Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 602: Mục 603

TRANG 302# 1

> Chương 602: Ma đến

>

>

>

>

>

>

> Trên bầu trời xuất hiện mấy ngàn người áo đen, ma khí đen ngòm bắn ra vô tận, khói đen cuồn cuộn che đậy bầu trời.

>

> Nhan Hồi kêu lên kinh hoàng: “Bọn chúng là ai?”

>

> Một cây thước nằm trong tay Mạnh Tử, gã lạnh lùng nói: “Mặc kệ bọn họ là ai, ưu tiên bảo vệ sư tôn, đi!”

>

> Mấy vạn tu sĩ Nho gia ùa ra che giữa Khổng Tử và ma tộc, bọn họ cảnh giác giằng co với hàng ngàn tu sĩ ma tộc.

>

> Mạnh Tử nhíu mày nói nhỏ: “Ma tộc? Bọn họ muốn làm cái gì? Lẽ nào vì họ không muốn Khổng Tử chết?”

>

> Đám người xem trước di động bị giật mình, những ‘người’ trông rất đáng sợ này là gì? Đến từ đâu? Tới đây làm chi?

>

> Các tu sĩ vây xem thì lao nhao hỏi thăm nhau, cảnh giác nhìn tu sĩ ma tộc có vẻ là đến không có ý tốt. Đa số người không biết lai lịch của những người này, dù sao chưa đến lúc ma tộc lộ mặt với đời, chỉ có nhóm người tầng cao nhất hồng hoang mới biết tin tức về chúng.

>

> Trong hoàng cung Đại Đường.

>

> Lý Thế Dân tái mặt rít qua kẽ răng: “Ma tộc!?”

>

> Sau đó mặt Lý Thế Dân thay đổi sắc, lần trước kẻ hại chết hoàng hậu là ma tộc, giờ hoàng hậu và Tấn Dương đang ở Thiên Môn sơn, có khi nào đám ma tộc này hại hai người không?

>

> Lý Thế Dân vội vàng dùng di động liên lạc với hoàng hậu, điện thoại reo chuông không ngừng.

>

> Lý Thế Dân nôn nóng chờ: “Mau bắt máy, mau lên!”

>

> Một lúc lâu sau điện thoại tự động cắt đứt, không ai nghe.

>

> Lý Thế Dân vội vàng liên lạc với Tấn Dương, lần này thì thuận lợi nối máy, mới nói hai câu đã bị cô bé sốt ruột cúp máy. Bọn họ đang bận xem hiện trường, không rảnh trò chuyện với Lý Thế Dân!

>

> Lý Thế Dân thấy tức ngực.

>

> Trong khi Lý Thế Dân gọi điện thoại cho hoàng hậu thì ma tộc đã đánh nhau với tu sĩ Nho gia.

>

> Vừa va chạm ma tộc đã bày ra thực lực khủng bố đến tột độ, mỗi người ít nhất cỡ Đại La Kim Tiên. Có hai thủ lĩnh đẳng cấp Chuẩn Thánh, một người là nam nhân trung niên tối tăm để tóc dài xõa vai, người thứ hai mặc áo đen che mặt cười quái dị.

>

> Chiến đấu bắt đầu, vô số tu sĩ Nho gia la hét, máu nhuộm không trung.

>

> Bốn Chuẩn Thánh Nhan Hồi, Tuân Tử, Mạnh Tử, Đổng Trọng Thư đánh với Vô Thiên, Thiên Ma Vương.

>

> Nhan Hồi cầm bút Xuân Thu viết một chữ phù, quát: “Giết!”

>

> Chữ phù giết ấn vào Vô Thiên, gã vung ống tay áo bắn ra ánh sáng đen, bùm một tiếng chữ phù giết tan vỡ.

>

> Tuân Tử cầm một nghiên mực quát to: “Sơn hà có chính khí!”

>

> Tuân Tử ném nghiên mực ra biến thành thế giới núi sông hư ảo đè Vô Thiên.

>

> Vô Thiên ngước nhìn núi sông biến ra từ nghiên mực sơn hà, cười khẩy nói: “Ngô ở trên thiên địa, sơn hà tầm thường làm gì được ngô?”

>

> Đóa hoa sen đen nở rộ trong tay Vô Thiên bay về phía sơn hà. Hoa sen đen biến càng lúc càng lớn sau cùng to cỡ mấy ngàn thước va chạm với ảo ảnh núi sông. Vang tiếng nổ điếc tai, thiên địa chấn động, đám người vây xem la hét rơi lộp độp như mít rụng.

>

> Tu sĩ Nho gia đang liều mạng ngăn cản người áo đen cũng có một số hét thảm rơi xuống.

>

> Tuân Tử phun búng máu nhuộm đỏ trước ngực.

>

> Ảo ảnh núi sông biến mất trở về hình dạng nghiên mực, nó xoay vòng lảo đảo bay về bên Tuân Tử.

>

> Bên kia, Mạnh Tử cầm thước bạch ngọc dứt khoát đập xuống đầu Thiên Ma Vương.

>

> Thiên Ma Vương bùm một tiếng bị thước đập thành khói đen tản ra.

>

> Đổng Trọng Thư tay cầm Luận Ngữ, hạo nhiên chính khí ùa vào Luận Ngữ. Luận Ngữ không gió tự lật từng tờ, những ký tự bay ra múa trên trời.

>

> Hai người đang cảnh giác, không ai phát hiện mắt Mạnh Tử lóe tia sáng đen, khóe môi cong lên nụ cười tà ác dần đến gần Đổng Trọng Thư. Mạnh Tử bỗng giơ cao cây thước đập mạnh vào gáy Đổng Trọng Thư, vang tiếng nổ lớn, xương sọ của Đổng Trọng Thư vỡ nát, gã rơi thẳng xuống, trong lúc rơi ánh mắt khó tin nhìn Mạnh Tử.

>

> Không có khí hạo nhiên của Đổng Trọng Thư cung ứng khiến ký tự trên trời mờ dần rồi biến mất, Mạnh Tử chộp Luận Ngữ vào tay.

>

> Khóe môi Nhan Hồi chảy máu, tức giận quát hỏi: “Mạnh Kha, ngươi đang làm gì vậy!?”

>

> Mạnh Tử cười tà: “Làm cái gì? Đương nhiên muốn trở thành chủ Nho gia. Ngươi là cái thá gì! Mạnh Tử này mới là người số một Nho gia trừ Khổng Tử ra, dựa vào cái gì cho ngươi nhận quản lý Nho gia?”

>

> Nhan Hồi tức giận quát: “Ngươi không phải Mạnh Kha, ngươi là ai!?”

>

> Mạnh Kha ngạc nhiên cười nói: “A, bị phát hiện rồi. Ra tay mau lên Vô Thiên, đừng nương tay.”

>

> Vô Thiên hừ lạnh một tiếng: “Cần ngươi xen vào?”

>

> ‘Mạnh Kha’ liên tục lắc đầu nói: "Không dám, không dám. Nhớ đừng làm Ma Tổ thất vọng, ta đi trước."

>

> ‘Mạnh Kha’ xoay người bay tới chỗ hóa đạo có Khổng Tử, nơi gã đi qua tất cả tu sĩ Nho gia chặn đường đều nổ tan xác.

>

> Tuân Tử bi thương uất hận quát: “Đừng hòng làm bị thương sư phụ của ta!”

>

> Tuân Tử nắm nghiên mực Sơn Hà lao tới gần ‘Mạnh Kha’.

>

> ‘Mạnh Kha’ cười tà nói: “Đến hay!”

>

> ‘Mạnh Kha’ lắc người biến mất sau đó như hồn am xuất hiện sau lưng Tuân Tử, vươn tay chụp lồng ngực Tuân Tử, bàn tay nắm trái tim đập thò ra từ phía sau lưng.

>

> ‘Mạnh Kha’ cười nanh ác: “Ngươi xem, rất đơn giản.”

>

> ‘Mạnh Kha’ bóp mạnh, phụp một tiếng thịt bắn tung tóe.

>

> Mắt Tuân Tử bắn ra tia hung ác cầm nghiên mực Sơn Hà ném mạnh ra sau. ‘Mạnh Kha’ như ảo ảnh tan biến, đòn tấn công của Tuân Tử đánh hụt, gã mất sức mạnh rơi xuống đất, mắt ướt nước nhìn Khổng Tử trên tế đàn, sư tôn!

>

> Nhan Hồi uất hận hét lên: “Tuân Tử!”

>

> Mấy ngàn ma tộc khủng bố xung phong, tu sĩ Nho gia khó khăn ngăn cản, mỗi giây mỗi phút có máu của tu sĩ Nho gia nhuộm không trung, rơi xuống thành bụi bặm.

>

> Một người, hai người, ba người, giây lát đã có mấy chục tu sĩ ma tộc lao vào lĩnh vực hóa đạo của Khổng Tử. Các đạo quả đen ngòm bắn lên cao, lĩnh vực hóa đạo thoáng chốc có một góc đổi màu đen, đạo vận trở nên không ổn định.

>

> Bùm!

>

> Mấy chục ma tộc bị đánh bay, màu đen rút đi, đạo vận ổn định trở lại, hơi thở pháp tắc càng nồng đậm.

>

> ‘Mạnh Kha’ đang nhàn nhã tới gần lĩnh vực chợt dừng bước, nhìn một nam nhân trung niên cười tủm tỉm xuất hiện trong lĩnh vực.

>

> Mắt ‘Mạnh Kha’ tóe lửa rít qua kẽ răng: “Thiên Đế!”

>

> Viên Thủ Thành cười nói: “Thiên ma, giờ chưa phải lúc các ngươi đi ra.”

>

> Trong Dao Trì.

>

> Vương Mẫu nửa cười nửa không nhìn Ngọc Đế: “Viên Thủ Thành là Thiên Đế? Ngươi giải thích với ta thế nào đây?”

>

> Ngọc Đế cười gượng: “Thì vì Viên Thủ Thành đóng vai Ngọc Đế trong Thần Đăng Truyền, ta đoán tên kia nhìn lầm.”

>

> “Biên, cứ biên tiếp đi, ta không hề biết ngươi có thêm phân thân này từ khi nào, nói! Tại sao giấu diếm ta?”

>

> “Thì tại nàng không hỏi, dù sao không phải việc lớn gì.”

>

> “Không phải việc lớn? Ta thì thấy ngươi có tật giật mình! Lần trước làm ra phân thân dan díu với nữ yêu tinh ở thế gian, bị ta phát hiện thu về. Mới qua mấy ngày lại lén làm phân thân hạ giới, xem ra phải cho ngươi nếm mùi đau thương thật sự mới được!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!