TRANG 296# 1
> Chương 590: Phục Hổ xuất hiện
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Nhã ngồi trong đại sảnh, lòng buồn phiền. Lúc Trương Minh Hiên còn ở thì không có cảm giác tồn tại gì, nhưng giờ hắn đột nhiên tự phong ấn mình, Thiên Môn sơn mất trụ cột tinh thần, đủ thứ chuyện kéo nhau đến.
>
> Lý Thanh Nhã đi ra khỏi đảo Huyền Không, nhẹ nhàng đáp xuống, bước chậm đến thần điện Trương Minh Hiên.
>
> Thị vệ trước cửa thấy Lý Thanh Nhã thì cung kính khom người hành lễ.
>
> Lý Thanh Nhã đi vào thần điện, cau mày phất tay xua sương khói trước mặt.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn tượng thần Trương Minh Hiên, khóe mắt cong cong, cười nói: “Ngươi được nhang khói nhiều đấy.”
>
> Nguyên thần Trương Minh Hiên trong tượng thần ủ rũ, mệt chết.
>
> Lý Thanh Nhã thổi nhẹ, gió mát thổi qua điện xua tan sương khói.
>
> Linh khí từ không trung tụ thành cái ghế sau lưng Lý Thanh Nhã, Ngưu Hữu Đạo ngồi xuống, lấy di động ra gửi tin nhắn cho Trương Minh Hiên: Gần đây xảy ra nhiều chuyện.
>
> Trong tượng thần, Trương Tiểu Phàm đưa tin cho Trương Minh Hiên ngay.
>
> Trương Minh Hiên nhìn màn hình trước mắt, ngơ nác nói: “Ta thật khờ, không nghĩ ra cách đơn giản như vậy.”
>
> Trương Minh Hiên gửi tin ngay: [ôm] [hoa hồng] Ta nhớ Thanh Nhã tỷ quá.
>
> Lý Thanh Nhã cười nhắn tin: "Ngủ không thoải mái sao?"
>
> Trương Minh Hiên trả lời: “Mỗi ngày bên tai như có trăm ngàn con muỗi kêu vù vù thì ai ngủ được? Còn đứng chổng ngược, bị đặt lên giá nướng mặc cho khói hun, khó chịu! Khó chịu! Rất khó chịu! Thanh Nhã tỷ cứu ta ra ngoài."
>
> "Ta cũng không có cách nào, ráng nhịn chút rồi sẽ qua.”
>
> “Không nhịn được! nếu tỷ không có cách thì làm ơn liên lạc với sư phụ ta giùm, kêu sư phụ đến cứu ta!”
>
> Lý Thanh Nhã khẽ cười, ăn chút khổ đổi lấy đài sen tam phẩm, ngươi đã lời to còn chưa biết đủ?
>
> Nhưng nàng không định nói tỉ mỉ cho Trương Minh Hiên biết.
>
> “Gần đây Thiên Môn sơn xảy ra chuyện.”
>
> Trương Minh Hiên ủ rũ trả lời: “Có chuyện gì? Người ám sát ta mỗi ngày sao? Khá vui, đây là thú vui duy nhất của ta.”
>
> "Không phải, vừa có người đánh lén vào trường học Đại Phì Dương.”
>
> Trương Minh Hiên lên tinh thần: “Cái gì? Không ai bị gì đi?”
>
> “Không, mục tiêu của kẻ đó là Tấn Dương nhưng bị Thảo Đường tiên sinh ngăn cản, cuối cùng cướp Tiểu Cửu đi.”
>
> Lòng Trương Minh Hiên rực cháy lửa giận: "Tiểu Cửu?! Là ai làm???”
>
> “Hiện trường còn sót lại phật lực, ta tức giận.”
>
> “Ta không thể thoát thân, Thiên Môn sơn đành nhờ tỷ.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nhắn lại: “Yên tâm.”
>
> Lý Thanh Nhã đứng lên cười nhìn tượng thần Trương Minh Hiên rồi nhẹ nhàng xoay người bước ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên ở trong tượng thần lẩm bẩm: “Ta không muốn để tay tỷ dính máu, những chuyện này vốn nên do ta xử lý.”
>
> Văn Đạo Nhân gào thét: “Trương Minh Hiên, người mới đến là hồng nhan của ngươi đúng không? Ngươi cũng nghe thấy là nàng gặp rắc rối, ngươi thả ta đi, ta thề không bước vào Thiên Môn sơn nửa bước, từ nay thấy ngươi là sẽ đi đường vòng. Ngươi cũng đi giải cứu hồng nhan tri kỷ của ngươi đi, nếu không ngươi sẽ hối hận, giết được ta nhưng làm ngươi hối hận suốt đời. Ngươi không biết sau lưng ta là ai đúng không? Đó là thế lực đáng sợ biết bao!”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt, ngươi tưởng ta muốn ở cùng con muỗi già nhà ngươi sao? Lão tử mà đi được đã sớm đi.
>
> Sáng sớm, chợ trong Thiên Môn sơn đang ầm ĩ tiếng rao hàng, các tiệm bán đồ ăn sáng khai trương, nghênh đến đưa đi. Cảnh tượng náo nhiệt phồn vinh, phồn hoa không thua gì đô thành một nước.
>
> Một hòa thượng khoác cà sa lộ ra nửa lồng ngực da màu đồng gõ mõ đi vào chợ, một thỏ yêu nhỏ theo bên cạnh.
>
> Hòa thượng mới đến gần chợ thì có luồng khói đen dâng lên từ núi rừng bên cạnh, khói đen bay tới trước chợ hóa thành Hắc Hùng Quái tay cầm cây chĩa.
>
> Hắc Hùng Quái nhe răng gầm lên: “Phục Hổ La Hán, ngươi muốn chết!”
>
> Thỏ yêu Tiểu Cửu hét to: “Hắc Hùng thúc thúc đến rồi! Hòa thượng, ngươi tiêu đời!”
>
> Tiếng gõ mõ ngừng bặt, mỏ biến mất trên tay Phục Hổ La Hán, y nhìn Hắc Hùng Quái: “Bần tăng không đến gây sự mà chỉ muốn cứu ngươi, tình thế bất đắc dĩ mới ra hạ sách này.”
>
> Yêu quái tu sĩ đi ngang qua thấy nơi này giằng co thì móc di động ra kêu bằng gọi hữu, thoáng chốc một bầy yêu quái bay lên vây quanh phạm vi ngàn thước kín mít.
>
> Các yêu quái tu sĩ chĩa di động vào Hắc Hùng Quái, Phục Hổ La Hán. Đây là tin tức lớn, không chừng sẽ hot.
>
> Lý Thanh Nhã từ trên trời đáp xuống, áo trắng bay bay, tiên tư thướt tha đáp xuống nhẹ nhàng không hạt bụi bay lên.
>
> "Ngươi không muốn gây chuyện? Nhưng hành vi này của ngươi đã mang đến mầm họa cho ngươi.”
>
> Thỏ yêu Tiểu Cửu reo lên: “Thanh Nhã cô cô!”
>
> Thỏ yêu Tiểu Cửu nhấc chân muốn chạy tới chỗ Lý Thanh Nhã nhưng đi hai bước thì không thể nhúc nhích, nhìn nàng tội nghiệp.
>
> Phục Hổ La Hán chắp hai tay hành lễ với Lý Thanh Nhã: “Chào Lý tiểu thư."
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Phục Hổ La Hán: “Ngươi không sợ sau khi Trương Minh Hiên đi ra sẽ tìm ngươi tính sổ sao?”
>
> Phục Hổ La Hán nói: “Sợ, Phật Tổ còn không dám coi thường Tiêu Dao Thần quân chứ nói gì La Hán nhỏ như ta? Nhưng Hoàng Phong có ơn cứu mạng cho ta thành đạo, nó làm việc lỗ mãng nhưng ta không thể không đến.”
>
> Lý Thanh Nhã lạnh nhạt nói: “Ngươi muốn sao?”
>
> Phục Hổ La Hán nhìn thỏ yêu con bên cạnh, nói: "Một người đổi một người vậy thôi.”
>
> Có hai bóng người bay ra khỏi đám đông vây xem nhẹ nhàng đáp xuống cạnh Lý Thanh Nhã, đó là Tề Linh Vân và Chu Khinh Vân.
>
> Tề Linh Vân nghiến răng nhìn Phục Hổ La Hán: “Hoàng Phong diệt mạch Thục Sơn ta có phải do ngươi sai khiến?”
>
> Phục Hổ La Hán hơi nhắm mắt nói: “Đúng!”
>
> Tề Linh Vân bi thương căm hờn quát: “Tại sao? Tại sao giết bọn họ? Nếu các ngươi muốn khí vận Thục Sơn thì chúng ta có thể sửa tên, tại sao không thông báo một tiếng? Bọn họ còn nhỏ như vậy.”
>
> Phục Hổ La Hán cười nói: “Ta không cần quan tâm suy nghĩ của các ngươi, như diều hâu không cần biết ý nghĩ của chim sẻ.”
>
> Tề Linh Vân rút kiếm khỏi vỏ chỉ vào Phục Hổ La Hán ở phía xa, cắn răng nói: “Chiến một trận với ta!”
>
> Phục Hổ La Hán lắc đầu nói: "Ta đã nói rồi, ta không đến gây sự, lần này ta đến chỉ để dẫn Hoàng Phong trở về.”
>
> Phục Hổ La Hán nhìn Lý Thanh Nhã, chắp hai tay hành lễ nói: “Xin Lý tiểu thư thông cảm, bần tăng bảo đảm ngày sau Hoàng Phong sẽ không bước vào Thiên Môn sơn nửa bước.”
>
> Lý Thanh Nhã chợt cười nói: “Muốn mang Hoàng Phong về cũng được, miễn ngươi đánh thắng Tề Linh Vân là có thể mang Hoàng Phong về.
>
> Phục Hổ nhíu mày.
>
> Lý Thanh Nhã bổ sung thêm: “Dù ngươi đổi Hoàng Phong về cũng không đi được, dù ngươi tốn về Linh sơn được chờ khi Trương Minh Hiên xuất quan hắn sẽ tìm ngươi thanh toán nhân quả này. Ta cam đoan với ngươi chỉ cần ngươi đánh thắn Tề Linh Vân thì xóa bỏ nhân quả.”
>
> Chân mày Phục Hổ La Hán giãn ra, cười nói: "Lý đại tiểu thư nói rất hay, bần tăng đồng ý.”
>
> Tề Linh Vân cảm kích nhìn Lý Thanh Nhã.
>
> Lý Thanh Nhã mỉm cười gật đầu.
>
>
>
>