TRANG 297# 2
> Chương 593: Hàng Long đến
>
>
>
>
>
>
> Tề Linh Vân hé môi: "Kiếm!"
>
> Thần lực mặt trời nhỏ trên trời giáng xuống thanh trường kiếm màu tím, giống hệt bảo kiếm Tử Thanh trước kia, trường kiếm như sao băng bắn về phía Phục Hổ.
>
> Phục Hổ La Hán hoảng hồn, giơ đao Sát Sinh che trước ngực theo bản năng.
>
> Keng!
>
> Tiếng nổ vang vọng thần vực, bảo kiếm Tử Thanh bám chặt đao Sát Sinh đẩy Phục Hổ La Hán rơi xuống đất, gã như thiên thạch đập sụp mặt đất, khói bụi mù mịt.
>
> Bảo kiếm Tử Thanh hóa thành luồng sáng bắn lên, kiếm lơ lửng trên cao.
>
> Phục Hổ La Hán bò dậy, gầm rống giận dữ không cam lòng xen lẫn chút hốt hoảng: “Sao có thể như vậy? Sao ngươi có nhiều thần lực vậy được!?”
>
> Tề Linh Vân lạnh nhạt nói: “Ngươi làm sao hiểu được năng lực của Trương công tử.”
>
> “A! Trương Minh Hiên!!!”
>
> Tay Tề Linh Vân tạo kiếm chỉ, bảo kiếm Tử Thanh trên cao rung nhẹ theo.
>
> Tề Linh Vân nhìn Phục Hổ La Hán chằm chằm: "Tâm rơi lệ, kiếm tâm nát, tam kiếp kiếm chi khó giữ tình cảm ban đầu.”
>
> Kiếm Tử Thanh rung mạnh phát ra tiếng rên rỉ, trong thiên địa tràn ngập không khí tiêu điều tuyệt vọng.
>
> Chu Khinh Vân dụi mắt, bi thương nói: "Ta làm thế này? Muốn khóc quá.”
>
> Lý Thanh Nhã cảm thán nói: “Tơ tình dễ gieo, lâu ngày khó đi, ai có thể không phụ tình đầu?”
>
> Thần kiếm Tử Thanh bắn thẳng vào Phục Hổ La Hán, mang theo quyết tuyệt không quay đầu, kiếm hủy người mất, tốc độ nhanh như sao xẹt.
>
> Mắt Phục Hổ La Hán lóe tia sợ hãi, bản năng sử dụng con bài chưa lật là một phật bài của nhiên Đăng Phật Tổ.
>
> Oong!
>
> Một đèn thần ảo dâng lên từ đỉnh đầu Phục Hổ La Hán, ánh nến bao phủ gã. Thần kiếm Tử Thanh cùng lúc đâm vào nến lửa, thân kiếm mang theo kiếm khí sắc bén rung rung trên cao nhưng không thể đâm sâu hơn.
>
> Thần lực vô lượng từ trời cao rót vào thần kiếm Tử Thanh, kiếm khí càng lúc càng khủng bố nhưng không làm gì được lớp màng mỏng manh kia.
>
> Phục Hổ La Hán nhìn thần kiếm trước mặt mình, con ngươi co rút, gã chưa bao giờ cảm giác cái chết gần sát mình như vậy.
>
> Phục Hổ La Hán ngước đầu nhìn Tề Linh Vân, hét to: "Bần tăng nhận thua, xin thần nữ rộng lòng thả bần tăng rời đi."
>
> Tề Linh Vân lạnh lùng nhìn Phục Hổ La Hán: “Ta muốn báo thù!”
>
> Phục Hổ La Hán lắc đầu nói: "Bần tăng thừa nhận không đánh lại ngươi nhưng có Nhiên Đăng Phật Tổ bảo vệ thì ngươi không tổn thương được bần tăng.”
>
> Thần kiếm Tử Thanh đâm vào nến lửa răng rắc một tiếng, thân kiếm nứt ra, nửa sau thân kiếm vỡ ra từng mảnh. Thân kiếm dù nát nhưng uy lực mũi kiếm tăng gấp đôi giống như tia sáng xuyên qua Phục Hổ La Hán. Thân kiếm xuyên thủng vòi rồng tím ảo ảnh, tiếng kiếm rít như khóc như than rất là thê lương.
>
> Vòi rồng tím bao vây Phục Hổ La Hán vào trong, vô số mũi kiếm đâm vào màn sáng ngọn nến, ánh lửa lập lòe trong đèn thần.
>
> Phục Hổ La Hán biến sắc, tình hình không ổn, sao nàng ta có thể lay động phật bài của Nhiên Đăng Phật Tổ được?
>
> Tề Linh Vân nói: “Xem ra Nhiên Đăng Phật Tổ cũng không thể cứu ngươi.”
>
> Lát sau, dường như đèn thần thích ứng công kích của bảo kiếm Tử Thanh, nến lửa ổn định lại. Phục Hổ La Hán mỉm cười nhẹ nhõm.
>
> Tề Linh Vân không cam lòng cắn môi, thần vực đã thiêu đốt hơn một nửa hóa thành thần lực, nếu không thể đối phó Phục Hổ La Hán thì gã sẽ thoát ra thần vực. Không có thần lực trong thần vực trợ giúp nàng thì không biết ai thắng ai thua.
>
> Mắt Lý Thanh Nhã lóe lên ý cười, giả vờ nhìn Phục Hổ La Hán, nói: “Nhiên Đăng Phật Tổ, ngài xen vào tranh đấu giữa tiền bối thì không hợp lắm.”
>
> Lý Thanh Nhã xòe tay, kiếm Thất Tinh nằm trong tay nàng chém vào Phục Hổ La Hán, kiếm quang lấp lánh ánh sao xẹt qua, ảo ảnh đèn thần trên đỉnh đầu gã vỡ nát thành các đốm phật quang tan biến.
>
> Phục Hổ La Hán khẽ rên hộc máu, loạng choạng ngồi xếp bằng dưới đất, khó tin nhìn Lý Thanh Nhã, mắt tràn đầy chất vấn: Của ta là phật bài chứ không phải Nhiên Đăng Phật Tổ ra tay! Đó là át chủ bài của ta! A a a, các ngươi vô sỉ!
>
> Khoảnh khắc ảo ảnh đèn thần vỡ nát thì thần kiếm Tử Thanh đã đâm xuyên ngực Phục Hổ La Hán. Một trái tim phật bị thần kiếm Tử Thanh cắt xuống, thân kiếm xiên trái tim như thịt xiên chĩa lên trời, tim phật ngoan cường đập thình thịch, Phục Hổ La Hán ngồi xếp bằng dưới đất trước ngực trống rỗng.
>
> Phục Hổ La Hán ngước nhìn Tề Linh Vân, cười khổ nói: “Bần tăng đã thua.”
>
> Tề Linh Vân chậm rãi đáp từ trên trời xuống trước mặt Phục Hổ La Hán: “Ta sẽ giết ngươi ở Thục Sơn, báo thù cho mấy chục đồng môn đã chết.”
>
> Phục Hổ La Hán gật đầu nói: “Được, nhưng hy vọng ngươi tha cho Hoàng Phong.”
>
> “Nó là hung thủ."
>
> "Bần tăng một mình gánh chịu!"
>
> "Ha ha! Ngươi cũng là hung thủ, ngươi không gánh chịu nổi!”
>
> Phục Hổ La Hán mỉm cười, Tiểu Cửu hôn mê xuất hiện trong tay gã: “Cộng thêm cô bé thì sao?”
>
> Tề Linh Vân biến sắc.
>
> Phục Hổ La Hán ho ra máu, nói: “Điều kiện không thay đổi, dùng cô bé đổi Hoàng Phong, ta tùy ngươi xử.”
>
> Tề Linh Vân nói: “Được!”
>
> Phục Hổ La Hán ném Tiểu Cửu cho Tề Linh Vân, cười chua chát nói: “Trước khi đến ta đã biết sẽ có kết cục này.”
>
> Vang tiếng nổ, thần vực rung bần bật.
>
> “Grào!”
>
> Có tiếng rồng ngâm từ bên ngoài vọng vào.
>
> Phục Hổ vụt ngẩng đầu: “Hàng Long!”
>
> Lý Thanh Nhã đáp xuống cạnh Tề Linh Vân, tùy tay hạ cấm chế cho Phục Hổ La Hán: "Chúng ta đi ra xem một chút.”
>
> Tề Linh Vân gật đầu rút thần vực về. Mọi người hiện ra trên trời, Chu Khinh Vân xách Phục Hổ La Hán ủ rũ kiệt quệ.
>
> Một La Hán kim thân đầy uy nghiêm ngồi xếp bằng trên con rồng vàng.
>
> Hàng Long La Hán thấy Phục Hổ La Hán thì căng thẳng hỏi: “Ngươi có sao không Phục Hổ?”
>
> Phục Hổ La Hán lắc đầu nói: “Không sao.”
>
> Hàng Long La Hán chắp hai tay hành lễ với Lý Thanh Nhã: “Bần tăng Hàng Long xin chào Lý tiểu thư."
>
> Lý Thanh Nhã nửa cười nửa không hỏi: “Ngươi cũng tới kiếm chuyện?”
>
> Hàng Long lắc đầu nói: "Tiểu tăng không dám càn rỡ trước mặt Lý tiểu thư, tiểu tăng đồng ý tất cả điều kiện chỉ xin tha cho Phục Hổ lần này. Hắn còn nhỏ, không hiểu chuyện, có chỗ nào mạo phạm xin bao dung cho.”
>
> Trán Phục Hổ La Hán nổi gân xanh, ta rất cảm kích ngươi đến cứu nhưng nói chuyện cái kiểu gì, gì mà ta còn nhỏ, không hiểu chuyện?
>
> Chu Khinh Vân lạnh lùng nói: "Hắn còn nhỏ? Hắn đã giết mấy chục đệ tử của Thục Sơn ta!”
>
> Mặt Hàng Long La Hán cay đắng nói: "Thôi, một người làm việc một người chịu, Phục Hổ phụng mệnh của ta làm việc, là ta kêu hắn đồ sát đệ tử Thục Sơn.”
>
> Phục Hổ La Hán giật mình kêu lên: “Hàng Long sư huynh!”
>
>
>
>