TRANG 304# 2
> Chương 607: Hắc Thủy Hà
>
>
>
>
>
>
> Một tháng trôi qua, cách cục của giới thế tục mới ổn định lại. Nay cá cục giới thế tục thay đổi lớn, quân đội không phải lực lượng mạnh nhất quốc gia nữa, nhiều thế gia truyền thống rứt xuống bụi bặm, bị thế gia người đọc sách mới nổi thay thế.
>
> Một số nước nhỏ thậm chí có quốc vương bị người đọc sách mất quyền lực, quốc vương thành vật trưng, mọi việc lớn của đất nước do nội các quyết định.
>
> Giới thế cục mỗi ngày biến đổi lớn, trên mạng sóng gió không kịp trở tay, từng giây từng phút có tin tức mới truyền đến như ai thức tỉnh văn vị, ai được trời ban, ai có thơ từ tốt ra đời.
>
> Trương Minh Hiên nằm trên ghế xem di động, lẩm bẩm: “Thật là hỗn loạn.”
>
> Bên cạnh đặt chiếc ghế nằm nhỏ, Tấn Dương và Trương Minh Hiên nằm song song trên ghế, giữa hai người đặt cái bàn nhỏ, bên trên bày nước trái cây, hoa quả.
>
> Mấy năm đã qua, Tấn Dương thành thiếu nữ, cười tủm tỉm nói: “Hoàng thúc mỗi ngày rảnh rỗi như vậy không thấy chán sao? Hoàng thúc ra hoạt hình mới đi, con đã là thiếu nữ, không thích xem Hỉ Dương Dương nữa.”
>
> Trương Minh Hiên híp mắt nói: “Nữ hài tử toàn là lăng nhăng, có mới nới cũ.”
>
> Tấn Dương nghiêng đầu nhìn Trương Minh Hiên, dỗi nói: “Không phải đâu! Con vẫn đang xem Hỉ Dương Dương nhưng chờ mãi không thấy kết thúc, đã chiếu nhiều năm rồi.”
>
> Trương Minh Hiên khẽ hừ: “Mới qua bao lâu, yên tâm, đằng trước còn câu chuyện dài.”
>
> Tấn Dương ngồi bật dậy nhào vào ngực Trương Minh Hiên, làm nũng nói: “Không muốn! Con muốn xem cái mới, hoàng thúc, con muốn xem phim mới!”
>
> Bị tấn công đột ngột làm Trương Minh Hiên giật nảy mình vội vịn Tấn Dương, gắt lên: “Đã là thiếu nữ rồi còn nghịch ngợm!”
>
> Tấn Dương ôm cánh tay Trương Minh Hiên cười tít mắt.
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: “Nói đi, con muốn xem cái gì?”
>
> Tấn Dương ôm chặt Trương Minh Hiên, làm nũng: “Hoàng thúc thật tốt, hoàng thúc cứ làm đi, miễn không phải trẻ con như Hỉ Dương Dương là được. Hoàng thúc làm tác phẩm nào con đều thích hết.”
>
> Trương Minh Hiên đã có ý tưởng: “Hiểu rồi, chờ đi.”
>
> Tấn Dương hôn lên mặt Trương Minh Hiên, reo lên: "Hoàng thúc thật tốt!"
>
> Tấn Dương xấu hổ nhảy xuống người Trương Minh Hiên, bỏ chạy mất.
>
> Trương Minh Hiên lau mặt, cười nói: “Nha đầu này học trò đó với ai thế này.”
>
> Trương Minh Hiên hỏi thầm: “Tiểu Phàm, ngươi nghe được chưa?”
>
> Trương Tiểu Phàm trả lời: “Nghe rồi, nhưng muốn sao chép cái gì? Siêu nhân?”
>
> Long Thiên Ngạo khinh thường nói: “Siêu nhân có chút xíu sức mạnh không đủ cho thần tiên tát một cái.”
>
> Trương Tiểu Phàm nói: “Hoạt hình nổi tiếng kiếp trước thì ta nhớ có Bất Lương Nhân, Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương, Ngoan Tây Du, Phi Nhân Tai vân vân.”
>
> Trương Minh Hiên cười híp mắt nói: “Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương? Chọn cái này đi, có thể lấy lòng Thanh Nhã tỷ!”
>
> Tiêu Viêm lẩm bẩm: “Ta nhớ Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương lấy bối cảnh đô thị.”
>
> Trương Minh Hiên thoải mái nói: “Yên tâm yên tâm, Tiểu Phàm có thể giải quyết chuyện nhỏ này, ngươi đừng xem thường hắn, đây là chuyên nghiệp của hắn.
>
> Trương Tiểu Phàm: "(╯‵□′)╯┻━┻ Xéo đi!”
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Phải rồi, nhóm Đường Tam Tạng đi đến đâu rồi? Ta nhớ qua động Hỏa Vân không lâu là tới Hắc Thủy Hà, chắc không phải họ nấu Tiểu Đà Long rồi chứ? Không được, ta phải hỏi xem sao, mau liên lạc Tôn Ngộ Không giúp ta!”
>
> Sau hai tiếng chuông, mặt khỉ của Tôn Ngộ Không xuất hiện trong màn hình.
>
> Tôn Ngộ Không cười tươi: “Sư đệ ra rồi à.”
>
> Trương Minh Hiên nghiến răng nói: “Sư huynh! Vẽ bậy sau lưng ta không phải việc làm huynh nên làm!”
>
> Mắt Tôn Ngộ Không liếc lia, cười nói: “Đó là vì cho ngươi hộ thân chú, bất đắc dĩ thôi.”
>
> Trương Minh Hiên cười tranh cãi với Tôn Ngộ Không, việc này ghi vào sách tạm nhớ để đó.
>
> Trương Minh Hiên hỏi: “Các người đến đâu rồi?”
>
> Tôn Ngộ Không tùy ý nói: “Đang ở đồng không mông quạnh thì sao lão Tôn biết?”
>
> “Đã đến Hắc Thủy Hà chưa?”
>
> Tôn Ngộ Không nghi hoặc hỏi: “Hắc Thủy Hà? Đó là chỗ nào?”
>
> Trương Minh Hiên thầm hiểu hiện nay Tiểu Đà Long còn an toàn.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Ta có một người quen cũ bị Phật giáo mượn đi sắp xếp ở Hắc Thủy Hà, khi sư huynh đi ngang qua xin nhẹ tay giùm.”
>
> Tôn Ngộ Không thầm hiểu, dọc đường đi hay đụng phải yêu quái bị Phật giáo sắp đặt, đến Hắc Thủy Hà sẽ có khó khăn đây.
>
> Tôn Ngộ Không cười tủm tỉm nói: “Hiểu hiểu, đến lúc đó lão Tôn sẽ nói là không giỏi bơi.”
>
> Trương Minh Hiên ôm quyền cười nói: "Đa tạ sư huynh!"
>
> Tôn Ngộ Không gãi đầu cười: “Sư đệ làm rầm rộ ở Thiên Môn sơn quá, bên lão Tôn cũng bị ảnh hưởng."
>
> Trương Minh Hiên khẽ thở dài: "Tình thế bất đắc dĩ mà.”
>
> Tôn Ngộ Không chớp mắt, nói: "Sư đệ, ngươi và Như Lai thì ai lợi hại hơn?”
>
> Trương Minh Hiên trả lời: “Tất nhiên là Như Lai, chủ Phật giáo đâu dễ chọc.”
>
> Tôn Ngộ Không thất vọng nói: “Lão Tôn biết rồi.”
>
> Đường Tam Tạng ngồi trên lưng ngựa thường liếc trộm Tôn Ngộ Không thì thầm với di động. Con khỉ này lại đang làm gì mà cố ý cách âm? Không lẽ trò chuyện nội dung vượt 18+ với Bạch Tinh?
>
> Lòng Đường Tam Tạng ngứa ngáy như bị mèo cào.
>
> Tôn Ngộ Không ngại ngùng hỏi: “À này, lần trước Hàng Long La Hán chết ở Thiên Môn sơn, ngươi có có bị Phật giáo làm khó dễ không?”
>
> Trương Minh Hiên vô tư nói: “Không, bọn họ không dám kiếm chuyện với ta.”
>
> “Còn nữ nhân kia?”
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi: “Nữ nhân nào?”
>
> “Thì là . . . là nữ tiên có thể biến thân thành Tử Hà.”
>
> “Nàng à? Cũng không sao.”
>
> Trương Minh Hiên nghi ngờ đánh giá Tôn Ngộ Không: "Không đúng! Sao sư huynh bỗng quan tâm nàng? Chắc không phải đã thích nàng rồi chứ?"
>
> Tôn Ngộ Không cười gượng: “Không thể nào, lão Tôn thấy nàng bất phàm nên hỏi nhiều một câu.”
>
> Trương Minh Hiên cảnh cáo: “Vậy thì tốt, sư huynh đã có Bạch Tinh rồi, hãy rời xa Tề Linh Vân.”
>
> Tôn Ngộ Không cất di động, đoàn người tiếp tục đi tới trước.
>
> Mấy ngày sau, đoàn người đi trên cỏ.
>
> Đường Tam Tạng chợt lên tiếng: “Các đồ đệ có nghe tiếng nước không?”
>
> Sa Ngộ Tịnh cười nói: “Lỗ tai của sư phụ thật thính, cách một, hai dặm đường đã nghe tiếng nước.”
>
> Trư Bát Giới nói: “Tiếng động lan xa hai dặm thì chắc là sông lớn.”
>
> Đường Tam Tạng lo lắng hỏi: “Vậy nên làm sao bây giờ?”
>
> Sa Hòa Thượng cười nói: “Sư phụ đừng lo, chắc có người đưa đò.”
>
> Bốn người bước nhanh tới trước, chốc lát qua hai dặm đường đi tới bờ sông. Đằng trước là nước đen ngập trời, người không thể đi, ngựa không thể đạp vào.
>
> Từng đợt sóng dữ đổ xô, nước đen cuồn cuộn, giữa sông chảy xiết thành vòng xoáy, sóng ngầm trải rộng, cá tôm không sống, trâu dê không uống, chim khó bay qua, không mọc lau sậy.
>
>
>
>