Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 594: Mục 595

TRANG 298# 1

> Chương 594: Khổng Tử đến thăm Thiên Môn Sơn

>

>

>

>

>

>

> "Ngươi ngậm miệng!" Hàng Long La Hán trừng Phục Hổ: "Về sau không có ta ở bên cạnh khi ngươi làm việc gì phải nhớ suy nghĩ kỹ trước khi làm, không thể làm việc lỗ mãng như vậy nữa. Sau nay ngươi đừng đến Thiên Môn Sơn nữa.”

>

> Hàng Long La Hán nói xong chắp hai tay, nhắm mắt niệm một câu: "A di đà phật!"

>

> Chu Khinh Vân hét lên, đạp chân xông lên, trường kiếm rời tay hóa thành bóng kiếm bao vây Hàng Long La Hán. Bỗng chốc thịt bay tứ tung chỉ còn bộ xương La Hán như ngọc ngồi xếp bằng, một lũ u hồn bay về địa phủ.

>

> Rồng vàng rên rỉ mang theo xương La Hán bùm một tiếng nổ thành mưa máu, hồn rồng đuổi theo Hàng Long La Hán.

>

> Phục Hổ La Hán rơi hai hàng lệ, thẫn thờ thì thào: “Hàng Long sư huynh!”

>

> Tiên kiếm bay về tay Chu Khinh Vân, nàng bàng hoàng nhìn Tề Linh Vân.

>

> Tề Linh Vân khẽ thở dài: “Thả hắn đi, đã báo thù cho các sư huynh đệ rồi, nên kết thúc.”

>

> Lý Thanh Nhã tùy tay giải phong ấn cho Phục Hổ La Hán, Chu Khinh Vân ném gã ra ngoài. Phục Hổ La Hán khẽ rên lảo đảo chạy tới chỗ xương vụn Hàng Long La Hán rơi xuống.

>

> Tề Linh Vân lẩm bẩm: “Các sư đệ, sư muội, ta đã báo thù cho mọi người.”

>

> Chu Khinh Vân lau nước mắt vương mi.

>

> Ba người bay xuống chợ.

>

> Tôn Ngộ Không giấu trong khe hở không gian vò đầu bứt tai, lát sau cưỡi mây biến mất.

>

> Thiên Đình, trong một vườn hoa trong cung điện. Văn Khúc Tinh Quân, Vũ Khúc Tinh Quân đang đánh cờ.

>

> Vũ Khúc Tinh Quân nói: “Hàng Long La Hán đã chết.”

>

> Văn Khúc Tinh Quân gật đầu nói: "Ta biết.”

>

> “Ngươi cũng từng phái người ám sát Trương Minh Hiên, hãy cẩn thận."

>

> Văn Khúc Tinh Quân cười khẩy nói: “Chẳng qua là con cờ nhỏ dùng để thăm dò thực giả của Trương Minh Hiên, không ai điều tra ra ta.”

>

> Vũ Khúc Tinh Quân đặt một con cờ xuống: “Bọn họ đều nghĩ vậy nhưng tất cả đã chết.”

>

> Văn Khúc Tinh Quân kiêu ngạo nói: “Ta không giống họ. Ngô là Văn Khúc Tinh Quân trên Thiên Đình.”

>

> Thời gian tiếp theo, cùng với cái chết của Hàng Long La Hán là chợ Thiên Môn Sơn hoàn toàn yên ổn, không xảy ra lộn xộn gì nữa, bình tĩnh hơn trước kia.

>

> Sáng sớm ba tháng sau, một con trâu già kéo xe lọc cọc đến lối vào chợ Thiên Môn Sơn. Yêu ma đi ngang qua tò mò nhìn thùng xe sau đó cười giỡn vào chợ.

>

> Xe trâu đậu ven đường, Khổng Tử vén rèm đi ra, đánh giá chợ rồi cười nói: “Không uổng là người có thể viết ra sách kỳ diệu Nho Đạo Chí Thánh, trong lòng có chí lý giáo hóa, hiếm có, hiếm có.”

>

> Khổng Tử nhảy xuống thùng xe, vỗ con trâu già: “Ngươi tạm chờ ở đây, ta đi vào xem."

>

> Trâu già kêu um bò.

>

> Khổng Tử chắp hai tay sau lưng cười lớn đi vào chợ, mắt quan sát bốn phía.

>

> Đi qua cổng chợ như vào thế giới khác, các tòa lầu cao san sát, đường phố ngay ngắn, khách đi đường có trật tự, tiếng rao hàng ồn ào bên tai.

>

> Khổng Tử tò mò đi dạo một lúc, dừng chân trước mỗi quầy hàng, xem xét rồi cầm hàng hóa lên coi, những thứ đó đều là báu vật hiếm hoi ở giới thế tục.

>

> Một đạo sĩ cõng kiếm bước tới, ôm quyền cười chào: “Vị đạo hữu này, mời.”

>

> Khổng Tử đang đánh giá nước hoa hồng nghe vậy ngước lên nhìn, mỉm cười nói: “Ta không phải là đạo sĩ.”

>

> Đạo sĩ kia khẽ cười: “Cùng là người cầu đạo, có phải lần đầu đạo hữu đến đây không?”

>

> Khổng Tử gật đầu mỉm cười nhìn đạo sĩ: “Đúng rồi.”

>

> Đạo sĩ cười nói: “Ta đoán là lần đầu tiên đạo hữu đến, đi nào, hiếm khi thấy nhân tộc, ta dẫn đạo hữu đi dạo.”

>

> Đạo sĩ tự nhiên kéo cổ tay Khổng Tử rồi hào hứng đi tới trước.

>

> Khổng Tử không giật tay ra, cười tủm tỉm hỏi: “Đạo hữu nói là hiếm khi gặp nhân tộc?”

>

> Đạo sĩ cảm thán nói: “Thì đó, đạo hữu nhìn xung quanh xem, toàn là yêu quái.”

>

> Khổng Tử quét mắt nhìn, đúng thật, đa số khách đi đường là sơn tinh dã quái.

>

> Đạo sĩ than thở: “Trong chợ này ít có nhân tộc, chỉ khi đoàn kết với nhau mới không bị chèn ép.”

>

> Khổng Tử nhướng mày hỏi: “Không lẽ nhân tộc ở trong chợ bị ăn hiếp?”

>

> Đạo sĩ cười gượng: “Cái đó thì không, thần quân đối xử bình đẳng, hơn nữa có Hắc Hùng đại vương tọa trấn nên không ai dám gây sự trong chợ. Nhưng trong quá trình ở chung sẽ có ma sát nhỏ, nếu chúng ta không đoàn kết lại thì khi đụng chuyện không tìm được giúp đỡ.”

>

> Đạo sĩ nói xong bản năng sờ miệng mình, chỗ đó thiếu một cái răng, toàn do trư yêu chết tiệt kia hại.

>

> Nhớ lúc trước gã mới mua bất động sản trong chợ, cả người phấn chấn bồng bột. Gã cảm thấy nên thân thiện với láng giềng nên mời hàng xóm hai bên ăn cơm. Gã mời trư yêu ăn thịt ba rọi chứ có gì ghê gớm mà nó giận như thế.

>

> Cũng vì gã ít có bằng hữu, lúc cụng rượu giải quyết mâu thuẫn với trư yêu bị nguyên bầy heo chuốc say té rụng răng hàm. Từ đó đạo sĩ quyết định phải làm quen nhiều bằng hữu, luyện tửu lượng cao hơn.

>

> Khổng Tử là nhân vật thế nào? Nhìn sơ là biết đạo sĩ chưa nói hết ý, nhưng Khổng Tử không hỏi dồn, định tự mình nhìn xem.

>

> Khổng Tử cười nói: “Vậy làm phiền đạo hữu.”

>

> Đạo sĩ cười sang sảng: “Không phiền, không phiền. À, đạo hiệu của bần đạo là Tùng Quân, không biết xưng hô đạo hữu thế nào?”

>

> Khổng Tử mỉm cười: “Gọi ta là phu tử được rồi.”

>

> Đạo sĩ sâu thẳm nhìn Khổng Tử: “Không ngờ đạo hữu là tu sĩ Nho gia.”

>

> “Sao vậy? Trông không giống?”

>

> “Không giống, ta có gặp một số tu sĩ Nho gia rồi, họ mặc áo nho, treo ngọc bội, lưng đeo kiếm Quân Tử, tự phát ra chính khí. Còn đạo hữu? Nhìn không giống, rất bình thường.”

>

> “Không phải mỗi nho sinh đều phải mặc áo nho, cầm kiếm Quân Tử. Ta lợi hại hơn họ một chút.”

>

> "Thôi đi! Cảnh Đức tiên sinh dạy học ngay bên ngoài chợ, tiên sinh thường vào chợ chơi, ta đã gặp qua nhiều lần rồi. Cảnh Đức tiên sinh cũng mặc áo nho, eo treo ngọc bội, nhìn thôi đã làm người sinh lòng kính nể. Không lẽ ngươi lợi hại hơn tiên sinh? Ta nói nhé phu tử, làm người phải chân thành, tu hành không giỏi chẳng phải chuyện mất mặt gì, không cần phải nói bốc nói phét, thấy ta nói đúng không?”

>

> “Ừ, xin nhận.”

>

> “Ha ha, trẻ nhỏ dễ dạy. Cố lên, ta tin tưởng ngươi nhất định sẽ tu hành có thành tựu. Mau nhìn kìa, chúng ta đến phố Kỳ Vật rồi!”

>

> Khổng Tử đi theo Tùng Quân vào phố Kỳ Vật, quan sát cửa hàng hai bên đường: “Phố Kỳ Vật là gì?”

>

> Tùng Quân đắc ý nói: “Phố Kỳ Vật là đặc sắc của chợ chúng ta, bên trong thu nhận đủ thứ kỳ lạ. Có nhiều thứ chủ bán không biết, một số thiên tài địa bảo, truyền thừa đạo pháp, có một số chỉ là thứ kỳ dị bình thường, mua được gì toàn xem ánh mắt và vận may của mình. Ta từng bỏ ra một vạn tệ mua một ngọc giản phong ấn, bên trong có truyền thừa một chiêu pháp thuật, lời to!”

>

> “Lỡ có người tu vi cao siêu đến quét sạch thứ tốt trong phố Kỳ Vật các ngươi thì sao?”

>

> Tùng Quân cười nói: “Đó là bản lĩnh của người ta, chúng ta không có gì oán trách. Nhưng bình thường loại cao nhân đó không vừa mắt vật nhỏ ở đây, càng sẽ không vì những vật nhỏ này đắc tội thần quân."

>

> Khổng Tử cười gật gù, không ai vì món lợi nhỏ đắc tội đại thần Trương Minh Hiên, nếu có thứ mình thích thì mua là được, càn quét tương đương với khiêu khích.

>

> Đạo sĩ cười sang sảng hỏi: “Phu tử xem có thứ nào thích không?”

>

> Khổng Tử nói: “Để xem đã.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!