống đất.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Hoàng Phong bị trói rồi nói: “Hôm nay làm phiền ngươi ở lại đây một đêm.”
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Hắc Hùng Quái rồi nói: “Chuyện bên dưới phiền ngươi lo.”
>
> Hắc Hùng Quái ôm quyền nói: "Nên làm!”
>
> Hắc Hùng Quái bay xuống dưới.
>
> Hắc Hùng Quái mới bay ra khỏi đảo Huyền Không thì Lý Thanh Nhã giơ tay lên cao, đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần được mở.
>
> Hoàng Phong ngửa đầu nhìn đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần, cười nói: “Không ngờ ta có mặt mũi lớn như vậy, khiến Lý tiểu thư mở đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần ra giam cầm ta, thật là vinh hạnh!”
>
> Lý Thanh Nhã mỉm cười nói: “Trên này toàn là nữ, không giỏi tranh đua, vì tránh có kẻ trộm cướp xông lên đành dùng hạ sách này.”
>
> Lý Thanh Nhã nói xong xoay người đi vào phòng, bỏ lại Hoàng Phong thê lương nằm trên mặt đất.
>
> Sáng sớm hôm sau, Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi ngồi xổm bên cạnh Hoàng Phong, vừa chỉ vào gã vừa thì thầm thảo luận. Mặt Hoàng Phong trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
>
> Hồng Hài Nhi chảy nước miếng nói: "Tiểu cô, đây là hổ yêu phải không? Không biết mùi vị thế nào?”
>
> Lý Thanh Tuyền gật đầu nói: “Đây là thần thú, ta từng ăn rồi, hương vị rất ngon, nịt non da mềm, linh khí tràn đầy.”
>
> Hồng Hài Nhi nuốt nước miếng nói: “Bên dưới có bán thịt hổ yêu, có nướng thận hổ yêu, nhưng mắc quá nên con chỉ ăn hai lần.”
>
> Lý Thanh Tuyền trợn to mắt nói: “Chẳng phải nói không thể ra tay quanh chợ sao? Bọn họ lấy thịt hổ yêu đâu ra?”
>
> Hồng Hài Nhi nói: “Chủ quầy thịt nướng đó là hổ yêu, tự cắt thịt mình bán, có thận hổ, bím hổ, bán luôn tim hổ. Hấp thu chút TT tệ là sẽ mọc ra, nghe nói buôn bán rất kiếm tiền, con vốn cũng định mở tiệm bán thịt bò nướng.”
>
> Lý Thanh Tuyền bĩu môi ghét bỏ.
>
> Hồng Hài Nhi chọt người Hoàng Phong: “Mập ghê, tốt hơn thịt chủ tiệm nướng bên dưới, có mùi đàn, rất ngon miệng.”
>
> Hoàng Phong lạnh lùng nhìn họ, chắc chắn hai người được phái đến ép cung. Không khuất phục, ta tuyệt đối không thể khuất phục! Hu hu hu, vì tránh cho mình bị ăn nên ta đã khai hết rồi còn gì!
>
> Khi Lý Thanh Nhã hoàng hậu đi ra thì thấy Lý Thanh Tuyền, Hồng Hài Nhi huơ tay trên người Hoàng Phong.
>
> Lý Thanh Nhã nhíu mày hỏi: "Các ngươi làm cái gì đấy?”
>
> Lý Thanh Tuyền nhảy nhót chạy tới bên Lý Thanh Nhã, cười tủm tỉm nói: “Tỷ, đây là con mồi tỷ săn hả?”
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Hoàng Phong: “Đêm qua nó đánh lén Trương Minh Hiên, bị Hùng Đại bắt.”
>
> Lý Thanh Tuyền tức giận chỉ vào Hoàng Phong, quát: “To gan quá, dám bất kính với Minh Hiên đệ đệ của ta! Chờ xem ta xử lý ngươi! Hồng Hài Nhi, kéo nó đi, ta muốn lóc thịt ngàn vạn mảnh mới nguôi mối hận!”
>
> Hồng Hài Nhi hưng phấn nói: “Được rồi!”
>
> Hồng Hài Nhi kéo chân Hoàng Phong chạy ra ngoài.
>
> Mặt Hoàng Phong trắng bệch vội la lên: "Lý tiểu thư, ta là thần thú dưới tòa của Phục Hổ La Hán! Là người của Phật giáo, các người không thể làm vậy với ta!”
>
> Lý Thanh Tuyền tức giận quát: “Đừng nói ngươi là người của Phật giáo, dù ngươi có là thần trên Thiên Đình thì hôm nay ta cũng ăn. . . Không đúng, ta cũng quyết báo thù rửa hận cho Minh Hiên đệ đệ!”
>
> Hồng Hài Nhi dứt khoát gật đầu nói: “Đúng rồi, báo thù cho tiểu thúc của ta!”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Hai người đừng phá, nó còn hữu dụng.”
>
> Hồng Hài Nhi ngại ngùng thả chân Hoàng Phong xuống, xúc cảm thật tuyệt.
>
> Lý Thanh Tuyền bĩu môi, chán chết.
>
> Lý Thanh Nhã sai khiến: “Thanh Tuyền, ngươi đi mời nhóm Linh Vân đến.”
>
> Lý Thanh Tuyền chu môi nói: “Biết rồi!”
>
> Sau đó Lý Thanh Tuyền chạy ra ngoài.
>
>
>
>