Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 601: Mục 602

TRANG 301# 2

> Chương 601: Hóa đạo

>

>

>

>

>

>

> Đất hồng hoang, các quốc gia đều vang vọng tiếng quát lớn này, thiên địa lặng yên.

>

> Khổng Tử đang đi bỗng khựng lại, lão cảm nhận tiếng hô từ khắp nơi trong hồng hoang, nét mặt vui cười từng bước đi về phía tế đàn.

>

> Vô số tu sĩ lơ lửng bốn phương tám hướng lặng im nhìn Khổng Tử cất từng bước đến trước tế đàn, trong lòng dâng lên sự kính nể, tôn trọng.

>

> Thành Trường An, Lý Thế Dân đi đến chỗ cao nhất hoàng cung, dựa vào lan can nhìn phía tây xa xăm. Lý Thế Dân vừa lo cho Nho gia sắp tới sẽ đi về đâu vừa tưởng nhớ Khổng Tử.

>

> Đức Toàn đứng bên cạnh khom người nói nhỏ: "Bệ hạ, nơi này gió lớn, xin ngài hãy vào trong xem.”

>

> Lý Thế Dân lạnh nhạt nói: “Chờ chút nữa.”

>

> Trong thư viện Trường An, viện trưởng mới nhậm chức khóc ròng chắp tay vái dài.

>

> Nhiều bách tính không đọc sách nhưng có nghe danh tiếng Khổng Tử, họ xem di động chiếu lão nhân đi trên không trung, lòng họ dâng lên đau buồn muốn khóc.

>

> Một lão nhân lau nước mắt nói: “Kỳ lạ quá, ta không biết hắn nhưng vì sao lại muốn khóc?”

>

> Trong một nhà xưởng, một đám người vây quanh di động, mắt họ đỏ hoe ướt lệ.

>

> Một công nhân vành mắt đỏ cố nặn nụ cười nói: “Chúng ta là tín đồ của Tượng Thần Lỗ Ban nhưng vì sao ta thấy buồn thay lão? Buồn cười thật!”

>

> “Đúng rồi, nực cười."

>

> "Quá buồn cười."

>

> Mấy người khác cũng cười gượng gạo, nhưng cười một hồi thì hết cười nổi, lệ rơi không ngừng.

>

> Khổng Tử đi đến tầng dưới cùng của tế đàn, quay đầu nhìn thần điện của Trương Minh Hiên, nhủ thầm: “Thần quân, Nho gia sau này xin nhờ vào ngươi.”

>

> Trương Minh Hiên lặng lẽ giao mắt với Khổng Tử trong màn hình.

>

> Khổng Tử quay đầu nhìn tế đàn, hít sâu nhấc chân bước lên.

>

> Oong!

>

> Tế đàn như sống lại, đá núi tầng chót bỗng trở nên lóng lánh như ngọc.

>

> Khổng Tử đạp một bước dài mười thước bước lên tầng thứ hai, tầng thứ hai cũng thay đổi hẳn, chất liệu chuyển đổi tỏa thần quang chói lòa.

>

> Rồi đến tầng thứ ba, tầng thứ tư, tầng thứ năm, Khổng Tử bước từng bước leo lên, mỗi khi đi lên một tầng là tế đàn sẽ lột xác một tầng. Mãi khi Khổng Tử bước lên tầng cao nhất, tầng thứ ba ngàn lẻ một. Ba ngàn tầng bên dưới đều biến thành chất liệu như lưu ly ngọc thạch, tỏa ra các loại thần quang, chỉ có tầng ba ngàn lẻ một là vẫn giữ kết cấu đất đá.

>

> Thế giới hồng hoang, tất cả đại năng nhìn chăm chú vào Khổng Tử, giờ phút này lão không đơn độc một mình.

>

> Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn Khổng Tử, lẩm bẩm: “Hắn lấy đâu ra ba ngàn đạo văn? Là Nữ Oa đưa cho hắn sao?”

>

> Cung Bích Du, Thông Thiên lắc đầu cảm thán một câu: "Tai họa! Nho gia to lớn cũng bị hắn giày xéo chết phu tử, hao tổn thế lực nặng.”

>

> Thiên ngoại, cung Oa Hoàng.

>

> Thải Phượng nói khẽ: “Nương nương, trong tế đàn đó là ba ngàn đạo văn pháp tắc đúng không? Tuy không phải thứ rất thâm ảo nhưng cũng không dễ có được, Khổng Tử làm cách nào gom đủ ba ngàn đạo văn? Vì chỉ có Thánh Nhân mới xem hết ba ngàn đại đạo, phải chăng có âm mưu gì đằng sau chuyện này không?”

>

> Nữ Oa lạnh nhạt nói: “Ta không bất ngờ khi hắn có ba ngàn đạo văn.”

>

> Hả?

>

> Thải Phượng hoang mang.

>

> Mắt Nữ Oa lộ tia tức giận: “Ngươi đã quên ai viết ra Nho Đạo Chí Thánh?”

>

> Trương Minh Hiên!

>

> Thải Phượng thầm hiểu, là hắn! Vậy thì không lạ, sư bá Thông Thiên rất cưng chiều hắn, chỉ là ba ngàn đạo văn, nếu hắn mở miệng là sẽ lấy được ngay.

>

> Trương Minh Hiên ở trong tượng thần vô tâm vô phế nhìn video trực tiếp, không hay biết mình bị nữ nhân khủng bố nhất hồng hoang ghim trong lòng.

>

> Khổng Tử đứng ở tầng thứ ba ngàn lẻ một, nhìn quanh xa xăm, gió cuốn mây tán, vô số tu sĩ xem lễ ở phía xa bao vây tế đàn.

>

> Khổng Tử mở miệng nói: “Xin mời thần quân hiện thân!”

>

> Người Khổng Tử bắn ra một luồng sáng biến thành một nho sinh đọc sách cầm cuốn sách hiện ra bên cạnh lão.

>

> Nho sinh mỉm cười chắp tay thi lễ với Khổng Tử: “Phương Vận chào phu tử.”

>

> Khổng Tử chắp tay chào lại: “Khổng Khâu chào Phương tiên sinh.”

>

> Đám người xem ồn ào.

>

> Đây là ai? Chẳng phải nói là Khổng Tử hóa đạo ư? Vậy người này đến làm gì? Tại sao Khổng Tử thi lễ với người này?

>

> Cung Bích Du, Thông Thiên giáo chủ bất đắc dĩ nói: “Bị phong ấn cũng không yên ổn, ài.”

>

> Cung Nữ Oa.

>

> Thanh Loan kinh ngạc nói: “Thật sự là hắn điều khiển sau màn! Khổng Tử bị ngu sao mà tin lời bậy bạ của hắn? Không biết Phật giáo, Xiển giáo bị hắn hại thảm cỡ nào sao?”

>

> Trên tế đàn. Khổng Tử và Phương Vận đứng song song vái ba cái trước bài vị Hồng Quân.

>

> Hai người đọc đồng thanh: “Bàn Cổ mở trời, thân hóa thành hồng hoang trong vũ trụ. Đạo Tổ hợp đạo, pháp tắc vận hành hằng xương. Ba ngàn đại đạo thuần hóa thân chân, thiên địa đều tuân theo tại đây. Nhưng từ xưa tu sĩ thể thiên lập cực, kiên quyết cố gắng. Nay chúng ta phát hiện pháp tắc đại đạo mới, nguyện lấy thân hóa đạo vẹn toàn chí lý thiên đạo.”

>

> Bầu trời nổ vang, mây đen kéo đến tụ thành con mắt pháp tắc vô tình chiếu xuống Khổng Tử, Phương Vận.

>

> Tu sĩ vây xem ngước lên nhìn con mắt pháp tắc một cái mà sợ hết hồn. Nhiều tu sĩ hét thảm, pháp tắc mất kiểm soát rơi từ trên mây xuống.

>

> Khổng Tử nhìn Phương Vận, cười nói: "Chúng ta bắt đầu đi!"

>

> Phương Vận cười chua chát: “Ta còn chưa xem thế giới này nhiều, thật muốn khóc.”

>

> Khổng Tử cười xin lỗi.

>

> Phương Vận hít sâu, ánh mắt nghiêm túc, một cung điện nhỏ xinh dâng lên từ đỉnh đầu, có tiếng rồng ngâm phát ra từ cung điện, phù điêu long văn tụ trên cung điện.

>

> Mắt Khổng Tử sáng rực nhìn cung điện, hỏi: “Đây là văn cung!?”

>

> Phương Vận gật đầu nói: "Đúng vậy, giống đạo quả của thế giới này.”

>

> Khổng Tử cảm khái nói: “Thật tốt.”

>

> Khổng Tử đặt tay lên vai, Phương Vận ngẩng đầu quát: “Hóa đạo!”

>

> Phương Vận bay lên đứng bên trên Khổng Tử, người lão phát ra hạo nhiên chính khí vô tận chui vào người Phương Vận rồi bắn thẳng lên trời.

>

> Trong hạo nhiên chính khí Khổng Tử và Phương Vận trở nên trong suốt như thủy tinh.

>

> Các tia đạo vận xoay quanh người Khổng Tử, Phương Vận, kéo dài không ngừng. Khổng Tử đang dùng đạo của mình liên kết với pháp tắc thiên địa.

>

> Chốc lát sau trong thiên địa vang tiếng nhạc êm tai, nhiều người vây xem lộ vẻ mặt say mê.

>

> Mặc Tử đứng trên tòa thành cơ quan ở phía xa lạnh nhạt nói: “Đó là thiên địa tấu nhạc.”

>

> Một hướng khác, nam nhân trung niên mặc kiểu văn sĩ cười nói: “Bước tiếp theo sẽ là trời rắc hoa vàng.”

>

> Nam nhân trung niên mới nói xong đã có từng đóa hoa vàng hư ảo rơi xuống người Khổng Tử, Phương Vận, đẹp tuyệt vời.

>

> Hoa vàng rơi kèm theo đó là áp lực bằng bạc, con mắt pháp tắc bắn ra một cột sáng ngàn thước bao phủ Khổng Tử và Phương Vận.

>

> Hàn Phi Tử chắp hai tay sau lưng đứng trên pháp điển màu vàng sậm, hai người trẻ tuổi đứng phía sau.

>

> Hàn Phi Tử lạnh nhạt nói: "Pháp tắc nghiệm chứng sắp kết thúc, từ nay hồng hoang không còn Khổng Tử!”

>

> Ầm ầm ầm ầm ầm!

>

> Tia chớp đen xẹt qua bầu trời, mọi người mặt biến sắc, xảy ra biến cố!

>

> Tia chớp đen vụt qua sau đó bầu trời nứt ra khe hở không gian, hàng trăm ngàn tia sáng đen bắn ra từ khe hở, giây sau khe hở không gian khép kín.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!