TRANG 304# 1
> Chương 606: Người đọc sách nổi lên
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên cau mày nói nhỏ: “Đây là game online mà, mua sắm không tiện lợi, sao không sao chép cho rồi?”
>
> Tiêu Viêm nghiêm túc nói: “Kết hợp chơi đùa với thương thành mới thú vị hơn, mua đồ ở đây có thể lấy thật.”
>
> Trương Minh Hiên đau lòng nói: “Giết quái thú kiếm TT tệ quá mất tiền!”
>
> Trương Tiểu Phàm cười nói: "Bị giết chết cũng sẽ mất TT tệ, hơn nữa sống lại thì hoặc là chờ một ngày hoặc mua tệ sống lại, quái thú trong này rất mạnh.”
>
> Trương Minh Hiên quyết định ngay: “Được, cứ làm vậy đi! Kết hợp kinh doanh trên mạng và chơi đùa, chúng ta làm vậy cũng xem như sáng tạo cái mới. Giờ có bao nhiêu người giao hàng?”
>
> Long Thiên Ngạo cười nói: "Đình Đình đã huấn luyện ra năm vạn người giao hàng ưu tú, tạm thời chắc đủ dùng.”
>
> “Khi nào có thể chính thức sử dụng?”
>
> Trương Tiểu Phàm đáp: “Lúc nào cũng được.”
>
> “Chờ thông báo của ta!”
>
> Thần niệm trở về, Trương Minh Hiên mở mắt ra cảm thán: “Mấy phân thân này thật biết kiếm chuyện để làm, bọn họ còn có thể làm ra kinh doanh trên mạng kiểu giải trí nữa, chậc chậc.”
>
> Một tòa đài sen đẹp tuyệt vời dâng lên trước ngực Trương Minh Hiên, hắn vuốt đài sen, lòng thầm cảm khái: “Văn Đạo Nhân đúng là con muỗi tốt, ngàn dặm tặng bảo bối.”
>
> Trương Minh Hiên thò tay vào đài sen rút cây trường thương ra, cán đen, bề mặt trường thương có hoa văn đỏ thẫm.
>
> Trương Minh Hiên gõ thân thương, tiếc nuối nói: "Còn tưởng là thương thí thần chứ.”
>
> Tên của thương là Huyết Thương, tiên thiên linh bảo đi kèm của Văn Đạo Nhân, xếp vào hàng đỉnh cấp.
>
> Trương Minh Hiên ngắm nghía sen vàng, trường thương một lúc rồi thu vào cơ thể ôn dưỡng chúng nó. Cuối cùng hắn đã có báu vật ra trò, nó là của riêng hắn.
>
> Sáng sớm hôm sau, Trương Minh Hiên phấn khởi tinh thần thức dậy, ra khỏi phòng thân yêu của mình, hắn đứng trong sân duỗi lưng bẻ cổ xoay eo, sau đó đi nhà bếp, lâu rồi không ăn cơm.
>
> Trương Minh Hiên thỏa mãn tìm được hai cái bánh bao nóng trong nhà bếp, vừa ăn vừa đi ra ngoài bước nhàn nhã đến ghế nằm trên mặt cỏ. Trương Minh Hiên thoải mái nằm xuống ghế, rên khẽ. Oa hu hu, hạnh phúc quá!
>
> Mặt trời ấm áp làm Trương Minh Hiên thiu thiu buồn ngủ.
>
> Lát sau có tiếng bước chân từ xa vọng lại cùng với mùi thơm.
>
> Trương Minh Hiên hít cánh mũi, mở mắt ra thấy Ngao Bích Đồng, Nhan Hồi đi tới.
>
> Ngao Bích Đồng cười ngọt ngào nhìn Trương Minh Hiên: “Minh Hiên ca ca, Nhan Hồi tiên sinh tìm ca ca nên ta đưa đến.”
>
> Trương Minh Hiên ngồi dậy, cười toe nói: “Đa tạ Bích Đồng muội muội.”
>
> Trương Minh Hiên cười gượng với Nhan Hồi: “Chào buổi sáng, Nhan Hồi tiên sinh.”
>
> Ngao Bích Đồng cười tủm tỉm nói: “Hai người trò chuyện đi, ta đi chơi.”
>
> Nói rồi nàng bước đi nhanh.
>
> Nhan Hồi nhìn Trương Minh Hiên, thở dài một hơi, chắp tay thi lễ nói: "Tử Uyên đến cáo từ, chúng ta cần quay về cho một số sư đệ xuống mồ yên nghỉ.”
>
> Trương Minh Hiên xin lỗi nói: “Ta không ngờ sẽ xảy ra chuyện này, ta đã khuyên Khổng Tử nhưng ngài ấy không nghe.”
>
> Nhan Hồi cười khổ nói: “Thần quân làm đúng, là ta yêu cầu viết tác phẩm này để tìm đường ra cho Nho gia, thần quân làm tốt hơn ta tưởng tượng. Chúng ta thật sự cần đạo tài khí, đa tạ thần quân.
>
> Trương Minh Hiên lo lắng nói: “Những điều này là ta nên làm.”
>
> Nhan Hồi cười tiêu sái: “Thần quân không cần áy náy, chúng ta không thể làm trái ý muốn của phu tử. Đệ tử Nho gia mất mát cũng là thử thách tất nhiên để Nho đạo vươn lên.”
>
> “Vậy à.”
>
> "Hiện giờ phu tử bị nhốt trên Văn Khúc tinh, đệ tử Nho gia tổn thất nặng nề, chúng ta cần sớm về Khổng viện lo việc lớn, nên không tiện ở lâu, xin phép cáo từ.”
>
> “À, vậy được rồi, có rảnh lại đến chơi.”
>
> Nhan Hồi sửa sang vạt áo, cung tay giơ cao, cúi đầu chín mươi độ: "Cáo từ!"
>
> Trương Minh Hiên vội vàng đáp lễ: “Đi... đi từ từ, không tiễn.”
>
> Nhan Hồi đứng thẳng người, xoay người sải bước đi.
>
> Trương Minh Hiên lau trán không ướt mồ hôi lạnh. Sao vẫn thấy lo lo, ta quá lương thiện.
>
> Trương Minh Hiên tiếp tục nằm trên ghế, chợp mắt. Khổng Tử đã hoàn thành Á Thánh, chuyện của Nho gia không cần hắn lo, cũng rảnh nợ.
>
> Sau lưng bay tới mùi thơm, hai bàn tay mềm nhẹ bóp vai Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên nhắm mắt lại thoải mái nói: "Kỹ thuật của Bích Đồng muội muội càng lúc càng tốt, thật là thoải mái.”
>
> Ngao Bích Đồng hé môi cười khẽ: “Đương nhiên rồi, ta luyện tập mỗi ngày mà.”
>
> Nàng chớp chớp mắt hỏi: “Ca ca, Viên Thủ Thành có lai lịch thế nào vậy? Tại sao được thiên ma kia gọi là Thiên Đế?”
>
> Trương Minh Hiên híp mắt lười biếng nói: “Vì lão đóng vai Thiên Đế trong Thần Đăng Truyền, thật ra y là người đoán số, không có bản lĩnh gì.”
>
> Ngao Bích Đồng chu môi, quỷ mới tin.
>
> Ngao Bích Đồng nghi ngờ hỏi: “Đơn giản vậy sao?”
>
> Trương Minh Hiên nheo mắt nói: “Tất nhiên, ta đã gặp Thiên Đế rồi, đẹp trai hơn Viên Thủ Thành già khú đế nhiều.”
>
> Ngao Bích Đồng vừa xoa bóp cho Trương Minh Hiên vừa cười nói chuyện, cảnh tượng ấm áp vui vẻ.
>
> Giới thế tục thì dâng lên sóng dữ, các người đọc sách được Văn Khúc tinh thừa nhận, pháp tắc thiên địa vào người, tài khí rót vào nngg tụ văn cung, thức tỉnh các cách trời ban. Hồng hoang khác với trong sách Nho Đạo Chí Thánh viết, không cần vào Văn Miếu vái lạy cũng được Văn Khúc thừa nhận.
>
> Có nhiều người đọc sách giây trước còn già dần nhưng ngay sau đó một bước lên mây, tóc bạc thành tóc xanh.
>
> Có người viết một bài thơ, thiên địa hưởng ứng, tài khí dâng lên, một thơ ngàn cân thơ thành trấn quốc.
>
> Có người người đọc sách nghèo khổ bị người chèn ép uất giận viết sách, triệu hoán anh hùng trong sách diệt cả nhà người.
>
> Có nhiều tội quan bị nhốt trong ngục giam một chốc tài khí vào người, xốc ngục giam đạp lên mây rời đi.
>
> Hôm nay là ngày người đọc sách mừng như điên, vì họ được tài khí rót vào người từ nay siêu phàm thoát tục.
>
> Hôm nay là ngày hỗn loạn cho đa số bình dân, mỗi giây một phút xảy ra chuyện người đọc sách tức giận giết người. Các ngục giam bị phá sập, tội phạm ùa ra.
>
> Hôm nay là ngày biến cố lớn đối với quốc gia, lực lượng của người đọc sách hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát, các hàng quân đội chen chúc ra trấn áp kẻ làm trái quy tắc.
>
> Đại Đường, Trường An.
>
> Lý Thế Dân đứng ở nơi cao trong hoàng cung nhìn thành Trường An, hỏi: “Đức Toàn, đã có tin tức truyền về chưa?”
>
> Đức Toàn đứng sau lưng Lý Thế Dân, tay không ngừng trượt di động, nghe hỏi chuyện vội đáp: “Bẩm bệ hạ, toàn quốc còn yên bình, vì Tiêu Dao Thần quân đã nhắc trước nên mỗi phủ huyện Đại Đường có quân đội đóng giữ, cho đến nay không xảy ra vụ hỗn loạn nào. Thành Trường An có Phòng đại nhân, Đỗ đại nhân ở đủ để trấn áp toàn thành.”
>
> Lý Thế Dân lẩm bẩm: “Lực lượng của người đọc sách quá lớn, bách gia . . .”
>
> Mắt Lý Thế Dân bắn ra tia sáng.
>
>
>
>