TRANG 305# 2
> Chương 609: Hắc Thủy Hà kết thúc
>
>
>
>
>
>
> Tiêu Dao Thần quân thưởng cho một thanh kiếm Bạch Vân nhất phẩm.
>
> Đường Tam Tạng nhìn tiên kiếm bay vụt qua, cười tươi nói: ”Đa tạ thần quân! Đa tạ thần quân thưởng cho! A di đà phật, vô cùng cảm kích."
>
> Tiểu Hồ Ly thưởng một thanh kiếm Vân Tiêu tam phẩm.
>
> Một tin tức bảy màu vụt qua, Tiểu Hồ Ly: Tặng kiếm Bạch Vân, keo quá!
>
> Tiểu Hỏa Ngưu tặng một thanh kiếm Vân Tiêu tam phẩm.
>
> Tiểu Hỏa Ngưu: Đúng là bủn xỉn.
>
> Xà Minh chân quân tặng một thanh kiếm Vân Tiêu tam phẩm.
>
> Xà Minh chân quân: Hy vọng yêu quái của Hắc Thủy Hà cố lên, có thể bỏ hòa thượng này vào nồi nấu.
>
> Đà Khiết Yêu Thanh Khiết tặng một thanh kiếm Thanh Vân nhị phẩm.
>
> Đà Khiết Yêu Thanh Khiết: Ài, người nghèo, đại sư đừng ngại ít.
>
> Đường Tam Tạng cười ngoác mồm tận mạng tai: "Không chê, không chê! A di đà phật, vô cùng cảm kích."
>
> Đà Khiết đang xem trực tiếp thì một tiểu yêu kinh hoàng chạy vào, nói: "Đại vương! Đại vương! Bên ngoài có một hòa thượng mặt đen đến đá cửa la lối đòi người!”
>
> Đà Khiết tắt máy, đứng dậy nói: “Tuy ta chỉ đi ngang qua nhưng không thể để hòa thượng được cứu ra dễ dàng vậy.”
>
> Một thanh roi thép hiện ra trong tay Đà Khiết, gã sải bước ra ngoài, két một tiếng cánh cửa mở ra.
>
> Ngoài cửa, Đà Khiết và Sa Ngộ Tịnh chửi nhau mấy câu, sau khi cạn lời thì lao vào đánh lộn.
>
> Hai người đều là yêu quái trong nước, một người là Quyển Liêm đại tướng có gậy báu hung mãnh, một người là long tử yêu thần roi thép hiểm ác.
>
> Hai bên đánh túi bụi làm Hắc Thủy Hà dâng sóng cao vạn trượng, nước đổ ầm ầm, từng cột nước bắn lên cao, sóng ngập trời.
>
> Thủy phủ ở đáy sông rung rinh, các tiểu yêu la hét lăn lông lốc.
>
> Đường Tam Tạng đang trực tiếp cũng lung lay.
>
> Các người xem trước di động đặt câu hỏi.
>
> Sao vậy?
>
> Sao vậy?
>
> Sao màn hình lung lay?
>
> Chóng mặt quá, xảy ra chuyện gì?
>
> Đường Tam Tạng vừa lắc lư vừa cười nói: “Chắc là đồ đệ của bần tăng đánh vào, không lâu sau sẽ cứu bần tăng ra ngoài."
>
> "Lợi hại, lợi hại!"
>
> “Đồ đệ của đại sư giỏi quá.”
>
> “Đại sư thật giỏi!”
>
> “Đại sư ở trong hang động yêu quái mà mặt không đổi sắc, không uổng là cao tăng đắc đạo.”
>
> Lại một chuỗi phi kiếm xẹt qua.
>
> Đường Tam Tạng bình tĩnh nói: “Thói quen rồi, nếu mấy tháng không bị yêu quái bắt một lần thì bần tăng sẽ nhớ.”
>
> "Đại sư uy vũ!"
>
> "Bá khí!"
>
> “666!”
>
> Qua một thời gian nước sông tĩnh lại, Hắc Thủy Hà nổ tung bọt nước.
>
> Sa Ngộ Tịnh bay vọt lên đáp xuống bờ sông, hét to: "Đại sư huynh, yêu quái kia có bản lĩnh không nhỏ, ta ở trong nước không làm gì được nó!”
>
> Tôn Ngộ Không đang nằm trên cỏ xem di động, gác chân rung đùi, thản nhiên nói: “Vậy nên làm sao bây giờ? Lão Tôn không giỏi đánh trong nước.”
>
> Sa Ngộ Tịnh đến gần Tôn Ngộ Không bất mãn nói: "Đại sư huynh đừng chơi di động nữa, sư phụ đã bị bắt, nếu xảy ra chuyện gì thì làm sao bây giờ?”
>
> Tôn Ngộ Không vô tư nói: “Yên tâm, sẽ không có chuyện gì, ngươi xem này.”
>
> Tôn Ngộ Không đưa màn hình cho Sa Ngộ Tịnh xem, Đường Tam Tạng ở bên trong cười tươi mở trực tiếp, đang mặt dày xin thưởng.
>
> Sa Ngộ Tịnh câm nín, tâm tính của sư phụ thật giỏi.
>
> "Đại thánh! Đại thánh!"
>
> Hắc Thủy Hà cuộn trào, một lão nhân chống gậy dâng lên mặt sông, cúi gập người hướng Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không cất Tôn Ngộ Không, nhảy cẫng lên hỏi: “Con quái nhà ngươi là thần thánh phương nào?"
>
> Lão nhân rưng rưng nói: "Đại thánh minh giám, ta không phải yêu tà mà là Hà Bá của Hắc Thủy Hà này. Tháng năm và năm ngoái yêu quái kia cưỡi sóng lớn Tây Hải đến đây cướp thủy phủ của tiểu lão nhân, chiếm thần vị của ngô, còn đuổi tiểu lão nhân ra khỏi Hắc Thủy Hà. Tiểu thần đi Tây Hải tố cáo hắn mới biết Tây Hải Long Vương là cữu cữu bên mẫu thân của hắn nên không nhận đơn kiện của tiểu lão nhân. Tiểu thần vị thấp không thể gặp Ngọc Đế, xin đại thánh làm chủ cho tiểu thần!”
>
> Tôn Ngộ Không cười nói: “Không ngờ là ngoại sanh của Tây Hải Long Vương, vậy thì đơn giản, các ngươi hãy chờ ta đi Tây Hải một phen.”
>
> Hà Bá cảm kích vái: "Đa tạ đại thánh! Đa tạ đại thánh!"
>
> Tôn Ngộ Không nhảy lên đạp mây biến mất phía chân trời.
>
> Sau đó Tôn Ngộ Không đi Tây Hải long cung hỏi tội, Ngao Ma Ngang dẫn theo binh tôm tướng cua giáng lâm đánh nhau với Đà Khiết rồi bắt giữ, Đường Tam Tạng được Hà Bá cứu khỏi thủy phủ.
>
> Đường Tam Tạng lên bờ không quên việc lớn trực tiếp, cầm di động chĩa vào Đà Khiết: “Đây là yêu quái bắt ta đi, phải công nhận hơi xấu.”
>
> Thiết Ngưu: “Ta thì thấy tạm được, trông uy nghiêm.”
>
> Thanh Phong: “Tàm tạm, hơn nhiều yêu quái, tuy xấu chút nhưng nhìn mặt thiện. Nhà của ta bề ngoài đẹp trai chứ tim đen ác lắm, còn hẹp hòi.”
>
> Minh Nguyệt: [mặt cười tươi] Thanh Phong ca ca, ngoan, trở về ăn đầu cá bay.
>
> Thanh Phong: ⊙⊙ đã xuống mạng.
>
> Ngọc Diện: “Đẹp thì có ích gì, nên lấy bản lĩnh luận anh hùng."
>
> Khô Khốc: “Đáng tiếc không thấy cảnh họ đánh nhau, chắc rất huyễn lệ.”
>
> "Đáng tiếc!"
>
> "Đáng tiếc!"
>
> "Đáng tiếc!"
>
> Đà Khiết nhìn các tin nhắn vụt qua màn hình, hừ lạnh quay mặt đi.
>
> Ngao Ma Ngang ôm quyền nói: "Tội long Đà Khiết đã bị bắt, ta nên trở lại phục mệnh, thánh tăng bảo trọng."
>
> Đường Tam Tạng chắp hai tay cười tươi nói: "Đa tạ long quân! Đa tạ!”
>
> Ngao Ma Ngang áp giải Đà Khiết đi vào Hắc Thủy Hà, điều khiển sóng đen lướt đi.
>
> Đường Tam Tạng nhìn màn hình di động nói: “Trực tiếp đến đây là hết, hẹn lần sau gặp lại, a di đà phật!"
>
> Đường Tam Tạng tắt trực tiếp sau đó giật di động từ tay Trư Bát Giới, chăm chăm nhìn số tiền thưởng nhận được, rất tốt, lần này kiếm khá nhiều.
>
> Trương Minh Hiên nằm trên ghé đóng trực tiếp, ngáp dài lẩm bẩm: “Đường Tam Tạng cũng biết làm trực tiếp kiếm thêm, xem tình hình thì không phải lần đầu tiên làm."
>
> Tấn Dương nhảy nhót chạy tới sau lưng Trương Minh Hiên, ôm cổ hắn làm nũng nói: "Hoàng thúc đã làm hoạt hình cho con chưa?”
>
> Bạch hồ Tiểu Tuyết ngồi dưới đất nghiêng đầu liếc xéo Trương Minh Hiên. Giống đực lười biếng, không hiểu vì sao Thanh Nhã cô cô muốn nuôi động vật lười như vậy, không thấy mập thịt.
>
> Trương Minh Hiên mệt mỏi hỏi: “Sao các ngươi còn chưa đi học?”
>
> Tấn Dương cười nói: “Tiên sinh về Khổng viện còn chưa trở lại.”
>
> Trương Minh Hiên thở dài một hơi, chắc đối phương sẽ không một đi không trở lại chứ?
>
> “Làm xong chưa? Làm xong chưa? Con muốn xem!”
>
> Trương Minh Hiên bị Tấn Dương lắc nhức đầu nói: “Đừng lắc đừng lắc, ta chóng mặt. Yên tâm, đã làm xong rồi, buổi tối có thể xem.”
>
> Tấn Dương hưng phấn nói: “Hoàng thúc thật tuyệt, thích hoàng thúc nhất!”
>
> Tấn Dương nhảy nhót chạy đi xa, hét to: “Thanh Tuyền cô cô, Thanh Tuyền cô cô, có hoạt hình mới rồi!”
>
> Bạch hồ Tiểu Tuyết xem thường liếc Trương Minh Hiên lười biếng, cất bước chân nhẹ nhàng đuổi theo Tấn Dương.
>
> Lý Thanh Tuyền đang cùng Hồng Hài Nhi núp trong bồn hoa, hai người đào hố nướng cá, bên cạnh đặt đủ thứ tài liệu, cả người lem luốc.
>
> Lý Thanh Tuyền nghe tiếng la của Tấn Dương thì ngước đầu lên ngoắc tay: "Lại đây, nơi này!"
>
> Tấn Dương cười chạy lại ngồi xổm bên cạnh Lý Thanh Tuyền, nhìn cá nướng trên đống lửa, khoe ra: “Thanh Tuyền cô cô, hoàng thúc mới nói buổi tối sẽ ra hoạt hình mới!”
>
> Lý Thanh Tuyền ừ một tiếng, mắt không rời cá nướng.
>
> Tấn Dương tò mò hỏi: “Hoàng cô không thích xem ạ?”
>
> Lý Thanh Tuyền vẫn không rời mắt: “Ta là người lớn, người lớn không xem phim hoạt hình.”
>
> Tấn Dương lẩm bẩm: “Nhưng hay mà.”
>
> Tấn Dương cũng nhìn cá nướng. Bạch hồ Tiểu Tuyết ngồi cạnh Tấn Dương, đuôi hồ ly huơ qua huơ lại.
>
>
>
>