TRANG 297# 1
> Chương 592: Tề Linh Vân chiến với Phục Hổ
>
>
>
>
>
>
> Nụ cười đông trên mặt Phục Hổ La Hán, không dám tin hỏi: “Ngươi theo đường Thần Đạo? Ngươi buông bỏ truyền thừa Thục Sơn?”
>
> Tề Linh Vân lạnh nhạt nói: “Thục Sơn có người khác truyền thừa, ta chỉ vì báo thù.”
>
> Tôn Ngộ Không trốn trong tầng mây nhìn Tề Linh Vân thay đổi cách ăn mặc, khó tin bật thốt: “Đây là Tử Hà? Bảo kiếm Tử Thanh, lục lạc Tử Kim.” Lại lắc đầu lẩm bẩm: "Không đúng! Không đúng! Đây là thần khí, chỉ là thần khí từ tín ngưỡng ngưng tụ.”
>
> Nhưng nhìn Tề Linh Vân giống như Tử Hà còn sống làm mắt Tôn Ngộ Không hoảng hốt, sau đó nghiến răng nhìn Phục Hổ La Hán, hắn đánh giá cái đầu bóng lưỡng kia, suy tư có nên gõ lên đó không.
>
> Phục Hổ La Hán đã sẵn sàng chiến đấu bỗng rùng mình, cảnh giác nhìn quanh, không lẽ có phục binh?
>
> Tề Linh Vân tăng tốc xông về phía Phục Hổ La Hán, trường kiếm màu tím bắn ra kiếm khí sắc bén, mắt chứa thù hận vung kiếm cắt qua cổ Phục Hổ La Hán.
>
> "A di đà phật!"
>
> Phục Hổ La Hán chắp hai tay, một thanh đao Sát Sinh hiện ra trong lòng bàn tay giơ ngang trước mặt hắn.
>
> Keng!
>
> Tiếng sắt thép va nhau vang vọng, mây bay trong vòng mấy ngàn thước bị đánh xơ xác, đao kiếm giao nhau, phật quang màu vàng và kiếm khí màu tím phản chiếu chiếm nửa bên bầu trời.
>
> Hai tia mắt giao nhau cách đao kiếm, đáy mắt tràn ngập sát khí. Phục Hổ La Hán biết mình phải dốc hết sức ứng đối nếu không rất có thể sẽ chết.
>
> Bùm!
>
> Hai người cùng bộc phát ra uy năng pháp lực cấp Kim Tiên, pháp lực hùng hồn va chạm khiến hai người cùng bay ra, sau đó lao nhanh vào nhau. Tiếng binh khí va chạm binh bốp vang vọng bầu trời.
>
> Ngàn vạn yêu ma ở hạ giới ngước nhìn trời, thấy hai bóng ảo dây dưa trên cao, đao quang màu vàng và kiếm màu tím bủa giăng, tiếng nổ ầm vang trong thiên địa.
>
> Trong chợ, có con hổ lông vàng nằm sấp bên cạnh một quán vỉa hè, nó lo lắng nhìn lên trời.
>
> Một người da đen dường như là chủ hàng cũng nhìn bầu trời, vừa sờ đầu mình vừa lo lắng nhìn hổ lông vàng, hay bây giờ giết hổ diệt khẩu?
>
> Trương Minh Hiên đứng chổng ngược trong thần điện, hắn cảm nhận trên trời gió nổi mây phun.
>
> Trương Minh Hiên ở trong tượng đá lẩm bẩm: “Kim Tiên là đây sao? Cứ thấy yếu yếu.”
>
> Trương Minh Hiên không ngẫm lại xem Kim Tiên như hắn sao có thể đánh đồng với người khác? Hắn có bốn Kim Tiên, a không, giờ là năm Kim Tiên chồng lên, còn có chân thân Đại Vu.
>
> Trên trời, sau lưng Phục Hổ La Hán hiện ra ảo ảnh hổ to. Hổ to ngửa đầu gầm rống đứng phía sau Phục Hổ La Hán, mắt hổ tràn ngập sát khí nhìn Tề Linh Vân.
>
> Phục Hổ La Hán cầm đao Sát Sinh trầm giọng nói: “Cho ngươi thêm thời gian thì ta sẽ không đánh lại ngươi, nhưng ngươi bây giờ thì còn kém một chút. Phục Hổ Sát!”
>
> Ảo ảnh cự hổ trăm thước gầm rống nhào vào Tề Linh Vân.
>
> Tề Linh Vân cẩn thận lùi nhanh, vạch đường sóng khí trên trời.
>
> Chu Khinh Vân đứng phía xa lo lắng cầm kiếm định tiến lên giúp đỡ.
>
> Lý Thanh Nhã đặt tay lên vai Chu Khinh Vân, nói: “Hãy tin tưởng nàng ta!”
>
> Phục Hổ La Hán cầm đao Sát Sinh chém về phía Tề Linh Vân, Phục hổ và hổ to cùng đánh.
>
> Tề Linh Vân cúi đầu nhìn thần điện trong chợ, đáy mắt lóe tia trìu mến nói nhỏ: "Si tình hóa kiếm, kiếm khí thành tơ, ba kiếp kiếm chi si tình vạn trượng!"
>
> Thần kiếm Tử Thanh trong tay Tề Linh Vân phát ra ánh sáng tím chói lòa biến thành cơn lũ tím đổ ập về phía ảo ảnh hổ to, nước lũ bện từ vô số sợi tơ màu tím mảnh như sợi tóc.
>
> Nước lũ tản ra, sợi tơ tím bao trùm hổ to. Hổ to như con sâu bị kẹt trong mạng nhện rậm rạp, nó gầm rống vùng vẫy, nhưng càng giãy dụa thì càng bị trói chặt, càng yếu dần.
>
> Nói thì dài dòng nhưng diễn ra trong khoảnh khắc, Phục Hổ La Hán chưa đến gần thì ảo ảnh hổ to đã rơi vào cảnh khó.
>
> Phục Hổ La Hán quát to: “Giết!”
>
> Đao Sát Sinh mang theo đao ý sắc bén chém vào Tề Linh Vân, nàng ngửa người ra sau, thân đao lạnh băng dán sát gò má vụt qua.
>
> Phục Hổ La Hán đổi đường đao, đao quang kéo dài trăm thước chém xéo vào cổ Tề Linh Vân.
>
> Tề Linh Vân bình tĩnh giơ tay lên, cổ tay lắc nhẹ.
>
> Leng keng keng keng leng keng!
>
> Tiếng lục lạc vàng trong trẻo vang lên, Phục Hổ La Hán đang vung đao bỗng ánh mắt mờ mịt, tay khựng lại, khi gã tỉnh táo thi Tề Linh Vân đã trốn ra xa.
>
> Tề Linh Vân đứng phía xa nhìn Phục Hổ La Hán, hai tay giơ lên cao, một luồng sáng tím nở rộ từ lòng bàn tay nàng. Luồng sáng tím nổ tung trên trời hóa thành màn sáng bao phủ ngàn dặm, thần vực.
>
> Phục Hổ La Hán bị màn sáng bao phủ, gã cảnh giác phát ra ánh sáng vàng hộ thể, cầm đao dòm chừng xung quanh.
>
> Nhóm Tôn Ngộ Không, Lý Thanh Nhã, Chu Khinh Vân cũng bị thần vực bao phủ.
>
> Trong thần vực một mảnh hoang vắng. Thành thị rách nát, từng cơn gió đen cuốn cát bụi, một vầng trăng sáng giắt trên trời.
>
> Đây là cảnh tượng trận đại chiến cuối cùng giữa Tôn Ngộ Không và Ngưu Ma Vương trong Đại Thoại Tây Du. Nhưng xuất hiện ở đây không phải Tôn Ngộ Không và Ngưu Ma Vương mà là Tử Hà tiên tử và Phục Hổ La Hán.
>
> Tôn Ngộ Không giấu mình trong khe hở không gian nhìn cảnh tượng quen thuộc bên ngoài, bản năng vuốt trán, ký ức thuộc về Chí Tôn Bảo lại ùa về. Khi lão nhận tín ngưỡng của mọi người đối với Chí Tôn Bảo thì cũng nhận luôn ký ức của Chí Tôn Bảo, tuy đó là hư ảo.
>
> Phục Hổ La Hán nhìn Tề Linh Vân, xì cười nói: “Đây là thủ đoạn cuối cùng của ngươi sao? Thần vực?”
>
> Chu Khinh Vân đánh giá thần vực, nhỏ giọng nói: “Nàng ta xây dựng thần vực này từ khi nào? Ta không biết chút nào, rất quá đáng!”
>
> Tề Linh Vân lơ lửng trên trời, giang hai tay, nàng càng bay càng cao hòa cùng ánh trăng, tựa như nữ thần dưới trăng.
>
> Phục Hổ La Hán quát: "Giả thần giả quỷ, ta cũng từng giết thần!”
>
> Phục Hổ La Hán vung đao Sát Sinh, một luồng đao khí trăm thước chém về phía Tề Linh Vân, gã theo sát đao khí xông lên.
>
> Chu Khinh Vân thì thào: "Kết thúc!"
>
> Thần vực ầm vang, mặt đất nứt ra, bầu trời tan vỡ, thành trì sụp đổ trong nháy mắt. Cùng với thần vực bị phá hủy là thần lực không thể đo lường tụ lại trên trời giống như mặt trời nhỏ.
>
> Chu Khinh Vân nói: "Thuẫn!"
>
> Thần lực tụ trên trời bắn xuống chỗ Tề Linh Vân, tạo thành vách ngăn kết tinh trước mặt nàng, mỗi mặt vách ngăn là hình lục giác. Đao khí chém vào vách ngăn tỏa sáng như pháo hoa nhưng không làm vách ngăn sứt mẻ, đao khí tan biến.
>
> Lý Thanh Nhã nhìn thần vực đang tan rã, chần chừ nói: “Linh Vân đang rút ra lực lượng thần vực, ta có cần giúp nàng ấy không? Ta có thể nhẹ nhàng giải quyết Phục Hổ La Hán.”
>
> Chu Khinh Vân cắn môi nhìn Tề Linh Vân như thần linh, biểu cảm phức tạp nói: "Ta hiểu nàng ấy, luôn là người cao ngạo, nàng muốn tự mình báo thù.”
>
> Đao quang và vách ngăn thần lực va chạm, nổ tung, Phục Hổ La Hán đã bay đến gần vách ngăn.
>
>
>
>