TRANG 296# 2
> Chương 591: Tề Linh Vân biến thân
>
>
>
>
>
>
> Trong đám đông vây xem, Lý Thanh Tuyền và Hồng Hài Nhi mỗi người cầm cây xiên thịt nướng đang ăn ngon lành.
>
> Hồng Hài Nhi nuốt thịt nướng xuống cổ họng, nghi ngờ hỏi: “Tề Linh Vân làm được không?”
>
> Lý Thanh Tuyền hừ mũi nói: “Giờ nàng ta rất lợi hại, được Trương Minh Hiên trợ giúp nên tu vi Thần Đạo tiến bộ rất nhanh, lợi hại còn hơn ta.”
>
> Nghe ngữ điệu có vẻ khó chịu.
>
> Tề Linh Vân nói: “Chúng ta lên mây chiến!”
>
> Nàng bay lên cao.
>
> Phục Hổ La Hán vung tay, thỏ yêu Tiểu Cửu bị thu vào, niệm một câu "A di đà phật", người nở rộ ánh sáng vàng chói mắt.
>
> “Grào!”
>
> Có tiếng hổ gầm từ ánh sáng vàng, một ảo ảnh hổ to ngưng tụ nhảy vọt lên trên trời.
>
> Yêu quái vây xem kêu la:
>
> “Đăng mau, đăng ngay đi! Đây là tin lớn!”
>
> “Ôi mợ, đánh nhau rồi, khó chụp quá.”
>
> “Lo đăng lên trước tiên kiếm lượt nhấn vào đã!”
>
> “Tiên phật đấu với nhau kìa!”
>
> “Mọi người ơi, các bạn đã thấy chưa? Nữ thần Thục Sơn Tề Linh Vân xinh đẹp của chúng ta và hòa thượng lên trời đánh nhau rồi. Gì? Các bạn kêu ta đi lên trực tiếp tình hình chiến đấu? Ta không làm được!”
>
> “Hoàng Phong là ai? Hoàng Phong là hổ yêu đêm hôm qua tấn công tượng thần thần quân nhưng bị bắt.”
>
> Cả đám đăng video lên mắt Thần hoặc mở trực tiếp.
>
> Lăng Hư Tử nhìn video mình quay, lựa chọn sử dụng âm nhạc phối âm rồi đặt tiêu đề: Kinh! Những chuyện cấm kỵ của nữ kiếm tiên Thục Sơn và Phục Hổ La Hán!
>
> Lăng Hư Tử đắc ý đăng lên, lại kiếm nhiều lượt xem rồi.
>
> Trên mạng ồn ào nhộn nhịp, mỗi diễn đàn tám chuyện đều share video, nghị luận suy đoán không dứt.
>
> Trong chatroom công cộng.
>
> Thiết Trụ: Giật mình, không tin nổi! Nữ thần Tề Linh Vân và Phục Hổ La Hán đánh nhau, mọi người nhìn thấy chưa?
>
> Bạch Vân đạo trưởng: Thấy rồi, hình như là Phục Hổ La Hán diệt Thục Sơn.
>
> Bích Nhã Thanh Hà: Ta không cần biết ai tiêu diệt ai, ta chắc chắn ủng hộ Tử Hà!
>
> Đại Ma Vương Trình gia: Đẹp là chính nghĩa!
>
> Nhị Ma Vương Trình gia: Xinh là chân lý!
>
> Tam Ma Vương Trình gia: Ta nên nói gì?
>
> Trình Ma Vương: [nổi giận] Đi trường quân đội ngay cho ta!!!
>
> Ba ma vương Trình gia đã xuống mạng.
>
> Có Thỏ Mỹ Như Ngọc: [tức giận] Không ai quan tâm tiểu cô nương bị Phục Hổ La Hán bắt làm con tin ư?
>
> Hắc Ma Vương: [hoa hồng] Tiểu Thỏ Ngọc, ta rất quan tâm, ta đi cứu nàng ngay!
>
> Có Thỏ Mỹ Như Ngọc: Biến!
>
> Hủ Mộc: Đúng rồi, Phục Hổ La Hán bắt cô bé làm con tin thì quá đáng lắm.
>
> Nhất Đăng: Nói sai rồi, Phục Hổ La Hán làm như vậy vì tránh giết chóc không cần thiết.
>
> Tâm Thông: Không sai! La Hán từ bi, a di đà phật.
>
> Lão Chu: Lão phu không hiểu các ngươi nói gì, lão phu chỉ biết Hoàng Phong là người ám sát thần quân thì tội nên tru.
>
> Đúng rồi!
>
> Đúng rồi!
>
> Dám giết thần quân thì phải chết!
>
> Trên mạng bàn tán ồn ào.
>
> Trên đường Tây Du.
>
> Trư Bát Giới xem di động rồi ngó Tôn Ngộ Không nói: "Hầu ca, Phục Hổ La Hán đã đánh với Tử Hà của ngươi.”
>
> Tôn Ngộ Không táo bạo nói: "Không có Tử Hà, không có Tử Hà, trước giờ chưa từng có Tử Hà!”
>
> Trư Bát Giới cười nói: “Hầu ca nghĩ được như vậy là tốt, Phục Hổ La Hán này có thực lực không thua gì ta bây giờ, tiểu cô nương này gặp nguy hiểm rồi.”
>
> Sa Hòa Thượng cũng gật đầu nghiêm túc nói: “Mười tám La Hán đều có tu vi Kim Tiên, rất mạnh.”
>
> Trư Bát Giới nháy mắt với Đường Tam Tạng, cười tủm tỉm hỏi: “Sư phụ thấy sao với việc Phục Hổ La Hán bắt cóc tiểu cô nương?”
>
> Đường Tam Tạng cười gượng nói: "La Hán từ bi, vì sợ giết chóc nên mới tạo ra cái cách tệ này.”
>
> Đường Tam Tạng nói xong thầm thở phào, may mắn mới nãy xem chatroom chứ không thì chẳng biết trả lời thế nào. Phật Tổ ơi, ngài thu toàn là phật gì thế này!
>
> Tôn Ngộ Không chọc Kim Cô Bổng xuống đất, nóng nảy nói: “Sắp đến giữa trưa, ta đi hóa duyên cho các người, tất cả tạm nghỉ chút!”
>
> Tôn Ngộ Không nói xong bay lên nhảy lộn mèo biến mất trên trời, còn lại sóng khí dao động.
>
> Đường Tam Tạng nhìn mặt trời mới nhô lên khỏi núi, thở dài một cái. Làm sao bây giờ? Chỉ có thể nghỉ ngơi, con khỉ ham chơi không quản được.
>
> Linh Sơn.
>
> Một số ni cô hòa thượng nhìn video trong Mắt Thần, trước mắt hoảng hốt, đôi mắt ướt lệ lẩm bẩm: “Tề Linh Vân sư tỷ! Chu Khinh Vân sư tỷ!”
>
> Trường Mi La Hán uể oải ngồi trong phòng nhìn video trong Mắt Thần, khóe mắt đỏ rực bắn ra tia sáng ghen tỵ. Vì sao, vì sao các ngươi có thể sống thoải mái như vậy? Vì sao mình ta chịu đựng tất cả? Ông trời bất công!!!
>
> Trên một ngọn núi. Mười mấy La Hán tụ tập lại lo lắng xem video.
>
> Hàng Long La Hán đột nhiên đứng lên nói: “Không được, chúng ta phải đi cứu hắn!”
>
> Thác Bát La Hán lắc đầu nói: “Phật Tổ đã hạ lệnh cấm chúng ta đi, chúng ta cứ xem như không biết chuyện này.”
>
> Cưỡi Lộc La Hán niệm một câu "A di đà phật" rồi nói: “Chắc Phật Tổ có tính toán gì đó.”
>
> Hàng Long La Hán quét mắt mười mấy La Hán khác, mắt đỏ rực bi thương hét: “Hắn sẽ chết! Du hắn cứu Hoàng Phong về cũng không trốn thoát sự truy sát của Hắc Hùng Quái! Các ngươi nên biết Hắc Hùng Quái lợi hại cỡ nào.”
>
> Thác Tháp La Hán lạnh nhạt nói: “Đó là hắn tự tìm, lần trước chư phật tới Thiên Môn sơn nhưng đều tay trắng quay về, chúng ta phải cẩn tuân dụ lệnh của Phật Tổ, không thể tự ý hành động.”
>
> Mắt Hàng Long La Hán đỏ ngầu nghiến răng hỏi: “Tình nghĩa mấy chục vạn năm lẽ nào các người trơ mắt nhìn hắn chết?”
>
> Mười mấy La Hán ngậm miệng không nói, cúi đầu niệm Phật.
>
> Hàng Long La Hán căm giận nói: “Được rồi, các ngươi không đi thì ta đi!”
>
> Hàng Long La Hán sải bước ra ngoài.
>
> "Hàng Long!"
>
> "Hàng Long, đừng đi!"
>
> Hai La Hán chặn trước cửa ngăn đường Hàng Long La Hán đi.
>
> Hàng Long La Hán lạnh lùng nói: “Tránh ra!”
>
> Hàng Long La Hán đụng bay hai La Hán, bay thẳng về phía đông Thiên Môn sơn.
>
> Mười mấy La Hán liếc nhau, lẳng lặng bay về đỉnh núi của mình.
>
> Linh sơn, Đại Lôi Âm Tự.
>
> Như Lai ngồi trên đài sen nhìn Hàng Long bay đi, lẩm bẩm: “Chuyến đi này khó đoán sống chết, trong vô hình có một đường sống.”
>
> Như Lai ngửa đầu nhìn trời rồi hỏi: “Phật Mẫu, hắn là người tiếp theo thay Quan Âm Phật Môn đi khắp thiên hạ sao?”
>
> Một thanh âm hư ảo từ xa vọng lại: “Đúng!”
>
> Như Lai cười nói: “Họa đấy, phúc đấy, trong vô hình đã định sẵn.”
>
> Trên tầng mây Thiên Môn sơn, Tề Linh Vân và Phục Hổ La Hán đối diện nhau.
>
> Phục Hổ La Hán cười nói: “Yên tâm, ta sẽ không làm ngươi bị thương.”
>
> Tề Linh Vân thì thào: “Từ khi Thục Sơn bị phá diệt mỗi đêm ta bị ác mộng bừng tỉnh, những đồng môn đã chết trong mộng chất vấn ta vì sao giữ họ ở lại? Vì sao hại bọn họ? Vì sao không báo thù cho họ? Ta chờ giây phút này đã nhiều năm rồi.”
>
> Trong khi Tề Linh Vân nói chuyện trường kiếm Kim Cương bình thường không có gì lạ bắn ra ánh sáng vàng như lửa vàng rực cháy, lột xác từ trong ngọn lửa, biến thành thần kiếm màu tím xanh.
>
> Người Tề Linh Vân phát ra ánh sáng vàng, khi ánh sáng vụt tắt thì nàng cũng thay đổi, váy dài màu tím, cổ tay quấn dây đeo lục lạc vàng.
>
>
>
>