TRANG 295# 2
> Chương 589: Học viện gặp nạn
>
>
>
>
>
>
> Hoàng hậu đánh giá Hoàng Phong: “Đây là hung thủ tiêu diệt phái Thục Sơn của họ mà Linh Vân đã kể?”
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu nói: “Đúng rồi. Năm xưa một đám đệ tử Thục Sơn theo Bạch Mi dẫn dắt quy thuận Phật giáo, một số đi theo Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân. Sau đó Hoàng Phong đột nhiên đánh lén Thục Sơn, đệ tử còn sót lại bị giết gần hết, chỉ có Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân chạy trốn đến nơi này nhưng họ cũng bị thương nặng.”
>
> Hoàng hậu thương hại nói: “Đứa trẻ đáng thương, mấy ngày trước lòng nàng tràn đầy thù hận, người tối tăm khiến người lo lắng.
>
> Hoàng hậu liếc qua Lý Thanh Nhã, cười nói: “Bây giờ thì tốt hơn rất nhiều."
>
> Lý Thanh Nhã khẽ ừ, vỗ Nha Nha trong ngực mình, nói: “Con người luôn thay đổi.”
>
> Hoàng hậu cười chế nhạo: “Ngươi không tò mò tại sao nàng ta thay đổi?”
>
> Lý Thanh Nhã mỉm cười nói: “Dù vì nguyên nhân gì miễn nghĩ thông là tốt rồi.”
>
> Hoàng hậu nhướng mày nói: “Nếu là vì Trương Minh Hiên thì sao?”
>
> “Thế thì rất tốt, Linh Vân là cô nương tốt.”
>
> “Thật sự nghĩ như vậy?”
>
> Lý Thanh Nhã cười không biết nên trả lời sao: “Ngươi nghĩ gì vậy? Ta vốn xem Minh Hiên như đệ đệ.”
>
> Hoàng hậu mím môi nén cười, ai biết được?
>
> Trong khi hai người nói chuyện thì Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân đã đến.
>
> Hai nàng khom người chào: “Chào Thanh Nhã tỷ, chào hoàng hậu nương nương.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Đã nói với hai người rồi không cần đa lễ.”
>
> Hoàng hậu cười gật đầu.
>
> Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân nhìn Hoàng Phong nằm dưới đất, mắt rực cháy lửa giận.
>
> Keng!
>
> Trường kiếm của Chu Khinh Vân ra khỏi vỏ lóe tia sáng lạnh đâm vào Hoàng Phong.
>
> Keng!
>
> Tề Linh Vân giơ trường kiếm cản lại trường kiếm của Chu Khinh Vân.
>
> Chu Khinh Vân cau mày nhìn Tề Linh Vân: “Tại sao?”
>
> Tề Linh Vân lắc đầu nói: "Bây giờ còn chưa được, giết hắn sẽ mang rắc rối lớn đến cho Thiên Môn sơn.”
>
> Chu Khinh Vân oán hận đút trường kiếm vào vỏ.
>
> Mắt Hoàng Phong lóe tia sáng cười to bảo: “Các ngươi không dám giết ta, các ngươi không dám!"
>
> Hoàng Phong quét mắt qua người Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân, chép miệng nói: “Ngày càng xinh đẹp, nếu lúc trước không phải muốn thu hai ngươi làm thị nữ thì hai ngươi đã chết từ lâu, tưởng chút tu vi đó có thể trốn khỏi tay Hổ gia sao? Phải công nhận mùi vị của những sư huynh đệ các ngươi rất ngon, không uổng là tu sĩ, chất thịt rất tốt, lúc trước nên ăn luôn hai ngươi.”
>
> Hoàng Phong nói xong còn liếm môi.
>
> Chu Khinh Vân nổi khùng lên: “Sao ngươi dám!? Sao ngươi dám???”
>
> Tay Chu Khinh Vân siết chặt chuôi kiếm, kích động người run rẩy. Nàng tưởng tượng những sư đệ sư muội ở chung sớm chiều bị con hổ yêu này nuốt là mắt đỏ rực, ước gì có thể ầm kiếm băm nó ra trăm vạn mảnh.
>
> Chu Khinh Vân chảy hai hàng lệ thì thào: “Sao ngươi có thể như vậy? Ngươi là thần thú của Phật Môn!”
>
> Hoàng Phong cười đắc ý nhìn Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân đã điên tiết nhưng cố kiềm chế. Thích nhất thấy các ngươi hận ta mà không làm gì được.
>
> Giọng Lý Thanh Tuyền khẽ vang lên:
>
> "Các ngươi làm gì vậy?”
>
> Nụ cười đông cứng trên mặt Hoàng Phong, con ngươi co rút.
>
> Lý Thanh Tuyền mang Hồng Hài Nhi chạy tới trước mặt mọi người, khẽ kêu lên, cau mày nhìn Chu Khinh Vân: “Sao ngươi khóc?”
>
> Hoàng Phong cúi đầu cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình. Không thấy ta, không thấy ta, không thấy ta!
>
> Lý Thanh Tuyền vỗ eo nhỏ của Chu Khinh Vân, hào khí nói: "Khóc cái gì? Ai khi dễ ngươi cứ nói cho ta biết, ta kêu Hồng Hài Nhi báo thù cho ngươi.”
>
> Hồng Hài Nhi tợn to mắt, cái này liên quan gì tới ta?
>
> Mắt Tề Linh Vân đỏ hoe nói: “Đa tạ ý tốt của Thanh Tuyền tiểu thư.” Nàng cắn môi nói: “Nhưng bây giờ còn chưa phải lúc báo thù.”
>
> Lý Thanh Tuyền lắc đầu cảm thán nói: “Nhân loại các ngươi thật phức tạp, báo thù còn muốn chọn ngày lành.”
>
> Hồng Hài Nhi gật đầu lia: “Đúng đúng, nhân loại xử tội phạm còn phải chọn giờ lành, rắc rối.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Thanh Tuyền, giao hắn cho hai ngươi trông giữ.”
>
> Mắt Lý Thanh Tuyền sáng rực reo lên: “Thật không?”
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu cười nói: “Tất nhiên là thật.”
>
> Lý Thanh Tuyền hưng phấn nói: “Hồng Hài Nhi, kéo đi!”
>
> Hồng Hài Nhi kéo chân Hoàng Phong, vui vẻ nói: “Con biết chủ tiệm hắc hổ giỏi nướng thịt nhất, chúng ta đi tìm hắn!”
>
> Lý Thanh Tuyền vung tay lên: “Đi thôi!”
>
> Lý Thanh Tuyền quay đầu nhìn Lý Thanh Nhã, hỏi: “Các tỷ có đi không?”
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu, cười nói: "Ta không đi, coi chừng đừng để nó chạy là được.
>
> Hoàng hậu cười bảo: "Ta cũng không đi."
>
> Chu Khinh Vân nghiến răng đày hận thù nhìn Hoàng Phong, hỏi: “Chúng ta có thể đi theo ăn miếng thịt không?”
>
> Lý Thanh Tuyền không để bụng nói: “Dù sao chúng ta không ăn hết, đi thôi.”
>
> Bốn người kéo Hoàng Phong mặt không chút máu đi ra ngoài. Mắt Hoàng Phong tràn đầy hoảng sợ nhìn Lý Thanh Nhã cầu xin.
>
> Mấy ngày tiếp theo Trương Minh Hiên ngồi trong thần điện chịu đựng nhang khói hun, mỗi tối sẽ có người bí ẩn đến đánh lén. Kéo dài năm, sáu ngày, Hắc Hùng Quái nhặt năm, sáu cái xác, đủ thấy Trương Minh Hiên khiến người hận cỡ nào.
>
> Nửa tháng sau, giữa khuya có tiếng ầm ĩ từ trường học Đại Phì Dương truyền đến.
>
> Tiếng quát giận dữ của Cảnh Đức tiên sinh vang vọng bầu trời: “Thật to gan!”
>
> Chợ sôi trào, các yêu ma quỷ quái gầm rống đổ xô đi tới học viện Đại Phì Dương.
>
> Hắc Hùng Quái lắc người xuất hiện bên trên học viện, vỗ tay xuống, gầm lên: “Cút xéo!”
>
> Bùm!
>
> Một bóng đen biến mất.
>
> Hạo nhiên chính khí quay quanh người Cảnh Đức, y lơ lửng trên phế tích học viện, râu tóc bay bay, áo nho phần phật. Hạo nhiên chính khí nóng cháy như lửa hừn hực, yêu ma quỷ quái lại gần đều thấy người khó chịu.
>
> Lý Thanh Nhã mang theo hoàng hậu đến bên học viện. Hoàng hậu căng thẳng nhìn đất trống đổ nát trong học viện, thấy Tấn Dương an toàn đứng chung với mấy yêu thỏ con thì thầm thở phào.
>
> Giọng lạnh nhạt của Lý Thanh Nhã quanh quẩn trên trời: “Về hết đi. Làm phiền Hùng Bi trở lại tọa trấn Thiên Môn sơn. Mời Thảo Đường tiên sinh và các học sinh lên đảo Huyền Không.”
>
> Hắc Hùng Quái hơi thi lễ với Lý Thanh Nhã rồi xoay người đi. Cảnh Đức dẫn theo đám nhóc đi cùng Lý Thanh Nhã đến đại sảnh thư điếm trên đảo Huyền Không.
>
> Sau khi vào thư điếm hoàng hậu dắt đám trẻ con Tấn Dương đi tới phòng khách an ủi.
>
> Lý Thanh Nhã và Cảnh Đức ngồi ở đại sảnh.
>
> Lý Thanh Nhã hỏi: “Thảo Đường tiên sinh, không biết xảy ra chuyện gì?”
>
> Cảnh Đức tức giận nói: “Có kẻ đanh lén học viện, mục tiêu là Tấn Dương công chúa.”
>
> Lý Thanh Nhã cau mày: “Tấn Dương!?”
>
> Cảnh Đức gật đầu nói: “Bị ta ngăn lại rồi, nhưng cuối cùng kẻ đó vẫn cướp đi một học sinh của ta, đó là thỏ yêu Hồ Hiểu Nguyệt, trước kia tên Tiểu Cửu.”
>
> Mặt Lý Thanh Nhã hiện nét giận: “Ta sẽ giải quyết chuyện này, bắt cóc học sinh chắc chắn là sẽ có yêu cầu gì, ta sẽ chống mắt xem kẻ đó muốn làm gì?”
>
> Cảnh Đức đứng lên nói: “Ta cũng sẽ cố gắng hế sức.”
>
> Cảnh Đức đi ra khỏi đại sảnh, chuyện này đã chọc giận y.
>
>
>
>