TRANG 300# 2
> Chương 599: Trước khi hóa đạo
>
>
>
>
>
>
> Vân Cơ cười hỏi tiểu cô nương ngồi trước mặt mình xoa bóp: “Cô nương có biết Khổng Phu Tử hóa đạo tại đây không?”
>
> Tiểu cô nương cười ngọt ngào lộ ra hai cái lúm đồng tiền nhỏ nói: "Biết chứ, ngày mai là bắt đầu rồi.”
>
> Vân Cơ cười hỏi tiếp: “Vậy nàng biết nội tình trong đó không? Tại sao muốn hóa đạo?”
>
> Tiểu cô nương lắc đầu nói: “Cái đó thì không biết.”
>
> Vân Cơ thất vọng nói: “Nàng cũng không biết sao.”
>
> Như Hải hòa thượng lên tiếng: “Cần gì cố chấp tìm hiểu, mọi chuyện tùy duyên là được.”
>
> Vân Cơ liếc trắng mắt, lười nói chuyện. Hòa thượng này cực kỳ cố chấp, có thể tức chết người, nhưng con người khá tốt.
>
> Cách thật xa chợ Thiên Môn Sơn có các cột mây dựng đứng dưới đất đâm lên trời mấy ngàn thượng, mây mù cuồn cuộn trên cột mây như mộng như ảo.
>
> Một tế đàn trên cột mây cao ngàn thước, đáy tế đàn ba ngàn thước, cao ba vạn thước, cho người cảm giác sắp lung lay rớt xuống, một cơn gió thổi qua sẽ làm tế đàn rơi.
>
> Đông nghẹt nho sinh quỳ bên dưới tế đàn nguy hiểm này, Khổng Tử mặc áo trắng đứng dưới cột mây trước mặt đám nho sinh.
>
> Nho sinh quỳ phía trước nhất là Nhan Hồi, y khóc kêu: “Sư tôn không thể hóa đạo! Ngài hóa đạo thì chúng ta biết làm sao? Xin sư tôn hãy suy nghĩ!”
>
> Khổng Tử mỉm cười nói: “Đã xuất hiện con đường phía trước nho đạo, các ngươi nên vui mừng mới đúng.”
>
> Một thanh niên anh tư bừng bừng quỳ cạnh Nhan Hồi khóe mắt đỏ ửng nói: “Phu tử, nếu phải hóa đạo vậy đệ tử nguyện làm thay ngài!”
>
> "Đệ tử cũng nguyện!"
>
> "Đệ tử cũng nguyện!"
>
> "Đệ tử cũng nguyện hóa đạo!”
>
> Mấy đại hiền Nho gia thi nhau tỏ thái độ, ánh mắt cầu xin quyến luyến nhìn Khổng Tử.
>
> Khổng Tử cười nhìn bọn họ: “Sau khi ta hóa đạo Nho gia sẽ mở ra kỷ nguyên mới. Nhan Hồi làm viện trưởng Khổng viện chấp chưởng mạch Nho gia. Mạnh Kha, Tuân Khanh, Đổng Trọng Thư phải hết sức phụ trợ Nhan Hồi.”
>
> Nhan Hồi, Mạnh Kha, Tuân Khanh, Đổng Trọng Thư mắt ướt nước nói: "Đệ tử lĩnh mệnh!"
>
> Khổng Tử cười với họ, đi mấy bước rồi biến mất trong hoang dã. Ngàn vạn nho sinh quỳ dưới tế đàn lặng im, không khí bi thương tràn ngập trong đêm tối.
>
> Trong thần điện của Trương Minh Hiên, Khổng Tử đi từng bước vào trong, trường bào màu trăng bạc phát sáng trong đêm tựa như thánh nhân lâm phàm.
>
> Biểu cảm của Trương Minh Hiên phức tạp nhìn Khổng Tử: “Ngày mai ngươi sẽ hóa đạo, không ở bên đám đệ tử ngoan mà đến tìm ta làm chi?”
>
> Khổng Tử mỉm cười nói: “Điều nên nói đã nói, con đường về sau phải dựa vào chính bọn họ.”
>
> Trương Minh Hiên thở dài một hơi nói: “Bây giờ ta hơi hối hận.”
>
> Khổng Tử cười nói: "Hối hận cái gì? Ta rất cảm tạ thần quân chỉ ra con đường phía trước cho Nho gia, mạch Nho gia khắc ghi ơn đức lớn này sâu trong lòng. Hơn nữa thần quân nói tế đàn này có thể cho ta sống sót đúng không?”
>
> Trương Minh Hiên nhủ thầm: “Ai biết có phải sư phụ nói mạnh miệng không.”
>
> Trương Minh Hiên hỏi: "Phu tử đêm khuya tới chơi không biết có chuyện gì sai bảo?”
>
> Khổng Tử ngừng cười, trịnh trọng cúi đầu với Trương Minh Hiên: “Sau khi ta hóa đạo nhờ thần quân quan tâm mạch Nho gia ta.”
>
> Trương Minh Hiên nói: "Yên tâm đi! Ta và tiểu Nhan có quan hệ không tệ.”
>
> Khổng Tử cười nói: “Vậy thì ta yên tâm.”
>
> Sau đó Khổng Tử đi ra ngoài.
>
> Chợ Thiên Môn Sơn thức trắng đêm, tu sĩ đến từ khắp nơi bao quanh tế đàn, tự chiếm một chỗ yên lặng chờ đợi.
>
> Bình minh, vô số yêu quỷ chen chúc ra chợ đi tới tế đàn. Chợ như tòa thành chết yên lặng đến kỳ dị.
>
> Bình minh đến, tia ban mai đâm phá thiên địa.
>
> Trương Minh Hiên ở trong tượng thần lẩm bẩm: “Bắt đầu rồi, sư tôn, hy vọng ngài dáng tin chút.”
>
> Ngoài thần điện vang tiếng bước chân, Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha mỉm cười nhẹ nhàng bước tới trong ánh mặt trời.
>
> Trương Minh Hiên nhắn tin hỏi ngay: “Sao Thanh Nhã tỷ đến đây?”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Tu sĩ trong chợ đều đi xem náo nhiệt, ta không yên lòng ngươi nên ở lại.”
>
> Trương Minh Hiên cảm động nhắn lại: “Thanh Nhã tỷ thật tốt!”
>
> Trong một góc hẻm ngoài thần điện, Tề Linh Vân cô đơn xoay người đi xa.
>
> Lý Thanh Nhã biến ra cái ghế ôm Nha Nha ngồi lên, mở di động nói: “Hôm nay Trương Tuấn trực tiếp toàn quá trình, có thể xem tại chỗ.”
>
> Lý Thanh Nhã nhấn màn hình chiếu ra ngoài, màn hình bay ra biến to trước mặt Trương Minh Hiên, hắn cố gắng ngẩng cổ xem trực tiếp, mỏi quá.
>
> Đại Đường, nước Ngạo Lai, nước Ô Kê, nước Tây Phiên Cáp, nước Ô Tư Tàng, nước Tây Dạ, nhà nhà đều lấy di động ra đúng giờ mở xem việc lớn chầu triều sớm.
>
> Trong một căn phòng, Trương Tuấn ngồi sau cái bàn ngước đầu mỉm cười nói: "Hoan nghênh mọi người đúng giờ xem việc lớn chầu triều sớm. Theo điều tra biên cảnh các quốc gia một mảnh bình yên, bách tính an cư lạc nghiệp, quan viên cần chính yêu dân, không chiến tranh không tai họa, tổng thể không có việc lớn xảy ra.
>
> Chỉ có trong Đại Đường gần đây xảy ra chút chuyện, bách gia nhập thế mở học viện trong Đại Đường.
>
> Trong đó thành quả đại phu y học viện rõ rệt nhất. Nhóm y viện đầu tiên xây xong khai trương, liên hợp ba nhà công ty bảo hiểm mở chế độ bảo hiểm y tế được xã hội khen ngợi, giải quyết các vấn đề như khó khám bệnh, chi phí đắt. Mời mọi người xem báo cáo tỉ mỉ.”
>
> Trương Tuấn phất tay, ống kính bay lên, trong ống kính chiếu một tiểu thái giám đi vào bệnh viện tham quan. Bên trong có một thầy thuốc mặc áo dài giới thiệu. Đầu tiên là khu đăng ký, sau đó chia ra mỗi chuyên khoa, sau cùng dẫn đến khu thuốc, thuận tiện tham quan khu nội trú bệnh viện, làm đám người xem trước di động mở rộng tầm mắt.
>
> Nước Ngạo Lai, Biện Tùy lẩm bẩm: “Tập hợp thầy thuốc lại thôi chứ có gì ghê gớm, qua vài ngày ta cũng làm một cái.”
>
> Quố vương nước Ô kê hâm mộ nói: “Vì sao không đến nước Ô kê? Chuyện tốt đều bị Đại Đường chiếm, ông trời bất công!”
>
> Trương Tuấn xuất hiện trong ống kính nói tiếp: “Mặc gia mở trường kỹ thuật trong Đại Đường dạy bách tính một nghệ tinh, có thể nói công đức vô lượng. Mấy ngày trước trường kỹ thuật liên tục truyền ra tin vui đã nghiên cứu ra xe chở người trận pháp linh thạch, máy đào móc trận pháp linh thạch, cần cẩu trận pháp linh thạch, máy xới đất, các thiết bị cơ quan, tiết kiệm nhân lực vật lực rất nhiều, thúc đẩy xã hội tiến bộ. Trường kỹ thuật đang chiêu sinh bồi dưỡng người điều khiển máy đào móc, cần cẩu, ai có hứng thú có thể đi báo danh.”
>
> Trong ống kính lướt qua cảnh xe linh thạch chở người, máy đào móc đào đất, móc một cái hố sâu hoắm, cần cẩu nâng núi giả mười thước lên cao. Máy xới đất chạy trong hoang dã, đất cứng rắn đều bị nghiền nát thành đất.
>
> Công nhân dân chúng trước di động mặt biến sắc, mấy cái này là thần khí sao? Vì sao lợi hại dữ vậy?
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Mặc gia xuống tay thật nhanh, phải kêu họ làm chiếc xe mui trần xa hoa cho ta mới được, chở Thanh Nhã tỷ đi hóng gió sẽ oách lắm đây.”
>
>
>
>