TRANG 300# 1
> Chương 598: Chen chúc đến
>
>
>
>
>
>
> “Cứu mạng của ta?” Khổng Tử kinh ngạc hỏi: “Ý của thần quân là ta có thể còn sống!?”
>
> "Đương nhiên! Ngươi nghĩ mấy ngày nay ta làm cái gì?”
>
> Trương Minh Hiên ở trong thần tượng ngáp dài, buồn ngủ quá.
>
> Khổng Tử trịnh trọng vái: “Đa tạ thần quân!”
>
> Khổng Tử thầm cảm khái vô vàn, thần quân đúng là người lương thiện. Khổng Tử nhìn tế đàn trước mắt, tuy trong lòng biết tế đàn này có lẽ không được ích gì, dù sao hợp đạo, ai có thể cướp người dưới tay thiên đạo?
>
> Nhưng ngẫm lại Trương Minh Hiên vì tìm một đường sống cho mình mà không ngủ không nghỉ vất vả làm việc mấy ngày, Khổng Tử tưởng tượng hắn đi khắp nơi cầu người, trong lòng dâng lên cảm động. Dù vô dụng cũng phải dựng tế đàn, không thể cô phụ tình nghĩa này được, lão làm việc vất vả chút thì có sao?
>
> Lòng Khổng Tử ấm áp.
>
> Trương Minh Hiên hỏi: “À, phu tử định hóa đạo lúc nào?”
>
> "Một tháng sau!"
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Nhanh quá, không biết đến lúc đó ta có thể tới hiện trường được không. Ài, rất muốn đưa phu tử một đoạn đường.”
>
> Khổng Tử cười nói: “Ta đã nhận được tấm lòng của thần quân, không đến hiện trường cũng không sao.”
>
> Trương Minh Hiên bi thương nói: "Ta vẫn muốn đi xem, đưa ngươi và Phương Vận đi đoạn đường cuối, cả hai là bằng hữu tốt nhất của ta.”
>
> Khổng Tử lắc đầu bật cười nói: “Thần quân đừng nói nữa, ta không giải cấm chế cho ngươi được, cũng không dám.”
>
> Trương Minh Hiên trở mặt la lên: “Hay cho Khổng Tử, nhận chỗ tốt rồi không thèm nhận người phải không? Có biết ta vất vả cỡ nào vì chuyện của ngươi không? Kêu ngươi cứu ta ra ngoài mà cứ chối đẩy, có người như ngươi sao? Đồ bại hoại đạo đức!”
>
> Khổng Tử cười nói: “Thần quân cố nhịn một thời gian ngắn nữa đi, sẽ có ích rất lớn cho ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt cáu gắt: “Biến đi!”
>
> Khổng Tử không để bụng cười nói: “Thần quân bảo trọng.”
>
> Khổng Tử đi ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên ở trong tượng thần thở dài, không cam lòng hỏi: “Hắn thật sự có thể sống tiếp sao? Khổng Tử, đó là Khổng Phu Tử, sao có thể chết được?”
>
> Long Thiên Ngạo nói: “Chết tốt hơn, chết rồi có thể tăng thêm nhân vật phu tử trong Thần Thoại Hồng Hoang. Trời không sinh phu tử vạn cổ như đêm dài, a a a!”
>
> Phương Vận nói: “Này, ta cũng sắp chết, các ngươi không có gì muốn nói với ta sao?”
>
> Tiêu Viêm: “Đi đường bình yên, không tiễn.”
>
> Trương Tiểu Phàm "Thuận buồm xuôi gió!"
>
> Phong Vân Vô Kỵ: “Tạm thời đừng hấp thu năng lượng, lãng phí!"
>
> Long Thiên Ngạo: "Ngươi vĩnh viễn sống trong lòng chúng ta!”
>
> Phương Vận: “. . .”
>
> Trương Minh Hiên: “Các ngươi ác vậy!?”
>
> Phương Vận: “〒▽〒 Bản thể tốt nhất, cảm động quá.”
>
> Long Thiên Ngạo hỏi: "Ngươi muốn nói cái gì?"
>
> Trương Minh Hiên: “Tiểu Phương này, trước khi ngươi đi phải chăng nên trả lại tiền đã dùng cho ta?”
>
> Phương Vận: (? д? :) Cái đám người này sống kiểu gì vậy!
>
> Sáng sớm hôm sau, Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha nhẹ nhàng đi tới. Yêu quái đang dâng hương thấy Lý Thanh Nhã thì đều chạy ra ngoài, để lại không gian riêng cho nàng và Trương Minh Hiên.
>
> Lý Thanh Nhã biến ra ghế ngồi bên cạnh Trương Minh Hiên, cười nói: “Ngươi sống thoải mái nhỉ.”
>
> Trương Minh Hiên nhắn tin: Thanh Nhã tỷ, ta sắp bị Văn Tử ồn điếc tai, ngày tháng này khi nào mới xong?
>
> Lý Thanh Nhã an ủi: “Sắp rồi, chờ khi Văn Đạo Nhân chết là ngươi có thể đi ra."
>
> Trương Minh Hiên nhìn Văn Đạo Nhân kêu thảm, lòng thầm tuyệt vọng, tên này tinh thần còn tốt hơn ta.
>
> Lý Thanh Nhã nhắn tin: “Khổng Phu Tử đang đào núi luyện đá xây tế đàn, nghe lão nói là do ngươi yêu cầu?”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Lão xây tế đàn ở đây? Ta cứ tưởng sẽ về Khổng viện chứ.”
>
> Lý Thanh Nhã trả lời: “Lão định xây tế đàn trên trời, lấy mây làm cột chống tế đàn, khai thác đá tại chỗ.”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Tùy lão đi, ta không để bụng mấy ngọn núi.”
>
> Lý Thanh Nhã khẽ ừ, hỏi: “Lão xây tế đàn làm gì?”
>
> "Hóa đạo!"
>
> Lý Thanh Nhã đứng bật dậy, giật mình kêu lên: “Sao có thể? Sao lão hóa đạo?”
>
> Trương Minh Hiên trả lời: “Lão muốn hóa đạo, lấy đạo tài khí trong Nho Đạo Chí Thánh hòa vào thiên đạo.”
>
> Lý Thanh Nhã khó tin hỏi: “Nhưng . . . nhưng lão là Khổng Phu Tử, chủ Nho gia! Sao lão hóa đạo, vì sao là lão?”
>
> Trương Minh Hiên cáu kỉnh trả lời: “Thì luẩn quẩn trong lòng.”
>
> Lý Thanh Nhã sốt ruột nói: “Không được, ta phải đi khuyên lão, lão không thể hóa đạo!”
>
> Lý Thanh Nhã hốt hoảng chạy ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên hơi ghen lẩm bẩm: “Hóa đạo chứ có gì ghê gớm, căng thẳng dữ vậy. Phân thân của ta cũng sắp hóa đạo mà có thấy ta căng thẳng không?”
>
> Phương Vận: (╯‵□′)╯┻━┻
>
> Thời gian tiếp theo không biết ai đồn ra ngoài tin Khổng Tử sắp hóa đạo, vô số tu sĩ Nho gia từ các nơi hồng hoang kéo đến. Lô châu Bắc Câu, Bộ châu Nam Chiêm, Hạ châu Tây Ngưu, Đông Thắng Thần Châu, ngàn vạn tu sĩ Nho gia không ngại gian khổ vượt muôn sông ngàn núi, vượt sông ngòi biển cả đến. Tu sĩ bách gia, tán tu, đạo môn, phật giáo, các cao nhân đến xem lễ.
>
> Thiên Môn Sơn bỗng chốc náo nhiệt, vô số tu sĩ kéo đến mang theo lượng tiền tài lớn lưu động, chợ Thiên Môn Sơn ngày đêm nhộn nhịp.
>
> Trong hội sở thư giãn rửa chân, một hòa thượng, một đạo nhân ngồi trong một căn phòng ngâm chân, trước mặt có thiếu nữ thanh xuân xoa bóp cho.
>
> Đạo nhân thở hắt ra rên rỉ: "Thoải mái! Đây mới là hưởng thụ! Về sau phải thường ghé tới.”
>
> Hòa thượng niệm một câu "A di đà phật" nói: "Đạo huynh, sắc tức là không không tức là sắc, tất cả hưởng thụ vật ngoài thân đều là ma chướng, bản tâm, bản tính, tĩnh, tịch mới được đại tự tại."
>
> Đạo nhân cáu kỉnh nạt: “Hòa thượng thối nhà ngươi lấy đâu ra nhiều đạo lý vớ vẩn vậy, khi nên hưởng thụ hãy hưởng thụ, lúc cần đấu tranh thì đấu tranh, đấy mới là chân lý đại đạo.”
>
> Đạo nhân nằm ở ghế trong híp mắt nói: “Chợ này đúng là chỗ tốt, có thứ ăn ngon, thanh lâu ca múa, còn có xoa bóp thư giãn. Ở khách điếm thì tinh trí tuyệt vời hơn động phủ của bần đạo, khiến bần đạo không muốn đi nữa”
>
> Khóe môi hòa thượng co giật, y không ở lữ điếm, mấy ngày nay luôn ngồi xếp bằng ven đường, may mắn không có lệnh cấm đi đêm, ai kêu y nghèo.
>
> Đạo nhân nhìn hòa thượng, hỏi: “Như Hải, hay ta mở một gian phòng cho ngươi?”
>
> Hòa thượng lắc đầu nói: “Đa tạ ý tốt của Vân Cơ đạo trưởng nhưng bần tăng tu đạo khổ hạnh.”
>
> Vân Cơ lười biếng nói: “Tự ngươi gây khổ cho mình, tu đạo khổ hạnh làm chi. Đạo gia chúng ta không chú trọng mấy chuyện đó, mọi chuyện tùy tâm, tiêu dao tự tại, có thể hưởng thụ thì sẽ không làm khổ mình. Hơn nữa cứu một người có ích hơn ngươi khổ hạnh vạn dặm, toàn làm chuyện mặt ngoài, có sức đi đường thì nên giống như ta chống kiếm núi sông, san bằng chuyện bất bình trong thiên hạ mới được công đức vô lượng."
>
> Như Hải hòa thượng niệm một câu "A di đà phật", không biết có lắng nghe lời của Vân Cơ đạo trưởng không.
>
>
>
>