Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 595: Mục 596

TRANG 298# 2

> Chương 595: Khổng Tử đến chơi

>

>

>

>

>

>

> Hai người đi dạo, trong phố đúng là có vài món làm Khổng Tử thích, không phải thứ quý giá gì, lão chỉ đơn thuần thích chúng.

>

> Khi Khổng Tử ra phố Kỳ Vật thì trong tay cầm vài món đồ, một cây bút lông gãy, một tấm bia bể viết chữ tượng hình, một thứ như quyển sách.

>

> Khổng Tử ném bút lông gãy cho Tùng Quân, nói: “Hai ta đã quen biết nhau, tặng đạo hữu thứ này trợ giúp việc tu luyện.”

>

> Tùng Quân luống cuống nhận lấy, cười khổ nói: “Phu tử hiểu lầm, ta chỉ muốn quen bằng hữu với phu tử chứ không có ý gì khác.”

>

> Khổng Tử cười nói: “Ta biết, nhưng đưa đạo hữu rồi thì cứ cầm đi.”

>

> Khổng Tử nói xong đi tiếp.

>

> Tùng Quân ngẫm nghĩ cảm thấy thứ này không quý trọng gì, cứ nhận vậy. Tùng Quân tùy ý cất bút lông, chạy nhanh đuổi theo phu tử.

>

> Tùng Quân cười hỏi: “Phu tử nói bút lông này có thể giúp ta tu luyện? Chẳng lẽ sau này kêu ta viết chữ khi tu luyện?”

>

> Khổng Tử cười nói: “Bình thường viết bằng cây bút gãy này có thể ổn định tâm thần, nâng cao ngộ tính cho đạo hữu.”

>

> “Lợi hại dữ vậy? Lẽ nào đạo hữu tin lời của lão bản tiệm kia rằng nó là cây bút Khổng Phu Tử từng dùng? Ta nói nhé, không thể tin một câu nào của lão bản mấy tiệm này, toàn nói bậy bạ.”

>

> Khổng Tử cười bí hiểm nói: “Lỡ người ta nói trúng thì sao?”

>

> Tùng Quân bật cười nói: "Làm sao có thể? Nếu là thứ tốt thật thì sao lão bản chịu đem ra bán?”

>

> Khổng Tử cười bước tới trước, nói: “Thời kỳ Xuân Thu Khổng Tử dẫn ba ngàn đệ tử chu du các nước, một cây bút lông loại kém ghi chép suốt chặng đường. Hạ qua đông đến, Khổng Tử về nước Lỗ viết sách lập đạo, cây bút lông cũ kỹ đi theo Khổng Tử một đường không chịu nổi đạo của Khổng Tử nên tự gãy.”

>

> Tùng Quân trợn to mắt lắp bắp hỏi: “Đạo . . . đạo hữu đang nói cây bút gãy này . . . là cây bút đó?”

>

> “Cái đó thì không đúng.”

>

> Tùng Quân thở phào nhẹ nhõm, nếu không đúng thì ngươi kể chuyện xưa ra làm gì? Tùng Quân vừa thấy nhẹ lòng vừa hụt hẫng.

>

> Mắt Khổng Tử chứa ý cười liếc bút lông trong tay Tùng Quân.

>

> Tiếp theo hai người ngồi trong tửu lâu ăn cơm, rồi đi phố Thời Trang, phố Phù Triện, phố Ẩm Thực, phố Pháp Khí.

>

> Chạng vạng, Khổng Tử và Tùng Quân ngồi trước quầy hàng trong Phố Ẩm Thực ăn thịt nướng, uống nước trái cây.

>

> Khổng Tử ăn xiên thận nướng, cười nói: “Ăn kiểu này thú vị, lúc du lịch ta đã ăn thịt nướng nhiều lần nhưng hương vị chỉ đến mức nuốt trôi, không ngon như vậy.”

>

> Tùng Quân cười nói: “Đương nhiên khác rồi, chúng ta đi du lịch ăn thịt nướng là vì sinh tồn, còn bây giờ ăn thịt nướng là vì hưởng thụ đương nhiên thấy ngon hơn.”

>

> Khổng Tử cười nói: “Có lý!”

>

> Tùng Quân đá lông nheo nói nhỏ: “Phu tử, mình đã ăn nhiều thận rồi đợi lát nữa bần đạo dẫn ngươi đi chỗ tốt.”

>

> “A? Là nơi nào?”

>

> Tùng Quân chỉ phía xa, cười xấu xa nói: "Ngươi thấy chỗ sáng đèn đỏ không?”

>

> Khổng Tử gật đầu.

>

> “Chỗ đó gọi là làng chơi, bên trong có thanh lâu, ca vũ không ngớt, ngâm thơ làm từ. Có giải lao thư giãn như rửa chân, xoa bóp. Có sòng bạc chính quy, có đấu võ lôi đài. Thậm chí có viện nữ như Di Hồng viện, ngươi tự hiểu.”

>

> Khổng Tử nhíu mày nói: “Người đọc sách không nên đi chỗ đó.”

>

> Tùng Quân liếc trắng mắt: "Phong lưu tài tử, tài tử phong lưu, mấy chuyện đó cũng không hiểu hèn gì tu vi của ngươi không được. Ta nói cho biết, Cảnh Đức tiên sinh hay đến đó chơi.”

>

> Mắt Khổng Tử lóe tia bất mãn hỏi: “Vậy à? Hắn đi làm gì?”

>

> Tùng Quân lắc đầu cảm thán nói: “Cảnh Đức tiên sinh hả, đi Hồng Tụ chiêu ngâm thơ làm từ, đọc kinh tụng điển với một số mỹ nữ. Có một đám mỹ nữ làm bạn vậy mà ngâm thơ đến trời sáng, không hiểu phong tình gì cả, ngươi thấy đúng không?”

>

> Sắc mặt Khổng Tử dịu lại, mắt chứa ý cười: “Như vậy mới tốt.”

>

> Tùng Quân câm nín: “Tốt cái gì! Chờ chút nữa đi không? Ta dẫn ngươi đi rửa chân xoa bóp."

>

> Khổng Tử lắc đầu nói: “Thôi, hôm nay sắc trời đã tối, nên tìm chỗ nghỉ ngơi.”

>

> Tùng Quân cười nói: “Phu tử đến nhà của ta ở lại đi, tuy nhà của ta không lớn nhưng sạch sẽ ấm áp.”

>

> Khổng Tử cười nói: “Không cần, ta ở khách điếm được rồi.”

>

> Tùng Quân tiếc nuối nói: “Đang muốn trò chuyện thâu đêm với tiên sinh, không biết tiên sinh muốn ở trong khách điếm quy cách thế nào?”

>

> “Còn có quy cách?”

>

> “Đương nhiên, giá khác nhau đại biểu phục vụ khác biệt.”

>

> “Tốt nhất là cái gì?”

>

> “Ổ nhỏ của hồ ly, khách điếm năm sao duy nhất trong chợ, sạch sẽ, tráng lệ, rộng rãi, cũng rất mắc.”

>

> “Chỗ đó tốt nhất? Vậy chọn nó.”

>

> “Tiên sinh thật có tiền.”

>

> Nửa đêm, Khổng Tử khoác áo choàng tắm ngồi trên ghế nệm mềm đặt trước cửa sổ lưu ly, trên bàn nhỏ trước mặt đặt bình rượu nhỏ đã mở nắp.

>

> Khổng Tử uống một hớp rượu nho nhìn bên ngoài nhà nhà đèn đuốc, cảm thán nói: "Đây mới là hưởng thụ!”

>

> Dùng nước rất tiện lợi, vặn một cái là có nước chảy ra, nóng lạnh tùy ý. Khổng Tử nghĩ nếu có ngày tất cả dân chúng đều có cuộc sống như vậy thì thịnh thế biết bao.

>

> Đoạn thời gian tiếp theo Khổng Tử đi dạo các ngõ ngách trong chợ, có ghé vào làng chơi xem thử, càng nhìn càng cảm khái. Khổng Tử cảm khái nhiều nhất là khi nào dân chúng có cuộc sống giống như vậy.

>

> Trong thành thị không có ngang ngược bắt chẹt, không có đánh lộn ẩu đả, không có ỷ thế hiếp người. Làng chơi lan tràn nhưng giữ trật tự, yêu quái hay nhân tộc đều tràn đầy nụ cười, những yêu nữ làng chơi cũng cười tươi chiêu đãi khách hàng. Tất cả chẳng phải là xã hội đại đồng mà lão mong đợi sao?

>

> Đêm khuya, Khổng Tử đi qua đông đúc yêu quỷ đến thần điện của Trương Minh Hiên ở quảng trường chợ. Nơi đây như tách lìa khỏi thế giới. Khổng Tử đi qua giữa hai hàng thị vệ, các thị vệ như không thấy lão.

>

> Két một tiếng Khổng Tử đẩy mở cửa điện, mọi người bên ngoài dường như không thấy cánh cửa bị đẩy mở.

>

> Khổng Tử đi vào thần điện, lại gần gõ đùi Trương Minh Hiên: “Dậy đi.”

>

> Trương Minh Hiên ở trong thần điện cau mày nhìn Khổng Tử: “Ngươi là ai?”

>

> Khổng Tử cười nói: “Khổng Khâu.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc kêu lên: “Ngươi nghe ta nói chuyện?”

>

> Khổng Tử cười nói: “Được chứ, có gì lạ sao?”

>

> Trương Minh Hiên hét lên: “Khoan! Khổng Khâu? Khổng Tử, ngươi là Khổng Phu Tử!?”

>

> Trương Minh Hiên reo lên: “Thì ra là Khổng Phu Tử đại giá quang lâm, mời ngồi, mời ngồi, đừng khách khí.”

>

> Khổng Tử quét mắt bốn phía trống rỗng, ngồi chỗ nào?

>

> Trương Minh Hiên cười gượng: “Bọn họ không chuẩn bị ghế thật là đáng đánh!"

>

> Khổng Tử cười nói: “Không sao, ta đến là có một chuyện muốn xin dạy.”

>

> Trương Minh Hiên tò mò hỏi: “Ồ, chuyện gì vậy?”

>

> Biểu tình Khổng Tử nghiêm túc hỏi: “Thần quân có biết cách luyện tài khí không? Là loại trong Nho Đạo Chí Thánh ấy.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!