TRANG 301# 1
> Chương 600: Phu tử hóa đạo
>
>
>
>
>
>
> Thiên Đình. Ngọc Đế cười nói: “Rốt cuộc bách gia đi đúng đường, khác hẳn trước kia.”
>
> Vương Mẫu cười nói: “Nếu bách gia sớm làm như vậy thì Nho gia đã không chèn ép họ xuống, về sau khó đoán thắng thua.”
>
> “Đó là vì họ không tìm Trương Minh Hiên, nếu gặp hắn sớm thì hắn đã sửa cho họ.”
>
> Trương Tuấn lại giới thiệu pháp viện của Pháp gia, nhắc nhở bách tính quan viên đã không có quyền hạn hình phạt, bộ đầu cũng bị độc lập ra nha môn làm bộ môn riêng, nhiệm vụ chính là phán đoán truy tìm hung thủ.
>
> Giới thiệu thành quả đáng mừng của viện nông khoa, sản lượng lúa mạch tăng nhiều.
>
> Trương Tuấn giới thiệu bách gia hết nửa canh giờ, trời đã sáng.
>
> Trương Tuấn uống một cốc nước, nói: “Đã nói xong về bách gia giờ chúng ta nói Nho gia. Từ khi Nho Đạo Chí Thánh đăng lên thì có tin đồn rằng Nho gia sắp phổ cập cách tu luyện Nho Đạo, cho nên ta đi phỏng vấn Nhan Hồi tiên sinh.”
>
> Ống kính chuyển cảnh chiếu video, Trương Tuấn và Nhan Hồi ngồi trong một gian phòng.
>
> Trương Tuấn hỏi thẳng: “Nhan Hồi tiên sinh, không biết tiên sinh có biết trên mạng đồn rằng Nho gia sắp dạy tài khí?”
>
> Nhan Hồi cười nói: “Ngươi cũng nói đó chỉ là tin đồn.”
>
> Trương Tuấn nhướng mày nói: “Thật sự có lực lượng thần kỳ như tài khí sao?”
>
> Nhan Hồi do dự một chút nói: “Nhưng không thể vận dụng, bởi vì ba ngàn pháp tắc thiên đạo nhưng không có đạo tài khí.”
>
> Hình ảnh kết thúc, Trương Tuấn xuất hiện trong ống kính: “Nhan Hồi tiên sinh chứng thực tài khí có tồn tại, nhưng cũng nói vì trong thiên địa không có pháp tắc này nên không được thiên địa thừa nhận, không thể phát huy ra uy lực.”
>
> Người xem trước di động lòng rục rịch, linh cảm Trương Tuấn sắp nói cái gì. Mấy hôm nay tin Khổng Tử hóa đạo đã truyền khắp trên mạng, nhiều nho sinh tim đau nhói, khóc trước di động. Phu tử ơi!
>
> Trương Tuấn không phụ sự mong đợi của mọi người nói: "Một tháng trước phu tử đến Thiên Môn Sơn giao lưu hội đàm thân thiện với Tiêu Dao Thần quân, hai người có chung ý nghĩ về đạo tài khí. Sẽ từ phân thân của Tiêu Dao Thần quân và phu tử hóa đạo, mở ra đạo tài khí cho hồng hoang. Bây giờ xin mời xem tiếp sóng tại hiện trường.”
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Chung ý cái con khỉ, ta luôn phản đối! Vấn đề là phản đối vô hiệu, Khổng Tử muốn tìm đường chết thì ai ngăn được!?”
>
> Hình ảnh trực tiếp chuyển đến Thiên Môn Sơn, đập vào mắt là tế đàn nguy nga cao ngất. Tế đàn ba vạn thước như ngọn núi đen ngòm bị cột mây trắng chống lên cao, vừa rung động vừa khiến người sợ hãi.
>
> Ống kính xoay tròn 360 độ quanh tế đàn từ tầng thứ nhất đến tầng cao nhất, tế đàn khổng lồ đập vào mắt càng khiến người rung động hơn.
>
> Sau cùng ống kính chĩa vào Khổng Tử ngồi xếp bằng trên một ngọn núi, nho sinh quỳ đầy đất ở chân núi, không khí bi thương tràn ngập ngọn núi.
>
> Đám người đứng trên trời vây xem.
>
> Vân Cơ đạo nhân loay hoay di động, giật mình nói: “Hóa đạo, lấy thân hóa thành pháp tắc thiên địa, sao hắn làm được?”
>
> Như Hải hòa thượng ở bên cạnh nói: "A di đà phật, Khổng Phu Tử hạo nhiên chính khí vô cùng vô tận, làm đến nước này chắc không khó.”
>
> Vân Cơ đạo trưởng cáu kỉnh nói: "Ngươi biết cái gì? Hắn phải hiểu đạo này mới hóa đạo được. Phu tử vì cách tu luyện trong Nho Đạo Chí Thánh có thể trở thành hiện thực mà hóa đạo tăng thêm đạo tài khí cho hồng hoang. Nhưng hồng hoang không có đạo tài khí, phu tử không thể tu luyện tài khí, càng không cách nào hóa đạo. Chuyện này vốn mâu thuẫn, phu tử già bị lú rồi sao?”
>
> Như Hải hòa thượng hoang mang, lời y nói có vấn đề gì? Không hiểu, nhưng lẽ nào bần tăng đang bị xem thường?
>
> Nhiều tu sĩ vây xem bàn tán xôn xao, họ cũng nghĩ đến vấn đề này, đầu óc ù đặc. Không lẽ phu tử đã tu luyện tài khí?
>
> Tiểu đạo nhân Tùng Quân ở trong đám người giật mình nhìn bóng người trong di động, lão . . . lão thật sự là Khổng Phu Tử? Vậy cây bút của ta . . .
>
> Một cây bút gãy lặng lẽ xuất hiện trong tay tiểu đạo nhân rồi biến mất, gã cẩn thận nhìn bốn phía, lòng kích động rạo rực. Ta từng dẫn Khổng Phu Tử đi dạo! Còn cùng nhau ăn cơm, thậm chí định mang lão đi làng chơi. Chết chắc, chết chắc.
>
> Thiên Đình. Ngọc Đế và Vương Mẫu ngồi trong Dao Trì.
>
> Vương Mẫu nói: “Ta rất bội phục Khổng Tử, với thân phận nhân tộc mà đi đến nước này đã rất lợi hại.”
>
> Ngọc Đế đồng ý: “Năng lực của hắn át qua truyền thừa của các đại thần, khiến Nho gia độc tôn đứng đầu bách gia thì đương nhiên không đơn giản. Nhưng không ngờ hắn có thể đi đến bước này.”
>
> Vương Mẫu nói: “Mở ra một đạo tu luyện thì khó khăn biết bao.”
>
> Trong thế giới U Minh, điện Bình Tâm. Ánh mắt Bình Tâm nương nương sâu thẳm nhìn xuyên tam giới rơi xuống người Khổng Tử. Người truyền bá văn minh nhân tộc, đáng tiếc.
>
> Biển Bắc Minh nổi sóng, một cái đầu cá to như ngọn núi vươn ra khỏi mặt biển dấy lên sóng lớn. Mắt cá nhìn xuyên không gian tập trung vào người Khổng Tử, một giọng nói to lớn vang vọng trên mặt biển tĩnh lặng.
>
> “Vì sao nhân tộc có nhiều thiên kiêu như vậy? Bất công với yêu tộc ta biết bao! Nên chết đi!”
>
> Đầu côn to lớn đụng vào biển Bắc Minh, nước biển dâng lên cao như bức tường thông trời đứng thẳng ở đất Bắc Minh.
>
> Thiên ngoại, cung Oa Hoàng.
>
> Nữ Oa lặng yên ngồi xếp bằng trên giường mây nhìn xuống Khổng Tử.
>
> Thanh Loan, Thải Phượng đứng hai bên giường mây.
>
> Thanh Loan rụt rè hỏi: “Nương nương có định cứu hắn không?”
>
> Nữ Oa nương nương lạnh nhạt nói: “Hắn tự muốn chết, ai cứu được?”
>
> Thải Phượng sốt ruột nháy mắt với Thanh Loan.
>
> Thanh Loan như không thấy, nhỏ giọng nói: “Nhưng hắn khá giỏi trong nhân tộc, cảm giác không thua gì mấy nhân hoàng kia, để hắn chết như thế thì rất đáng tiếc.”
>
> Nữ Oa nương nương nhìn Khổng Tử, tức giận nghiến răng nghiến lợi. Sống yên lành không chịu vì sao phải đi tìm chết? Hóa đạo thì ta cứu ngươi thế nào?
>
> Nhân tộc như hài tử của Nữ Oa, trong đám trẻ ra một nhân vật nổi bật, nàng làm mẫu thân cũng cảm thấy hãnh diện. Nhưng bây giờ Khổng Tử muốn tìm chết làm Nữ Oa nương nương tức giận suýt ném tú cầu xuống, trong lòng cực kỳ bực bội nghĩ đến Trương Minh Hiên.
>
> Qua một lúc, Khổng Tử ngồi xếp bằng trên ngọn núi đứng lên nói: “Đã tới giờ.”
>
> Chân núi, Nhan Hồi hét lên: “Sư phụ!”
>
> Các nho sinh bi thương kêu lên: “Phu tử / sư phụ!”
>
> Khổng Phu Tử vung tay áo: “Đứng lên hết đi, đừng làm hành động ủy mị đó.”
>
> “Rõ!”
>
> Các nho sinh đứng dậy đau thương nhìn Khổng Tử.
>
> Khổng Tử cười với bọn họ: “Đã vào Nho môn tức là đệ tử của ngô, hôm nay vi sư sáng tạo ra con đường thênh thang cho các ngươi.”
>
> Khổng Tử nói xong từng bước đạp hư không đi tới tế đàn, ánh mắt kiên định.
>
> Đám nho sinh bi thương hét: “Sư tôn!”
>
> Nhan Hồi tỉnh táo lại, cao giọng quát: “Đệ tử Nho gia nghe lệnh!”
>
> Ngàn vạn tu sĩ Nho gia có mặt đứng thẳng.
>
> Tu sĩ Nho gia, người đọc sách trong thư viện đều đứng thẳng trước di động.
>
> Nhan Hồi chắp tay giơ cao, cúi đầu vái dài, trầm giọng nói: "Đệ tử tiễn sư tôn!”
>
> Nho sinh, người đọc sách ở hiện trường hay trước di động đều chắp tay giơ cao, cúi đầu vái dài đồng thanh kêu lên: “Đệ tử tiễn phu tử!”
>
>
>