TRANG 305# 1
> Chương 608: Mở trực tiếp trong Hắc Thủy Hà
>
>
>
>
>
>
> Sa Ngộ Tịnh nhìn sông đen cuồn cuộn, nhíu mày nói: “Ta cứ nghĩ Lưu Sa Hà của ta đã là hiểm ác hiếm có trên đời, không ngờ sông này còn ác hơn ba phần.”
>
> Đường Tam Tạng lấy di động ra chĩa ống kính hướng mặt sông, quay video ngắn đăng lên tài khoản của mình trên Mắt Thần, viết: Trên đường lấy kinh gặp một con sông đen, làm sao bây giờ? Chờ trên mạng, rất gấp.
>
> Trong khoảng thời gian này Đường Tam Tạng có mở trực tiếp vài lần, nội dung đều liên quan yêu quái trên đường, được chú ý và thưởng cho khá nhiều.
>
> Đường Tam Tạng mới đăng lên đã có người nhắn tin.
>
> Phấn Đạt: Chặt cây tạo thuyền.
>
> Từ Sói Biến Thành Chó: Theo kinh nghiệm của Đạt Ma thì con người có thể nổi trên mặt nước, đại sư có thể thử qua sông bằng cách đó.
>
> Vô Lượng Tiểu Quang: Bơi qua thôi, đơn giản.
>
> Biên Tiểu Minh: Hắc Thủy Hà? Chỗ đó ở đâu vậy? Ta muốn mở học đường ở đó đỡ tốn mực nước.
>
> Thượng Giang: Có khi nào đầu nguồn ở một đại nho như Phương Vận trong Nho Đạo Chí Thánh không? Thái gia tẩy nghiên mực bên cây, từng đóa hoa nở vết mực nhạt, con sông này bị tẩy nghiên ô nhiễm chăng?
>
> Liễu Khê: Mãnh liệt khiển trách hành vi phá hoại môi trường này!
>
> Gỗ Mục Có Thể Điêu: Cái này sao gọi là phá hoại môi trường, đây gọi là tinh thần đọc sách đáng khen ngơi.
>
> Mộ Bạch: Sai hết, sai hết, tẩy nghiên ô nhiễm nguyên con sông, để lại chất độc mấy ngàn dặm là tội rất lớn.
>
> Bên dưới càng tám chuyện càng lệch đề tài, bắt đầu thảo luận vấn đề tẩy nghiên và môi trường.
>
> Đường Tam Tạng nhìn mấy trăm tin nhắn và hình trái tim sau đó vừa lòng cất di động, bần tăng bây giờ cũng là danh nhân.
>
> Đường Tam Tạng nhìn con sông, lát sau lo lắng hỏi: “Sông này rộng bao nhiêu mà không thấy giới hạn?”
>
> Trư Bát Giới trả lời: “Rộng chừng mười dặm.”
>
> Sa Ngộ Tịnh cười nói: “Không thua gì Lưu Sa Hà của ta.”
>
> Đường Tam Tạng buồn rầu nói: “Làm sao qua sông đây? Trong các ngươi có ai tìm cách biến ra chiêc thuyền được không?”
>
> Mắt Tôn Ngộ Không sáng rực chỉ đầu nguồn, cười nói: “Các ngươi xem kìa, thuyền đến!”
>
> Đường Tam Tạng mừng rỡ nói: “Các đồ nhi, có thuyền đến! Kêu người ta đưa chúng ta qua đi.”
>
> Sa Ngộ Tịnh đứng bên bờ sông huơ tay kêu to: "Người đưa đò, người đưa đò, đến đưa khách này!”
>
> Ông lão chèo thuyền tới gần vừa cao giọng hô: “Thuyền của ta không phải đưa đò, không đưa người qua được.”
>
> Đường Tam Tạng đứng dậy hét to: “Ông ơi, bần tăng có tiền!"
>
> Tiểu Đà Long chèo thuyền không kiềm được co giật khóe môi, hòa thượng cái kiểu gì?
>
> Tiểu Đà Long vẫn chèo thuyền đến, nói: “Sư phụ, thuyền của ta nhỏ làm sao đưa hết các người được?”
>
> Mọi người nhìn kỹ thì thấy thuyền này bằng gỗ, chính giữa chỉ có một khoảng trống đủ cho hai người ngồi.
>
> Bạch Long Mã nhìn người chèo thuyền, mắt chứa ý cười mũi thở phì phì.
>
> Người chèo thuyền cũng lén đá lông nheo với Tiểu Bạc Long.
>
> Trư Bát Giới nói: “Vậy thì đưa hai lần, ta bảo vệ sư phụ qua trước, các người ở lại trông hành lý và ngựa.”
>
> Trư Bát Giới nhảy vào khoang thuyền cười tươi vươn tay với Đường Tam Tạng: “Sư phụ mau xuống đây.”
>
> Đường Tam Tạng nói: “Đành vậy.”
>
> Đường Tam Tạng vén áo dài vịn tay Trư Bát Giới bước lên thuyền, cẩn thận ngồi xuống khoang thuyền đong đưa.
>
> Tôn Ngộ Không nhởn nhơ ngồi trên tảng đá nhìn thuyền nhỏ đi xa.
>
> Người chèo thuyền chèo đến giữa sông thì la lớn: “Hai vị sư phụ ngồi cho vững, trên sông gió lớn!”
>
> Trong phút chốc gió to rít gào, sóng lớn cuồn cuộn, vòng xoáy to hình thành dưới đáy thuyền, người chèo thuyền nhảy vào nước sông chảy xiết.
>
> Trư Bát Giới đứng bật dậy quát to: "Yêu quái!"
>
> Đường Tam Tạng bình tĩnh nói: “Ngộ Năng hãy bình tĩnh đừng nhúc nhích, làm hỏng thuyền là phải đền tiền.”
>
> Chớp mắt thuyền nhỏ đã bị vòng xoáy nuốt mất.
>
> Sa Ngộ Tịnh đứng bên bờ hét to một tiếng: "Đại sư huynh, sư phụ và nhị sư huynh bị yêu quái bắt đi rồi!”
>
> Tôn Ngộ Không đứng dậy giơ tay che trán nói: "Lại là yêu quái, vừa rồi lão Tôn đã cảm thấy người đưa đò kia không giống người tốt. Tam sư đệ, lão Tôn không giỏi đánh trong nước, ngươi hãy đi thăm dò xem sao.”
>
> “Vâng!”
>
> Sa Ngộ Tịnh cầm gậy báu hàng yêu bay lên lao vào giữa sông, bùm một tiếng chui xuống, rẽ đường nước lặn sâu.
>
> Trong thủy phủ Hắc Thủy Hà, Đường Tam Tạng mơ hồ tỉnh lại, vùng vẫy kịch liệt nhưng cỏ nước quấn người y càng chặt hơn.
>
> Trư Bát Giới bị treo trên cao nói: “Sư phụ đừng tốn sức nữa, không giãy ra đâu!”
>
> Đường Tam Tạng thấy Trư Bát Giới thì vẻ mặt hớn hở nói: “Chuẩn bị trực tiếp nào Bát Giới!”
>
> Trư Bát Giới nói: “Được rồi!”
>
> Trư Bát Giới vặn vẹo người, đôi tay bị trói đột nhiên cầm cái di động, y quen tay nhấn mở đi vào Mắt Thần mở trực tiếp.
>
> Đường Tam Tạng ngồi thẳng người cười tươi hướng về di động: “Các vị bằng hữu khỏe, bần tăng lại bị bắt."
>
> Bạn bè chú ý Đường Tam Tạng thấy có trực tiếp liền ùa vào. Tên này luôn có thể mang niềm vui bất ngờ cho họ. Chốc lát sau đã có một vạn người xem.
>
> Một chuỗi 666 lướt qua màn hình.
>
> Đường Tam Tạng nói: “Mọi người ơi, lần này phỏng chừng ta gặp phải ngư yêu, cái loại có thể gây sóng gió. Nó giả làm người đưa thuyền kéo bần tăng vào thủy phủ.”
>
> (Trong nguyên tác Tây Du Ký không có tám mươi mốt nạn, bỏ qua một ít kiếp nạn, mặc nhận Đường Tam Tạng rời khỏi động Hỏa Vân trải qua hai nạn mới đến Hắc Thủy Hà.)
>
> Đường Tam Tạng kể ngọn nguồn sự việc.
>
> Phù Sinh Nhược Mộng: Hắc Thủy Hà thật sự có yêu quái!
>
> Gỗ Mục Có Thể Điêu: Ai nói nước sông bị tẩy nghiên ô nhiễm hãy đứng ra cho ta!
>
> Thượng Giang: Ta nói đấy! Tuy có yêu quái nhưng không thể nói nước sông liên quan yêu quái, ta vẫn cho rằng là vì Nho gia các ngươi không yêu bảo vệ môi trường, làm ô nhiễm con sông.
>
> Trong đại điện thủy phủ, Tiểu Đà Long đang xem trực tiếp tùy tay nhắn tin.
>
> Đà Khiết Yêu Thanh Khiết: Ta cho rằng đen một chút cũng đẹp mà, đại sư thấy sao?
>
> Tiểu Liễu Khê: Đại sư có ngửi được mùi mực trong sông không?
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói: “Không ngửi được mùi mực, trong nước khá sạch sẽ.”
>
> Một người mới chất vấn: Đang xạo phải không? Con người làm sao sống trong nước được? Hay hòa thượng là pháp sư?
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói: "Ta không phải pháp sư! Ngộ Năng, quay cho họ xem.
>
> Trư Bát Giới ở ngoài ống kính nói: “Rõ!”
>
> Trư Bát Giới vặn vẹo người, ống kính cũng xoay theo, 360 độ ghi lại hình ảnh.
>
> Có đá núi, cỏ nước, có cả con cua, cá nhỏ đang bơi.
>
> Ống kính lại chĩa vào Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng nói: “Giờ tin chưa?”
>
> Đà Khiết Yêu Thanh Khiết: Đại sư 666! Đại sư định trốn bằng cách nào?
>
> Đường Tam Tạng cười nói: “Không cần tốn, sẽ có người cứu ta ra ngoài.”
>
> Một người chú ý Đường Tam Tạng đã lâu lên tiếng: Nhìn là biết ngươi là người mới. Đại sư có ba đồ đệ cực kỳ lợi hại, nghe đồn đại đồ đệ Tôn Ngộ Không là Tề Thiên Đại Thánh năm trăm năm trước đại náo thiên cung. Nhị đồ đệ Trư Bát Giới nghe đồn là Thiên Bồng nguyên soái trên Thiên Đình hạ phàm. Tam đồ đệ Sa Ngộ Tịnh thì nghe đồn là Quyển Liêm đại tướng của Thiên Đình hạ phàm trần.
>
> Đà Khiết Yêu Thanh Khiết: 666.
>
> Một chuỗi 666 xẹt qua.
>
>
>
>