Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 610: Mục 611

TRANG 306# 1

> Chương 610: Hồng Hài Nhi lên mặt

>

>

>

>

>

>

> Tấn Dương chợt lên tiếng: “Hoàng cô, sao cô cô nướng cá không giống bên dưới người ta làm? Bên dưới nướng cá sẽ rạch bụng lấy nội tạng ra, cũng không có vảy.”

>

> Lý Thanh Tuyền chần chừ một chút, gật đầu nghiêm túc nói: “Đây là cách nướng mới.”

>

> “À.”

>

> Ba người một hồ nhìn chằm chằm cá đang nướng.

>

> Tấn Dương bỗng kêu lên: “Oa, bụng phình to quá, có khi nào nó nổ không?”

>

> Lý Thanh Tuyền nói nhỏ với giọng tràn đầy hoang mang: “Chắc không đâu?”

>

> Tấn Dương lặng lẽ lùi hai bước, linh cảm sẽ không nướng cá thành công.

>

> Qua một lúc Lý Thanh Tuyền chợt hét lên: “Hồng Hài Nhi, thu lửa lại!”

>

> “Rồi!”

>

> Hồng Hài Nhi há mồm, lửa trên đống củi biến thành cột lửa chui vào miệng nó, nuốt một hơi lửa không đủ cho nó ợ no.

>

> Lý Thanh Tuyền giơ gậy nướng lên, thứ đen thui này có thể tạm gọi là cá nướng.

>

> Lý Thanh Tuyền chần chừ một chút sau đó đưa cá nướng cho Hồng Hài Nhi, biểu tình ngươi lời to: “Ngươi lời rồi, nhường cho ngươi ăn trước, đây là cá nướng lần đầu tiên ta làm.”

>

> Hồng Hài Nhi nhận cây gậy, mũi hít hà, mùi gay mũi ập vào mặt làm nó tái mặt vội ném cho Tấn Dương đang cười toe: “Bé Tấn Dương ngoan ngoãn ăn đi, người sẽ lớn lên.”

>

> Cây gậy cá nướng cứng rắn nhét vào tay Tấn Dương, Lý Thanh Tuyền và Hồng Hài Nhi mong đợi nhìn cô bé, mắt hai người tràn đầy khích lệ.

>

> Tấn Dương để cá nướng sát vào mũi hửi rồi vội quay mặt đi, chóng mặt quá.

>

> Tấn Dương đặt cá nướng trước mặt Tiểu Tuyết, khích lệ: “Tiểu Tuyết ăn nhiều chút, ăn thật nhiều mới lớn lên thật to, ở đây thì ngươi nhỏ nhất.”

>

> Tiểu Tuyết ngơ ngác nhìn ba người, liên quan gì ta?

>

> Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương, Hồng Hài Nhi vây quanh khích lệ nhìn Tiểu Tuyết.

>

> Tiểu Tuyết cẩn thận liếm thử một cái sau đó mắt trợn trắng nằm sấp nôn thốc nôn tháo.

>

> Lý Thanh Tuyền nhìn sang hướng khác, mắt láo liên nói: “Hình như Tiểu Tuyết bị bệnh.”

>

> Hồng Hài Nhi cũng lúng túng nhìn nơi khác, gật đầu nói: “Hình như đúng, hôm qua ta đã thấy nó hơi khó ở rồi.”

>

> Hồng Hài Nhi tùy tay búng ngọn lửa bay tới đốt cá nướng thành tro tàn, hủy thi diệt tích.

>

> Tấn Dương dồn dập hỏi: “Ngươi có sao không Tiểu Tuyết?”

>

> Tiểu Tuyết suy yếu trợn trắng mắt, nhìn ta có giống khỏe mạnh không?

>

> Ba người đi ra bồn hoa nhỏ ngồi trên ngọn cây to sau núi đảo Huyền Không, cười nói rất là vui vẻ. Tiểu Tuyết thì chui trong bụi hoa không đi ra, sợ bị hãm hại thêm.

>

> Lý Thanh Tuyền tò mò hỏi: “Buổi tối có hoạt hình gì?”

>

> Tấn Dương lắc đầu nói: “Không biết nữa, nhưng chắc chắn rất hay, con tin tưởng hoàng thúc!”

>

> Mắt Tấn Dương tràn đầy mong đợi niềm tin.

>

> Hồng Hài Nhi đắc ý nói: "Tiểu sư thúc còn hứa cho ta một bài nhạc, nói là muốn cho ta làm ngôi sao, giống như Tề Linh Vân vậy.

>

> Hồng Hài Nhi hếch cằm khoe khoang với hai người.

>

> Lý Thanh Tuyền hỏi: “Khi nào quay?”

>

> Hồng Hài Nhi lắc đầu nói: “Chưa biết.”

>

> Lý Thanh Tuyền lại hỏi: “Bài gì?”

>

> Hồng Hài Nhi lắc đầu tiếp.

>

> “Vậy ngươi nên biết nội dung chứ?”

>

> Hồng Hài Nhi gục mặt xuống tiếp tục lắc đầu, hình như vẫn không biết.

>

> Lý Thanh Tuyền thương hại nhìn Hồng Hài Nhi: “Hắn hứa với ngươi từ bao giờ?”

>

> Hồng Hài Nhi nhớ lại, do dự nói: “Đã lâu rồi.”

>

> Lý Thanh Tuyền đã hiểu: “Hắn chỉ hứa cho ngươi bài nhạc chứ không nói lúc nào đưa phải không?”

>

> Hồng Hài Nhi thộn mặt ra lắc đầu.

>

> “Vậy là xong chuyện, dựa theo thói lười biếng của Trương Minh Hiên thì ngươi chờ bài hát này tới vô lượng lượng kiếp là vừa.”

>

> Hồng Hài Nhi ngồi thẳng dậy hoảng hốt kêu lên: “Sao có thể như vậy?”

>

> Lý Thanh Tuyền lắc đầu cảm thán nói: "Ngươi vẫn chưa hiểu rõ Trương Minh Hiên.”

>

> Hồng Hài Nhi nhìn Tấn Dương cầu cứu.

>

> Tấn Dương do dự một chút rồi nói: “Hoàng thúc đúng là hơi bị lười.”

>

> "Tiểu thúc!”

>

> Hồng Hài Nhi nhảy xuống ngọn cây chạy nhanh đi tìm Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên đang nằm dài trên ghế híp mắt. Hồng Hài Nhi kéo chuỗi bóng ảo từ xa xông đến, cát bụi bay đầy, kéo hai vệt dài trên mặt cỏ dừng lại trước ghế nằm.

>

> Trương Minh Hiên đang ngủ trưa bị bụi bay vào mặt, cỏ dính đầy tóc.

>

> Trương Minh Hiên từ từ mở mắt ra, túm dúm cỏ trên đầu xuống, mắt rực cháy ngọn lửa quay đầu trừng Hồng Hài Nhi.

>

> Hồng Hài Nhi ấp úng nói: “Con không cố ý, để con phủi cho tiểu thúc.”

>

> Hồng Hài Nhi luống cuống vỗ người Trương Minh Hiên.

>

> "Tránh qua một bên!"

>

> Hồng Hài Nhi ngại ngùng lùi hai bước.

>

> Trương Minh Hiên lắc người, cát bụi cỏ bay lên từ người hắn rồi rơi ra xa.

>

> Trương Minh Hiên ngồi dậy nhìn Hồng Hài Nhi: “Nói, nếu không cho ta một lời giải thích là con chết chắc!”

>

> Hồng Hài Nhi lẽ thẳng khí hùng nói: “Tiểu thúc đã thoát ra khỏi phong ấn một thời gian rồi, khi nào mới đưa bài hát tiểu thúc đã hứa cho con? Con muốn làm ca sĩ.”

>

> Trương Minh Hiên bản năng hỏi lại: “Nhạc gì?”

>

> Hồng Hài Nhi xoe tròn mắt lớn tiếng nói: "Tiểu thúc muốn quỵt nợ sao? Trước khi Văn Đạo Nhân đến rõ ràng tiểu thúc hứa cho con nhạc mà, quả nhiên bị Thanh Tuyền cô cô nói trúng!”

>

> "Ăn quỵt? Làm sao có thể! Ta đang suy nghĩ nên cho con bài gì thôi.”

>

> Vẻ mặt Hồng Hài Nhi không tin nhìn Trương Minh Hiên, lừa dối, tiếp tục nói xạo đi.

>

> Trương Minh Hiên chớp chớp mắt, hỏi: “Thanh Tuyền đã nói ta thế nào?”

>

> Hồng Hài Nhi hầm hừ nói: “Thanh Tuyền cô cô nói tiểu thúc vốn không định viết nhạc cho con, bảo con chờ đến vô lượng lượng kiếp.”

>

> Trương Minh Hiên nghiến răng: “Lý Thanh Tuyền!”

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nói với Hồng Hài Nhi: “Yên tâm, ta nhớ chuyện của con, qua vài ngày sẽ hoàn thành bài nhạc.”

>

> Mắt Hồng Hài Nhi sáng rực hỏi: “Thật không?”

>

> Trương Minh Hiên cười tươi nói: “Đương nhiên là thật, sao ta có thể lừa con nít?”

>

> Hồng Hài Nhi hưng phấn nói: "Tiểu thúc tốt nhất!"

>

> Hồng Hài Nhi co chân định chạy xa.

>

> "Trở về!"

>

> Hồng Hài Nhi dừng bước nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên chỉ hai khe rãnh trên mặt cỏ: “Sửa lại như cũ cho ta.”

>

> Hồng Hài Nhi cười gượng đi về san bằng mặt đất.

>

> Trương Minh Hiên chắp tay sau lưng bước chậm tới thư điếm.

>

> Trong thư điếm, Lý Thanh Nhã đang đọc sách. Hoàng hậu ôm Nha Nha đung đưa ngồi dưới cây. Nha Nha thoải mái híp mắt nằm trong ngực hoàng hậu.

>

> Trương Minh Hiên lại gần ngồi trên ghế đá cạnh Lý Thanh Nhã, cười hỏi: “Thanh Nhã tỷ đang đọc sách hả? Sách gì vậy?”

>

> Lý Thanh Nhã ngước đầu lên, mỉm cười nói: "Trung dung.”

>

> Trương Minh Hiên cười: "Trung dung hay đấy, tác phẩm kinh điển.”

>

> Lý Thanh Nhã khép sách lại, cười nhìn Trương Minh Hiên: “Nói đi, có chuyện gì?”

>

> Trương Minh Hiên cười: “Không có chuyện gì thì không thể tìm tỷ sao?”

>

> Hoàng hậu ôm Nha Nha dưới cây cười tủm tỉm xem kịch vui nhìn Trương Minh Hiên và Lý Thanh Nhã.

>

> Lý Thanh Nhã mở sách ra, cúi đầu nói: "Không có việc gì thì ta đọc sách tiếp.”

>

> "Khụ khụ.”

>

> Lý Thanh Nhã cúi đầu xem sách, khóe môi cong lên.

>

> “Là vầy, Thanh Nhã tỷ không thấy là Thanh Tuyền quá rảnh rỗi sao?”

>

> “Ừ, ngươi muốn nói gì?"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!