Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 596: Mục 597

TRANG 299# 1

> Chương 596: Khổng Tử diện kiến Trương Minh Hiên

>

>

>

>

>

>

> “Sao ngươi nghĩ ta sẽ biết? Đó chỉ là bộ tiểu thuyết.”

>

> “Trương công tử có mấy phân thân Trương Tiểu Phàm, Long Thiên Ngạo,Phong Vân Vô Kỵ, Tiêu Viêm, những phân thân này đều lấy tên nhân vật chính trong tiểu thuyết Trương công tử viết, hơn nữa bản lĩnh giống hệt trong truyện. Có phải Trương công tử đã có thêm pháp tướng phân thân tên là Phương Vận?”

>

> Trương Minh Hiên "Đúng vậy."

>

> Hắn không định không giấu diếm chuyện này, cũng không giấu được nên hắn thẳng thắn thừa nhận.

>

> Khổng Tử nghe Trương Minh Hiên trả lời thì mắt bắn ra tia sáng hỏi: “Không biết Phương Vận có cách tu luyện tài khí không?”

>

> Trương Minh Hiên đáp: “Tất nhiên có.”

>

> Khổng Tử ôm quyền thi lễ chín mươi độ: "Cầu thần quân ban pháp, mạch Nho gia vĩnh viễn cảm tạ ơn lớn của thần quân!”

>

> Trương Minh Hiên cười gượng: “Không được đâu.”

>

> Khổng Tử nhíu mày hỏi: “Thần quân có chuyện gì khó xử sao? Xin thần quân cứ nêu điều kiện, dù điều kiện gì ta đều sẵn lòng đồng ý, muốn ta bái sư cũng được.”

>

> Trương Minh Hiên vội nói: “Khổng Phu Tử nghiêm trọng rồi, không phải ta không muốn truyền mà dù cho ngươi cũng vô ích.”

>

> "Vì sao?"

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu cảm thán nói: “Phương Vận từng thi triển tài khí ở bên ngoài, đàm binh trên giấy hay thần thương thiệt kiếm đều không thể thi triển ra, thiên địa không hưởng ứng, thực lực đầy mình đều bị phế.”

>

> Khổng Tử ngây ra tại chỗ, sắc mặt khó coi nói: "Không phải vì tài khí, ba ngàn đại đạo không có con đường này, dưới thiên đạo không có pháp tắc này.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Đúng rồi, là thế đấy.”

>

> Khổng Tử cười khổ nói: "Ta nên sớm nghĩ đến điều này.”

>

> Khổng Tử thẫn thờ đi ra ngoài.

>

> Phương Vận cảm thán trong đầu Trương Minh Hiên: “Ài, rõ ràng nhìn thấy con đường phía trước nào ngờ bị chặt đứt giữa đường, khốn khổ biết bao.”

>

> Trương Minh Hiên bực bội nạt: “Ngươi không thể sử dụng tài khí hiện giờ cũng là phế vật! Có thời gian cảm thán cho người khác thì mau nghĩ cách làm sao chuyển tu đi!"

>

> Phương Vận: o(╥╥)o

>

> Trương Minh Hiên cứ nghĩ chuyện này đã qua, chẳng ngờ vài ngày sau Khổng Tử đêm khuya ghé thăm khuê phòng, gõ bắp đùi của hắn.

>

> Trương Minh Hiên nhìn Khổng Tử, bất đắc dĩ nói: "Phu tử, ta đã nói rồi, thật sự không thể sử dụng tài khí.”

>

> Khổng Tử nói: “Ta tin ngươi.”

>

> Trương Minh Hiên hỏi: “Vậy ngươi còn tìm ta làm chi?”

>

> Khổng Tử nói: “Mấy ngày nay ta ném câu hỏi này vào diễn đàn chưởng môn bách gia, bọn họ hợp mưu hợp sức thậm chí xin hỏi núi dựa sau lưng mình, được đến một kết luận là không phải không thể giải quyết."

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc kêu lên: “Thật sự có cách?"

>

> Hắn vội nhủ thầm: “Phương Vận, ngươi khoan chuyển tu, hình như có cơ hội xoay chuyển!”

>

> Khổng Tử gật đầu nghiêm túc nói: “Nếu thiên đạo không có pháp tắc này vậy thì sáng tạo một pháp tắc dung hợp vào.”

>

> Trương Minh Hiên giật nảy mình: "Ngươi nói cái gì? Sáng tạo pháp tắc? Ngươi đang đùa sao?”

>

> Khổng Tử nghiêm túc hỏi: “Ngươi có nghe nói về hợp đạo chưa?”

>

> “Tất nhiên ta biết hợp đạo, Đạo Tổ hợp đạo, truyền đạo hồng hoang." Trương Minh Hiên giật mình hỏi: “Ngươi muốn bắt chước Đạo Tổ?’

>

> Khổng Tử cười khổ nói: “Ngươi xem trọng ta quá, ta làm sao so sánh với Đạo Tổ được. Đạo Tổ hợp đạo khống chế thiên đạo, ta không hợp đạo được nhưng có thể hóa đạo, hòa mình vào thiên đạo hóa thành pháp tắc.”

>

> Tia chớp xẹt qua đầu Trương Minh Hiên, tim hắn rớt cái bịch ngơ ngác nói: “Ngươi sẽ chết!”

>

> Khổng Tử mỉm cười nói: “Chết thì có sao? Ta chết rồi sẽ xuất hiện đường sống cho Nho gia.”

>

> Trương Minh Hiên la lên: “Ngươi không sợ bách gia lừa ngươi sao? Bọn họ chỉ muốn ngươi chết.”

>

> Khổng Tử lắc đầu nói: “Không đâu, tuy nhóm Pháp gia, Mặc gia, m Dương gia, Danh gia hận ta nhưng sẽ không lừa ta.”

>

> Trương Minh Hiên buông tiếng thở dài: “Ngươi thật sự muốn chịu chết.”

>

> “Đây là cách duy nhất.”

>

> “Vậy ngươi tìm ta làm gì?”

>

> “Tuy ta có thể hóa đạo nhưng cần mồi dẫn, dù sao ta không tu luyện đạo tài khí, không có mồi dẫn thì sau khi ta hóa đạo sẽ chỉ tăng mạnh đạo hạo nhiên.”

>

> “Ngươi muốn Phương Vận?”

>

> “Đúng!”

>

> “Để ta suy nghĩ đã.”

>

> Khổng Tử chắp tay thi lễ với Trương Minh Hiên: “Kính nhờ thần quân.”

>

> Khổng Tử đứng dậy đi ra ngoài.

>

> Phương Vận cười khổ nói trong đầu Trương Minh Hiên: “Ta còn chưa kịp xem thế giới này đã sắp hóa đạo.”

>

> Trương Minh Hiên nhủ thầm: “Ngươi có thể từ chối, ta tôn trọng quyết định của ngươi.”

>

> Phương Vận nói: “Đừng từ chối, có lẽ đây là sứ mạng của ta là mở mang văn đạo ở thế giới này.”

>

> Trương Minh Hiên nóng nảy nói: “Chờ chút đi, có lẽ sẽ có cách tốt hơn.”

>

> Đôi khi hắn ranh ma nhưng hắn tự nhận sẽ không mơ hồ trước đạo lý thị phi, nếu vì hắn viết Nho Đạo Chí Thánh dẫn đến cái chết của Khổng Tử thì thật là lỗi lầm lớn.

>

> Trương Minh Hiên cầm kiếm Thanh Bình, cầu xin nói: “Sư tôn, đệ tử biết ngài nghe thấy, đồ đệ biết sai rồi! Cầu ngài hiện thân đi, đệ tử thật sự biết lỗi!”

>

> Oong!

>

> Không gian dao động, Trương Minh Hiên đi tới một không gian không biết. Nơi này không phải cung Bích Du, không gian trắng tinh, bốn phía không giới hạn, một Đạo Nhân mày kiếm mắt sáng ngồi xếp bằng ở phía trước.

>

> Trương Minh Hiên mừng rỡ lạy sát đất: “Hu hu, sư tôn, cuối cùng đệ tử lại gặp ngài! Đệ tử biết sai rồi, không dám bịa đặt sư tôn nữa.”

>

> Khóe môi Đạo Nhân co giật, mắt lộ ý cười hỏi: “Đồ nhi Minh Hiên có lời gì muốn nói?”

>

> Trương Minh Hiên cau mày, sư phụ chưa bao giờ kêu hắn là đồ nhi Minh Hiên, sao bỗng nhiệt tình vậy? Lẽ nào sư phụ có nhiệm vụ nguy hiểm gì đó muốn giao cho mình?

>

> Trương Minh Hiên mặt biến sắc, dập đầu khóc kể: “Sư phụ, giờ đệ tử sống khổ quá! Ăn không ngon, ngủ không được, mỗi ngày bị Văn Tử hành hạ, cảm giác thân thể hao gầy.”

>

> Đạo Nhân rùng mình, sắc mặt khó coi nói: “Nói mau!”

>

> Trương Minh Hiên giật nảy mình, vội vàng nói: "Sư phụ, vì đệ tử viết Nho Đạo Chí Thánh khiến lão già Khổng Tử luẩn quẩn trong lòng muốn hóa đạo, ngài có cách nào khiến trong thiên đạo tăng thêm một pháp tắc không? Hoặc cứu Khổng lão đầu một mạng để lại một hồn phách chuyển thế cũng được.”

>

> Khóe môi Đạo Nhân cong lên, bình tĩnh nói: “Hóa đạo không phải chết đi, ngươi có thể yên tâm."

>

> Trương Minh Hiên nghi ngờ hỏi: “Có phải sư phụ đang lừa đệ tử? Đừng tưởng đệ tử ít đọc sách nên không biết gì. Hóa đạo là hòa mình vào trong thiên đạo thì sao sống được?”

>

> “Ta nói hắn có thể sống thì sẽ sống, trở về đi! Hãy thúc đẩy hắn sớm ngày hóa đạo."

>

> Đạo Nhân phất tay, Trương Minh Hiên biến mất, khi tỉnh táo lại thì hắn còn ở trong tượng đá.

>

> Trương Minh Hiên kêu khổ nói: "Sư tôn ơi, đệ tử nhận sai rồi sao ngài còn chưa thả đệ tử ra ngoài, lỗ to!”

>

> Trương Minh Hiên cau mày, trong đầu bỗng có thêm một tin tức.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!