Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 597: Mục 598

TRANG 299# 2

> Chương 597: Ma Tộc dị động

>

>

>

>

>

>

> Đạo Nhân mày kiếm mắt sáng sau khi ném Trương Minh Hiên trở về thì không gian trắng tinh vặn vẹo biến thành đại điện trống trải, dưới đại điện đặt ba ngàn bồ đoàn.

>

> Oong!

>

> Một luân bàn bay ra khỏi người Đạo Nhân, nó xoay ken két giữa không trung, Thông Thiên giáo chủ trẻ biến thành Hồng Quân Đạo Tổ già.

>

> Hồng Quân Đạo Tổ ở trong cung Tử Tiêu cười to bảo: "Thiên đạo, ngươi nổi giận! Ngươi đang sợ cái gì?"

>

> Dao động vô hình đánh vào cung Tử Tiêu, vách tường phát ra từng luồng sáng tím chặn lại dao động vô hình.

>

> Hồng Quân Đạo Tổ cười lớn: “Có lão đạo ở đây thì ngươi không ra được! Chờ Khổng Tử hợp đạo, ba ngàn đại đạo cộng thêm một cái thì ngươi không viên mãn nữa, ngô khống chế pháp tắc thiên đạo sẽ sâu thêm một phần.”

>

> Luân bàn thiên đạo xoay nhanh, Hồng Quân Đạo Tổ phun ngụm máu tím, giọt máu tím lấp lóe ánh vàng đẹp như trời sao.

>

> Cung Tử Tung rung mạnh, một tia dao động truyền ra ngoài.

>

> Hồng Quân tái mặt quát to: "Hợp!"

>

> Luân bàn thiên đạo bắn vào giữa trán Hồng Quân, mặt y không biểu tình tan biến trong cung Tử Tiêu.

>

> Sâu trong ma giới, một ngọn núi đen đâm trời, giống như cột chống trời dựng đứng nhìn xuống tất cả sinh linh ma giới.

>

> Trên đỉnh núi có một tòa cung điện viết ba chữ to cung Hắc Tiêu. Một nam nhân trung niên vạm vỡ mặc áo đen ở trong cung điện, gã ngồi xếp bằng trên mây ma đen ngòm cuồn cuộn.

>

> Nam nhân trung niên mở bừng mắt ra, một tia chớp xẹt qua mang theo uy áp hùng hồn, tất cả sinh linh ma giới nơm nớp lo sợ quỳ gối xuống đất, ánh mắt kính sợ nhìn cột chống trời.

>

> Trong Đại Lôi Âm Tự ma giới, vô số ma phật run cầm cập quỳ. Vô Thiên Phật Tổ ngồi xếp bằng trên hoa sen đen ngước nhìn bầu trời, hơi khom người biểu thị tôn trọng.

>

> Trong vực sâu hư vô, vô số thiên ma rít gào hiện ra chân thân, thân hình mờ ảo quỳ dưới đất.

>

> Thiên Ma Vương ngồi trên ngai vàng sâu trong vực thẳm, y ngước nhìn trời, đáy mắt lóe tia sợ hãi đứng lên khom người.

>

> Trên trời vọng xuống giọng nói:

>

> “Nguyên Thủy Thiên Ma Vương, Vô Thiên đến gặp ta!”

>

> Vô Thiên biến mất trong Đại Lôi Âm Tự, Thiên Ma Vương biến mất trong vực sâu không đáy.

>

> Vô Thiên, Thiên Ma Vương cùng lúc chạy tới ngoài điện cung Hắc Tiêu, cung kính nói: “Vô Thiên Thiên Ma Vương cầu kiến Ma Tổ!”

>

> "Vào đi!"

>

> “Tuân lệnh!”

>

> Hai người đi vào cung Hắc Tiêu, thấy Ma Tổ ngồi xếp bằng trên vị trí chủ.

>

> Hai người cung kính thi lễ nói: "Bái kiến Ma Tổ!”

>

> “Ngồi đi.”

>

> Vô Thiên, Thiên Ma Vương ngồi khoanh chân trên bồ đoàn bên dưới.

>

> Ma Tổ nói: “Mới rồi ngô tâm huyết sôi trào, trong tam giới sắp có người hóa đạo, đạo này cực kỳ không tốt cho ma giới ta.”

>

> Vô Thiên kinh ngạc hỏi: "Hóa đạo? Kẻ đó định gia cố loại đại đạo nào?”

>

> Ma Tổ lạnh nhạt nói: “Không phải gia cố mà thêm đạo mới.”

>

> Thiên Ma Vương giật mình kêu lên: “Không thể nào! Trong tam giới chỉ có ba ngàn đại đạo, vượt khỏi ba ngàn đại đạo sẽ không được thiên địa thừa nhận, không thể tu luyện thì sao hóa đạo?”

>

> Mắt Ma Tổ lóe tia tàn nhẫn: “Ngươi đang nghi ngờ ta?”

>

> Thiên Ma Vương vội vàng cung kính nói: "Không dám, chỉ vì không tưởng tượng nổi.”

>

> "Chuyện này là thật sự, bổn tọa lệnh cho các ngươi bất chấp tất cả phải ngăn cản hắn hóa đạo."

>

> Thiên Ma Vương bất đắc dĩ nói: "Thời cơ chưa đến, chúng ta không thể ra Thiên Ma giới.”

>

> Vô Thiên nói: “Hoa sen đen có thể đưa ma tộc đẳng cấp Đại La ra Thiên Ma giới, nhưng hóa đạo thì ít nhất cỡ Chuẩn Thánh, cảnh giới Đại la bất lực trong chuyện này.”

>

> “Khi hóa đạo người hóa đạo sẽ bị pháp tắc thiên đạo bao phủ, không thể ra tay. Khi đó ta sẽ cưỡng ép mở vách ngăn tam giới trong khoảnh khắc, các ngươi phái một thi dẫn theo nhiều thuộc hạ từ Địa La trở lên lao vào lĩnh vực thiên đạo mà hắn hóa đạo, rồi thả đạo quả của mình ra ô nhiễm đạo của hắn.”

>

> Vô Thiên cúi đầu nói: “Đã hiểu rồi!”

>

> Thiên Ma Vương cung kính nói: “Sẽ không phụ sứ mệnh!"

>

> Ma Tổ lạnh nhạt nói: “Nếu vậy các ngươi hãy lui xuống đi.”

>

> Vô Thiên, Thiên Ma Vương đứng lên đi ra ngoài.

>

> Ma Tổ bỗng hỏi: “Các ngươi biết Trương Minh Hiên không?”

>

> Đáy mắt Vô Thiên, Thiên Ma Vương lóe tia quái dị. Sao Ma Tổ khi không hỏi Trương Minh Hiên?”

>

> Thiên Ma Vương cười cung kính nói: “Thưa Ma Tổ, Trương Minh Hiên là tiểu đệ tử Thông Thiên giáo chủ của Tiệt giáo mới thu, giờ là tiểu lão gia của Tiệt giáo.”

>

> Ma Tổ nói: “Các ngươi đi đi.”

>

> “Tuân lệnh!”

>

> Hai người chắp tay thi lễ với Ma Tổ rồi cung kính lui ra ngoài.

>

> Ma Tổ ngồi trong đại điện trống trải lẩm bẩm: “Đệ tử của Thông Thiên? Mới rồi tâm huyết sôi sục vì sao nổi lên tên của hắn? Là có ý gì? Hay hắn và ta có duyên?”

>

> Ma Tổ đăm chiêu, y không ngờ rằng đó là do thiên đạo chưa truyền hết tin tức, thiên đạo muốn y giết Trương Minh Hiên, tiếc rằng chỉ kịp truyền ra cái tên.

>

> Đêm khuya mấy ngày sau, Khổng Tử lại đến thăm khuê phòng của Trương Minh Hiên.

>

> Khổng Tử mỉm cười nhìn Trương Minh Hiên, hỏi: “Thần quân suy xét thế nào?”

>

> “Ta đồng ý.”

>

> Khổng Tử sửng sốt, không ngờ thuận lợi như vậy, cứ tưởng sẽ tốn nước miếng hứa hẹn nhiều chỗ tốt. Trong ống tay áo của Khổng Tử đang cầm túi động thiên chứa thứ tốt lúc này lặng lẽ biến mất.

>

> Khổng Tử nghiêm túc chắp tay thi lễ nói: "Đa tạ thần quân, Nho gia ta khắc ghi ơn đức lớn của thần quân trong đáy lòng.”

>

> Trương Minh Hiên cảm thán nói: "Sợ là có càng nhiều người hận ta, về sau tiểu tử Nhan Hồi ước gì lột da rút gân ta ra.”

>

> Khổng Tử cười nói: “Không đâu, ta sẽ giải thích rõ với họ.”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Phu tử, ta đồng ý việc hợp đạo nhưng tế đàn phải xây theo ý ta.”

>

> "Tế đàn?"

>

> “Xem di động của mình đi.”

>

> Di động của Khổng Tử reo chuông, lão mở màn hình ra, không gian chiếu mô hình tế đàn 3d trong suốt xoay tròn từ từ, thấy rõ mỗi góc độ tế đàn.

>

> Trương Minh Hiên nói: “Đây là tế đàn hợp đạo, dưới lớn trên nhỏ thành hình trùy, tầng chót phạm vi ba ngàn thước, tầng cao nhất phạm vi trăm thước, cao ba vạn một ngàn thước, tổng cộng có ba ngàn lẻ một tầng.”

>

> Tay Khổng Tử xẹt qua màn hình, mô hình xoay theo ngón tay.

>

> Khổng Tử nhíu mày nói: “Đây là công trình lớn, việc hợp đạo càng nhanh càng tốt, không cần làm tế đàn này tốn công sức.”

>

> Trương Minh Hiên liếc trắng mắt: “Ta chưa nói hết, mới rồi chỉ là yêu cầu về bề ngoài, quan trọng nhất là bên trong mỗi tầng tề dàn đều phải có một phù triện, ngươi xem cho kỹ.”

>

> Khổng Tử phóng lớn tế đàn, quả nhiên chính giữa mỗi tầng có một phù triện ảo, ba ngàn tầng là ba ngàn phù triện khác nhau. Khổng Tử nhìn phù triện ảo cách màn hình cũng cảm giác lực lượng kỳ dị ẩn chứa trong đó, mỗi tầng là một loại đạo, chỉ có tầng cao nhất không có phù triện mà dựng một bài vị viết hai chữ lớn Hồng Quân.

>

> Khổng Tử nhìn Trương Minh Hiên, bần thần hỏi: “Thần quân muốn làm gì? Cái này không giống hợp đạo.”

>

> Trương Minh Hiên cáu kỉnh nói: "Làm cái gì? Vì cứu mạng của ngươi chứ làm gì, ngươi tưởng ta thích rắc rối vậy sao?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!