TRANG 303# 2
> Chương 605: Trương Minh Hiên đi ra
>
>
>
>
>
>
> Trấn Nguyên Đại Tiên: Đừng khách khí vậy, ta rất thưởng thức ngươi. À, Như Lai có gửi lời mời ngươi không?
>
> Khổng Tử trả lời: Có, nhưng ta đồng ý bên Ngọc Đế mời.
>
> Trấn Áp đại tiên: Đồng ý hết đi, không cần phải đắc tội Như Lai.
>
> Khổng Tử: [kinh ngạc] Đồng ý hết? Có thể làm như vậy sao?
>
> Trấn Áp đại tiên: Đương nhiên được, nhưng vẫn có phân biệt xa gần, ngươi biết chừng mực là được.
>
> Khổng Tử: Đa tạ chỉ điểm!
>
> Khổng Tử nhấn đồng ý lời mời của Như Lai ngay, vào chatroom đại thần hồng hoang, quả nhiên thấy nhiều người quen trong đó như Bình Tâm nương nương, Minh Hà giáo chủ, Trấn Nguyên Tử. Hoan nghênh một phen sau đó Khổng Tử phát bao lì xì lớn.
>
> Chợ Thiên Môn sơn vào buổi tối vẫn sáng tỏ, người qua lại đông như thủy triều. Trong thành nhộn nhịp, tiệm cơm, quán vỉa hè các loại. Tu sĩ kêu bằng gọi hữu ngồi chung với nhau bàn tán rôm rả chuyện hôm nay, hào hứng hoa tay múa chân.
>
> Trong thần điện Trương Minh Hiên.
>
> Đôi mắt đẹp của Lý Thanh Nhã nhìn chăm chú tượng thần của Trương Minh Hiên, bức tượng phát ra tiếng răng rắc, từng vết nứt hiện ra và dần lan tràn dày đặc.
>
> Ầm!
>
> Vang lên tiếng nổ điếc tai, đá vụn bắn tung đập vào vách tường kêu lốp bốp, từng phù văn trận pháp hiển hiện.
>
> Một Huyền Hoàng Linh Lung tháp hiện ra trên đầu Lý Thanh Nhã bảo vệ an toàn cho nàng.
>
> Thần điện phát ra ánh sáng vàng chói lòa bắt mắt trong bóng đêm, tu sĩ ở gần tò mò nhìn thần điện.
>
> Hộ vệ gác bên ngoài quát lớn: “Ai đấy!?”
>
> Hộ vệ lao nhanh vào điện.
>
> Két!
>
> Cánh cửa bị đẩy mở, Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã mỉm cười bước ra.
>
> Hộ vệ vui mừng vái: “Bái kiến thần quân!”
>
> Trương Minh Hiên phất tay nói: "Các ngươi vất vả.”
>
> Tu sĩ ở phía xa tò mò nhìn Trương Minh Hiên. Đây là chủ của Thiên Môn sơn? Trông như thư sinh, không dữ chút nào.
>
> Một đài sen hiện ra dưới chân Trương Minh Hiên nâng hắn và Lý Thanh Nhã lên, hai người như thần tiên quyến lữ bay lên đảo Huyền Không.
>
> Phái Thục Sơn ngoài chợ, Tề Linh Vân đứng trên đỉnh núi nhìn Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã bay đi đảo Huyền Không, nàng nở nụ cười xinh đẹp, cuối cùng thì nàng có thể bước ra khỏi tình cảm đơn phương này.
>
> Quầy hàng trong chợt, Lý Thanh Tuyền ngước lên nhìn một cái rồi nhai thịt ngồm ngoàm. Không ngờ hắn đã ra, giận!
>
> Tin Trương Minh Hiên xuất quan, chớp mắt đã truyền đi khắp chợ, qua di động lan tràn ra ngoài. Nhiều người có ý xấu từng ám sát Trương Minh Hiên đều sợ run cầm cập, sao mau vậy?
>
> Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã chia tay nhau trên đảo Huyền Không, hắn về phòng mình, nằm trên giường mà muốn khóc. Thoải mái dễ chịu quá, chỉ muốn nằm mãi.
>
> Trương Minh Hiên lăn trên giường một lúc rồi chìm vào thức hải biến hình người.
>
> Trong thức hải, hai thế giới đang phun ra nuốt vào lực lượng tín ngưỡng, một cái là thế giới Đấu Phá, một cái là thế giới Văn Khí mà Phương Vận để lại, thế giới khác thì bị chỉnh hợp lại.
>
> Trương Tiểu Phàm chợt xuất hiện bên cạnh Trương Minh Hiên, lạnh nhạt nói: “Phương Vận đã đi.”
>
> Trương Minh Hiên giơ tay điểm bốn cái trước ngực thành hình chữ thập, thành kính nói: "Chúng ta sẽ nhớ hắn, a men.”
>
> Trán Trương Tiểu Phàm nổi gân xanh.
>
> Phong Vân Vô Kỵ xuất hiện bên cạnh Trương Minh Hiên: “Phút cuối hắn hóa đạo dùng hạo nhiên chính khí cưỡng ép tăng tu vi của chúng ta lên cảnh giới Thái Ất.”
>
> Trương Minh Hiên lo lắng hỏi: "Cưỡng ép thăng cấp? Căn cơ không ổn thì có xảy ra chuyện gì không?”
>
> Long Thiên Ngạo cũng xuất hiện, nói móc: “Ngươi là tu sĩ Khắc Kim đã bao giờ để ý tới đâu mà hỏi chúng ta về căn cơ?”
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc ngẫm nghĩ, lắc đầu lại gật đầu nghiêm nghị nói: “Thì lo giùm cho các ngươi.”
>
> Phong Vân Vô Kỵ bình tĩnh nói: “Không có vấn đề, lắng đọng một chút là tốt rồi.”
>
> Trương Tiểu Phàm chợt nói: “Phải rồi, cải tạo giới Hư Hoang xong chưa?”
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Giới Hư Hoang? Cái gì vậy?”
>
> Trán Trương Tiểu Phàm nổi gân xanh, ngươi thật sự muốn ăn không ở rảnh vậy sao?”
>
> Long Thiên Ngạo nói: “Giới Hư Hoang hình thành sau khi cải tạo đại lục Thái Cổ, lần trước thi đấu Thần Thoại Hồng Hoang từng sử dụng nó làm phòng riêng đặc biệt.”
>
> Trương Minh Hiên chợt hiểu: “À, ra là cái đó, giờ cải tạo thành hình dạng gì? Dùng làm gì?”
>
> Một bong bóng bay ra từ máy chủ màu bạc lơ lửng trong thức hải.
>
> Trương Tiểu Phàm nói: "Ngươi đi theo ta."
>
> Đoàn người bay vào giới Hư Hoang, lối vào là cánh cửa khổng lồ quen thuộc, bên trên viết ba chữ lớn Giới Hư Hoang. Ba người lơ lửng trên giới Hư Hoang thấy các thành trì khổng lồ trong khu vực hoang dã, đường phố giao thác nhau, các cửa hàng san sát.
>
> Trương Minh Hiên hỏi dò: “Các ngươi định chơi game online trong này?”
>
> Trương Tiểu Phàm cười nói: “Đúng nhưng cũng sai.”
>
> Long Thiên Ngạo không kiềm được khoe khoang: “Chơi game online không có sáng ý, đây là kinh doanh trên mạng, hiểu không? Bên này là Kinh Đông khu Thời Trang và khu Ẩm Thực, chỗ kia là Kinh Nam gồm khu Trận Pháp, khu Công Pháp. Kinh Bắc có khu Tạp Hóa, khu Giải Trí thư giãn. Kinh Trung có chỗ đấu giá, ăn, mặc, ở, đi lại, ăn uống chơi bời đủ mọi thứ, còn có khu Lôi Đài nữa, thấy sao? Được lắm đúng không?”
>
> Trương Minh Hiên nhìn Long Thiên Ngạo đắc ý, cười khẩy nói: “Kiếp trước kinh doanh trên mạng nổi lên là vì có người giao hàng, chúng ta làm sao bây giờ? Phi kiếm giao hàng sao? Ngươi có biết hồng hoang lớn cỡ nào không? Nguy hiểm bao nhiêu không? Nếu đền thì ngươi tính đền thế nào?”
>
> Trương Tiểu Phàm hắng giọng: “Chúng ta có thể qua đường tín ngưỡng di động.”
>
> Trương Minh Hiên cáu kỉnh nói: "Ta biết, nhưng các ngươi định tự mình đi giao hàng sao? Không sợ mệt chết? Từ khi nào các ngươi chăm chỉ như vậy?”
>
> Long Thiên Ngạo cười đắc ý nói: “Cái này thì ngươi không biết rồi, không phải chỉ có chúng ta qua đường tín ngưỡng di động, những nhân vật hư ảo trong thế giới Thần quốc này cũng có thể. Chỉ cần cho họ chút lực lượng tín ngưỡng là họ có thể ngưng tụ thân thể tạm tồn tại ở bên ngoài làm người giao hàng.”
>
> Trương Minh Hiên động lòng, khó tin hỏi: “Ngươi đang nói đến thế giới Đấu khí và thế giới Văn Khí?”
>
> Long Thiên Ngạo gật đầu cười nói: “Bingo! Đáp đúng rồi.”
>
> “Các ngươi phát hiện điều này từ bao giờ? Bằng cách nào?”
>
> Long Thiên Ngạo ho khan, mặt ửng đỏ ngước đầu nhìn trời.”
>
> Tiêu Viêm vô tình vạch trần: “Là hắn, là hắn đấy. Hắn gặp một nữ nhân tên Tô Đình Đình trong thế giới của ta, cảm giác chơi hư ảo không vui nên nạp lực lượng tín ngưỡng cho nàng, kết quả càng lúc càng chân thực, thậm chí được hắn đưa vào hồng hoang.”
>
> Trương Minh Hiên khinh thường nhìn Long Thiên Ngạo.
>
> Long Thiên Ngạo cáu gắt: “Biểu tình đó là sao? Ai chẳng có lòng thích cái đẹp?”
>
> Trương Minh Hiên: "Ha ha!"
>
> Tiêu Viêm: "Ha ha!"
>
> Phong Vân Vô Kỵ: "Ha ha!"
>
> Trương Tiểu Phàm: "Ha ha!"
>
> Long Thiên Ngạo da mặt dày nói: “Mặc kệ các ngươi nghĩ sao, tóm lại ta không thẹn với lòng."
>
> Trương Minh Hiên động lòng nói: “Tức là có luôn người giao hàng?”
>
> Trương Tiểu Phàm híp mắt nói: “Chúng ta sẽ thu phí quầy hàng, đưa hàng cũng thu phí.”
>
> Trương Minh Hiên vung tay hưng phấn nói: “Tốt, mau làm đi, bên ngoài để trống nhiều đất hoang làm gì, khai phá ra hết!”
>
> Tiêu Viêm nói: “Trong giới Hư Hoang tạm thời chỉ định năm tòa thành, ngoài tòa thành là hoang giới tràn ngập quái thú nguy hiểm và kỳ ngộ, người đi vào có thể ra ngoài chém giết với quái thú tìm bảo bối kiếm tiền TT tệ, cũng có thể phát triển thế lực."
>
>
>
>