TRANG 302# 2
> Chương 603: Hóa Đạo thành công
>
>
>
>
>
>
> Ngọc Đế gào: "Ta sai rồi! Không dám, không dám nữa!”
>
> Trong Dao Trì vang một chuỗi tiếng binh bốp, thị vệ thiên nữ canh gác bên ngoài che miệng cười trộm, chuyện như vậy không phải xảy ra lần đầu tiên.
>
> Bên trên Thiên Môn sơn.
>
> Viên Thủ Thành xuất hiện khiến Vô Thiên căng thẳng thần kinh, gã dùng một đấm đánh bay Nhan Hồi rồi quét ống tay áo, tất cả tu sĩ Nho gia trên trời hét thảm bị quét rớt xuống núi rừng.
>
> Vô Thiên nhìn Viên Thủ Thành, lạnh nhạt nói: “Ngươi không đánh lại chúng ta, bổn tọa nể mặt Ngọc Đế, ngươi lui ra đi.”
>
> Viên Thủ Thành lắc đầu nói: “Hóa đạo lần này có ý nghĩa quan trọng với hồng hoang, bần đạo chỉ có thể cố gắng hết sức."
>
> Trên thành cơ quan, Mặc Tử bước ra một bước, khoảnh khắc đến bên cạnh Viên Thủ Thành, lạnh lùng nhìn Vô Thiên:
>
> “Một mình hắn không được nhưng nếu cộng thêm ta thì sao?”
>
> Ánh mắt Vô Thiên nghiêm túc nhìn Mặc Tử, đây là thiện thi của Trấn Nguyên Đại Tiên, thực lực rất giỏi.
>
> "Ha ha ha, tuy không dám tranh phong với hai vị đại thần nhưng ta đủ sức đối phó đám lâu la nhãi nhép này.”
>
> Một lão nhân tóc xõa rối tay cầm trường mâu điều khiển xe chiến chạy tới, là binh gia Tôn Võ.
>
> Có hai con cá vàng một đen một trắng bơi trên trời, cắn đầu đuôi nhau hóa thành cánh cửa thanh đồng, cửa bị đẩy mở, một nam nhân trung niên điển trai mặt đẹp như ngọc đầu đội cao quan bước ra, là m Dương gia Ngưu Diễn.
>
> Hàn Phi Tử chắp hai tay sau lưng điều khiển pháp điển bay tới, mắt lạnh băng nói:
>
> “Ài, đáng sợ nhất là loại như các ngươi giết lung tung, trong mắt không có kỷ luật gì.”
>
> ‘Mạnh Kha’ cười khùng khục: "Một đám ngụy quân tử, sao lúc nãy đệ tử Nho gia hy sinh không thấy các ngươi lên? Chờ Nho gia hao mất gần hết thực lực mới đứng ra làm bộ dạng chúa cứu thế, buồn nôn.”
>
> “Cái này gọi là có vay có trả, ngày xưa Nho gia chèn ép bách gia chúng ta tàn nhẫn hơn thế này nhiều. Trục xuất bách gia, độc tôn học thuật Nho gia? Chậc chậc.”
>
> Linh khí hội tụ trên trời ngang dọc, một bàn cờ hiện ra trên không trung.
>
> Một lão nhân ngồi trên bàn cờ ôm quyền nói: "Quỷ Cốc Tử chào các vị!”
>
> ‘Mạnh Kha’ cười ác ý: “Tóm lại vì Nho gia quá mạnh, lấy cớ nhiều làm gì.”
>
> Viên Thủ Thành cười nói: “Ta không quan tâm chuyện giữa các ngươi và Nho gia nhưng Khổng Tử hóa đạo không thể có sơ sẩy gì!”
>
> Vô Thiên lạnh nhạt nói: “Vậy thì chiến đi!”
>
> Ầm một tiếng gõ hồi chuông chiến đấu.
>
> Đợt chiến đấu này kịch liệt hơn vừa rồi rất nhiều.
>
> Viên Thủ Thành đấu với ‘Mạnh Kha’, Mặc Tử đấu với Vô Thiên. Bốn người đều là một trong ba thi của Chuẩn Thánh mạnh nhất, khi đánh nhau thì kinh thiên động địa.
>
> Các chiến trường khác cũng pháp thuật tung hoành. Cá âm dương trắng đen bơi qua là thiên địa đảo điên, âm dương đảo ngược. Mấy chục nam nữ ma tộc chổng ngược chật vật thê thảm bị Ngưu Diễn tùy tay giết.
>
> Tôn Võ ném lệnh bài, vô số chiến hồn hiện ra kết thành quân trận xung phong về phía ma tộc.
>
> Hàn Phi Tử chắp hai tay sau lưng đứng trên pháp điển nói: "Ngô phán định các ngươi có tội!”
>
> Các sợi xích đen rào rào bay ra từ pháp điển, chúng nó như rắn linh quấn lấy các ma tộc, giam cầm, phong ấn chúng rồi thu về pháp điển.
>
> Quỷ Cốc Tử đứng trên bàn cờ cười nói: “Thiên địa là bàn cờ, chúng sinh là quân cờ, mời quân cờ về vị trí.”
>
> Mười ma tộc mất khống chế rơi xuống bàn cờ, ánh mắt tràn đầy kinh khủng.
>
> Quỷ Cốc Tử hơi cau mày, không ngờ chỉ có mười tên, phe địch thật mạnh.
>
> Trong ma tộc cũng có cường giả, chốc lát sau mấy người kia gặp đối thủ, chỉ có thể cố gắng bảo vệ Khổng Tử cho tốt.
>
> Trên trời đánh túi bụi, không gian bị đánh nát thành từng mảnh, tu sĩ xem cuộc chiến kinh khủng lùi một lần, hai lần, ba lần, bốn lần, năm lần.
>
> Lại qua một thời gian, từ con mắt pháp tắc bắn xuống ánh sáng vàng, Khổng Tử và Phương Vận mờ dần trong ánh sáng vàng.
>
> Vô Thiên thở dài thườn thượt, đã muộn.
>
> ‘Mạnh Kha’ quát to: “Không! Nát cho ta!”
>
> Thước trong tay ‘Mạnh Kha’ hóa thành luồng sáng bắn tới chỗ Khổng Tử.
>
> Viên Thủ Thành vung phất trần, tơ bạc như áng mây bao lấy cái thước, cười nói: “Trong sự bảo vệ của ta nếu cho ngươi tổn thương hắn thì ta khỏi lăn lộn gì nữa.”
>
> Mạnh Kha nghiến răng giận dữ quat: “Chờ khi ta giáng phàm sẽ là ngày ngươi rơi xuống phàm trần!”
>
> Viên Thủ Thành cười tủm tỉm nói: “Ta chờ.”
>
> Thiên địa phát ra tiếng chấn động vù vù, Khổng Tử hoàn toàn biến mất.
>
> Chiến đấu ngừng lại.
>
> Tầng cuối cùng trên tế đàn cũng trở nên trong suốt lóng lánh, ba ngàn lẻ một pháp tắc đạo vận cùng khởi động tỏa thần quang chói lòa nâng Phương Vận bay lên gần con mắt pháp tắc.
>
> Cuối cùng Phương Vận đứng trên tế đàn, hiện ra trong con mắt pháp tắc, mắt không biểu cảm nhìn ma tộc: “Thiên địa có chính khí, tạp nhiên phú lưu hình."
>
> Trong thiên địa xuất hiện dao động vô hình, tất cả ma tộc cảm giác nặng nề.
>
> “Dưới là núi sông, trên là mặt trời sao.”
>
> Trong núi non sông nước hồng hoang bắn luồng khói trắng lên cao. Vô số yêu tộc trong Bắc Câu Lô châu kinh sợ nhìn khói trắng lơ lửng bốc lên cao, đó là cái gì?
>
> Nam Chiêm Bộ châu, vô số người chỉ trỏ ngọn núi dâng lên khói trắng, nhiều người chạy vào trong núi tìm bảo bối.
>
> Linh sơn cũng dâng lên khói trắng cuồn cuộn, nguyên đất hồng hoang bắn lên vô số cột sáng.
>
> Như Lai nhìn khói trắng toát ra từ dưới mông mình, lẩm bẩm: “Đây là lực lượng của pháp tắc sao?”
>
> Bầu trời bị ma khí ô nhiễm xuất hiện một vầng mặt trời lớn, rồi đến đàn sao. Trời trăng sao phản chiếu nhau, hồng hoang chưa từng có cảnh tượng như vậy.
>
> Vô số dân chúng kinh hoàng quỳ xuống cầu nguyện, yêu tộc Bắc Câu Lô châu cũng bàng hoàng sợ sệt không biết xảy ra chuyện gì.
>
> Ngọc Đế mặt mũi bầm dập nhìn xuống dưới: “Đây là lực lượng của tài khí sao?”
>
> Cung Oa Hoàng, Nữ Oa thì thào: “Hắn thật sự thành công!”
>
> Cung Bích Du, Thông Thiên giáo chủ cảm thán: “Hắn thật sự làm được.”
>
> Thái Thượng cười nói: “Từ nay ba ngàn đại đạo biến thành ba ngàn lẻ một đại đạo,”
>
> Vô Thiên ngước lên trời, mặt trời mặt trăng cùng sáng tỏ, ánh sao dày đặc.
>
> Vô Thiên mở miệng nói: “Đây là đạo mới sinh?”
>
> Chưởng môn bách gia đến giúp đỡ đều rung động nhìn cảnh tượng to lớn Càn Khôn biến ảo?
>
> Một số đệ tử Nho gia bị thương nặng té trong núi rừng thì vui buồn lẫn lộn, rơi lệ nức nở.
>
> Nhan Hồi run rẩy đưa tay vào khí hạo nhiên bắn ra từ ngọn núi, khóc rống: “Sư tôn, ngài thành công rồi!”
>
> Phương Vận hờ hững đứng trong con mắt pháp tắc, nói tiếp: “Với người viết hạo nhiên, bái hồ tức thương minh.”
>
> Ầm ầm ầm ầm ầm!
>
> Nguyên hồng hoang rung rinh, pháp tắc hưởng ứng, núi sông dâng lên vô số khí hạo nhiên ùa về tế đàn chỗ Thiên Môn sơn. Mặt trời mặt trăng ngôi sao trên trời bắn xuống từng đợt khí hạo nhiên chỗ Thiên Môn sơn.
>
> Khí hạo nhiên cuồn cuộn không giới hạn kéo đến, khoảnh khắc nhấn chìm Thiên Môn sơn.
>
> Vô Thiên chắp hai tay sau lưng bình tĩnh đứng trên trời mặc cho khí hạo nhiên bao bọc mình.
>
> ‘Mạnh Kha’ gào thảm thiết trong khí hạo nhiên: “A! Thiên Đế, Trấn Nguyên Tử này nhớ kỹ ngươi! Các ngươi chờ đấy!”
>
> Người Mạnh Kha bốc cháy lửa màu trắng, sắc đen trong mắt gã biến mất.
>
> Mạnh Kha tỉnh táo lại thì thào, hai hàng lệ rơi: "Phu tử!"
>
> Hàng ngàn ma tộc phát ra tiếng gầm rú đau đớn trong khí hạo nhiên. Chúng nó như người sáp bị bỏ vào lửa cháy nhanh chóng tan rã, từng đợt ma khí dâng lên, giây lát đã bị khí hạo nhiên bốc hơi hết.
>
>
>
>