Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 611: Mục 612

TRANG 306# 2

> Chương 611: Bắt Lý Thanh Tuyền

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên nói đầy thấm thía: "Thanh Nhã tỷ! Không đọc sách thì làm sao biết rõ đạo lý? Không rõ đạo lý thì làm sao tu đạo? Thanh Tuyền cả ngày đều rãnh rỗi chạy lung tung khắp nơi, chẳng những không tiến bộ thêm gì, còn vô duyên vô cớ gây ra cả đống tai hoạ, còn tiếp tục như vậy nữa thì không hay lắm đâu! Cực kì có hại cho tương lai sau này của tỷ ấy. Ta cảm thấy tỷ nên gọi tỷ ấy về, để tỷ ấy đọc sách chung với tỷ để biết lý biết lẽ, bồi dưỡng chính khí tự nhiên cho bản thân mình."

>

> Lý Thanh Nhã nghiền ngẫm gật đầu đồng ý, nhưng lại nói với giọng đầy bất đắc dĩ: "Ngươi nói rất có lý. Mấy hôm trước ta cũng có ép nó đọc sách biết chữ, nhưng nó cứ không chịu ngồi yên, cứ tìm cớ chạy biến đi, ta cũng không biết nên làm gì đây."

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc khuyên nhủ: "Vậy thì càng nên để tỷ ấy chuyên tâm đọc sách, hành vi hiện giờ của tỷ ấy đã cho thấy dấu hiệu không ổn, còn không tăng cường dạy dỗ nữa thì sau này chắc sẽ quậy tung trời luôn đó!"

>

> Lý Thanh Nhã cười đồng ý: "Vậy được rồi! Ngày mai đi, ngày mai ta sẽ dẫn theo nó đọc sách chung."

>

> Trương Minh Hiên kêu lên đầy phấn khỏi: "Sao phải đợi tới ngày mai! Ngay bây giờ là tốt nhất, có câu ngày mai rồi lại ngày mai, có rất nhiều cái ngày mai, ngày nào cũng đợi ngày mai, mọi chuyện đều bị kéo dài. Chúng ta đừng đợi ngày mai, chuyện gì cũng phải làm ngay trong hôm nay."

>

> Hai mắt Lý Thanh Nhã sáng lên, lập tức nói: "Bài thơ ngắn này nghe rất có lý đấy."

>

> Trương Minh Hiên vén tay áo lên, nhe răng cười hứa hẹn: "Thanh Nhã tỷ, tỷ chờ ở đây đi! Ta lập tức đi tìm tỷ ấy về đây."

>

> Lý Thanh Tuyền đ ngồi trên nhánh cây với Tấn Dương, chẳng hiểu ra sao lại chợt rùng mình một cái.

>

> Tấn Dương thấy vậy bèn lên tiếng hỏi thăm: "Tiểu cô, tiểu cô làm sao vậy?"

>

> Lý Thanh Tuyền lầu bầu trong miệng: "Sao lại có cảm giác có điêu dân muốn hại bổn cung nhỉ!"

>

> Tấn Dương quay đầu nhìn thử chung quanh, cười nói: "Tiểu cô, chỗ này là đảo Huyền Không, có hoàng thúc ở, chỗ này rất an toàn."

>

> Lý Thanh Tuyền lại thì thào trong miệng: "Có lẽ vậy thật!"

>

> "Lý ~ Thanh ~ Tuyền ~ "

>

> Một luồng khí mạnh mẽ bay thẳng tới, Trương Minh Hiên nhe răng nhếch miệng, cười đầy xấu xa xuất hiện trong tầm mắt của hai người, bước từng bước một về phía họ.

>

> Tấn Dương ngồi xuống, vui vẻ ngoắc tay gọi: "Hoàng thúc, bọn con ở bên này nè."

>

> Lý Thanh Tuyền lập tức thay đổi sắc mặt, không nói một lời quay đầu bỏ chạy ngay.

>

> Mới vừa nhảy đến không trung, đã thấy cổ áo mình bị kéo lại, hoá ra Trương Minh Hiên đã tóm được cổ áo nàng.

>

> Lý Thanh Tuyền giãy dụa la lối: "Buông, đệ mau thả ta ra!"

>

> Trương Minh Hiên đáp xuống đất, vươn tay gõ một hạt dẽ lên đầu Lý Thanh Tuyền, tức giận nói rằng: "Cho tỷ nói ta lừa gạt này "

>

> Hắn lại gõ thêm cái nữa: "Cho tỷ nói ta không giữ lời này!"

>

> Lý Thanh Tuyền lắc lắc cổ, cánh tay cẳng chân vung lên đạp loạn xạ, miệng còn không ngừng la lối: "Không có, ta không có nói, không phải ta nói, mau buông ra! Á, hừ, hừ, oa~ "

>

> Trương Minh Hiên nắm cổ áo sau của Lý Thanh Tuyền cổ, kéo nàng đi về phía thư điếm, hai cái chân Lý Thanh Tuyền tha dài trên đất, không khác gì lợn chết bị người ta kéo đi.

>

> Lý Thanh Tuyền giãy dụa một hồi, cuối cùng buông tha giãy dụa, mặt tỏ vẻ không còn thiết sống nhìn về phương xa, mặc kệ Trương Minh Hiên kéo mình đi suốt một đường.

>

> Trương Minh Hiên kéo Lý Thanh Tuyền đi một đường, tới trước cửa thư điếm, hắn đẩy cửa vào trong, mặt đầy tươi cười nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ xem ta dẫn ai về cho tỷ đây này? !"

>

> Lý Thanh Tuyền lập tức nhảy dựng lên, mặt đầy đau đớn, lên tiếng kiện trước: "Tỷ, đệ ấy ăn hiếp muội kìa."

>

> Trương Minh Hiên buông tay ra, Lý Thanh Tuyền lập tức dùng tốc độ sét đánh chạy tới bên cạnh Lý Thanh Nhã, ôm lấy cánh tay Lý Thanh Nhã làm nũng.

>

> Trong tay Lý Thanh Nhã đột nhiên xuất hiện một quyển sách.

>

> Lý Thanh Tuyền đang ôm cánh tay Lý Thanh Nhã làm nũng lập tức sững sờ, ngớ người tại chỗ, nàng thả cánh tay Lý Thanh Nhã ra, lặng lẽ lùi về hướng cửa phòng.

>

> Trương Minh Hiên ôm cánh tay, chặn lại đường lui của Lý Thanh Tuyền, nhẹ răng nhếch miệng cười.

>

> Giọng Lý Thanh Tuyền gần như run rẩy: "Ngươi. . . hai người muốn làm gì vậy?"

>

> Trương Minh Hiên ôm cánh tay, từ trên cao nhìn xuống Lý Thanh Tuyền, phát ra tiếng cười sang sảng, như đám công tử ăn chơi trác táng dưới trần thế đang cười đùa bỡn cô nương nhà lành vậy.

>

> Lý Thanh Nhã trợn mắt đầy khinh thường, gọi: "Thanh Tuyền, mau lại đây!"

>

> "Muội không muốn đâu ~ "

>

> "Lại đây! Từ hôm nay trở đi muội phải ở đây đọc sách với ta."

>

> Lý Thanh Tuyền hét lớn: "Không cần, ta muốn đi tìm mẫu thân!" Nói rồi nàng nhấc chân muốn chạy tuốt ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên vươn tay tóm lấy cổ áo sau lưng Lý Thanh Tuyền, nhe răng cười nói rằng: "Chạy? Tỷ muốn chạy đi đâu thế hả?"

>

> Lý Thanh Tuyền giãy dụa kêu la: "Không cần, mẫu thân! Cứu con với! Mẫu thân ~~ "

>

> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Gọi đi! Có gọi rách họng cũng không ai chạy tới đây cứu tỷ đâu."

>

> Sắc mặt Lý Thanh Nhã lập tức trầm xuống, hơi gằn giọng nói: "Thanh Tuyền, lại đây!"

>

> Lý Thanh Tuyền đang ra sức giãy dụa lập tức đứng khựng lại, nhỏ giọng lầu lầu một câu: "Dạ, muội tới ngay." Rồi lê bước đi thật chậm về phía Lý Thanh Nhã.

>

> Tấn Dương từ ngoài chạy cái vèo vào trong, cười hì hì nói: "Mọi người đang làm gì thế ạ?"

>

> Lý Thanh Tuyền cầm đại một quyển sách lên, mặt không còn thiết sống ngồi trên ghế đá mở sách ra đọc.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Thanh Tuyền cô cô của con đang tập trung đọc sách, con đừng quấy rầy Thanh Tuyền cô cô nhé!"

>

> Tấn Dương chạy đến bên cạnh Lý Thanh Tuyền, cười hì hì nói: "Hoàng cô, con đọc sách chung với cô nhé, tới cô cô với con cùng nhau xem hoạt hình hoạt thúc mới làm nhé!"

>

> Lý Thanh Tuyền không còn chút sức lực nào, tuỳ tiện đáp: "Được rồi!"

>

> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên đầy ngạc nhiên, mở miệng hỏi: "Đệ lại ra tác phẩm mới à?"

>

> Mặt mày Trương Minh Hiên tươi rói, hắn cười nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ có thể xem thử bộ hoạt hình này, là chuyện về hồ yêu đấy, rất thú vị, rất vui vẻ cũng sẽ rất cảm động."

>

> Lý Thanh Nhã cười đáp: "Ừm! Ta cũng đang chờ mong đây."

>

> Hoàng Hậu ôm Nha Nha, cười hỏi Trương Minh Hiên: "Sao lần này đệ không treo quảng cáo các nơi trên mạng nữa thế?"

>

> Trương Minh Hiên vỗ đùi, giật mình la lên: "Ta đã nói mình quên gì đó rồi mà, hoá ra là quên mấy tiêu chuyện chạy quảng cáo."

>

> Trương Minh Hiên khoát tay áo nói: "Vậy mọi người bận rộn đi nhé, ta đi chuẩn bị chuyện quảng cáo đây."

>

> Lý Thanh Nhã cười bảo hắn: "Đi đi!"

>

> Trương Minh Hiên bước được hai bước, đột nhiên quay đầu lại nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ phải canh chừng Thanh Tuyền cho kỹ đấy, cẩn thận tỷ ấy bỏ chạy."

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu cười nói: "Yên tâm đi! Nó không chạy thoát được đâu."

>

> Lý Thanh Tuyền tức giận thờ hỗn hển trừng Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên cười đầy đắc ý, quay đầu bước trở về phòng mình.

>

> Tấn Dương kéo áo Lý Thanh Tuyền còn đang trừng theo bóng Trương Minh Hiên, nói: "Thanh Tuyền cô cô, đọc sách, mau đọc sách đi."

>

> "Biết rồi." Lúc này Lý Thanh Tuyền mới miễn cưỡng chuyển tầm mắt về đống sách vở, nhưng hai hàm rằng thì nghiến chặt lấy nhau, nàng nhìn cuốn sách trên tay mình không khác gì đang nhìn kẻ thù truyền kiếp.

>

> Một tiếng kẽo kẹt vang lên, Trương Minh Hiên đẩy cửa đi vào phòng mình, nói thầm trong lòng: "Tiểu Phàm, làm quảng cáo đi, vẫn như cũ, ngươi biết rồi đó."

>

> "Đã hiểu!"

>

> Mỗi không gian trên mạng đều treo một dòng biểu ngữ: Sau khi Cừu Vui Vẻ và Sói Xám kết thúc, Tiên Dao thần quân đã cho ra tác phẩm hoạt hình đầy đặc sắc mang tên Hồ yêu Tiểu Hồng Nương. Một câu chuyện truyền thuyết về hồ yêu đầy khác biệt, trên đời có người có yêu, yêu cũng sẽ đem lòng yêu con người, yêu sống lâu ngàn vạn năm, người thì cuộc đời ngắn ngủi, sau khi người chết đi, yêu vẫn còn sống. Người sẽ đầu thai chuyển thế, nhưng sau khi đầu thai sẽ không còn nhớ rõ gì về đời trước. Nếu yêu si tình, hãy đi tìm hồ yêu “mua” một thứ, có thể giúp những người sau khi đầu thai chuyển kiếp sẽ nhớ lại tình yêu đời trước. Giờ thân hôm nay Hồ yêu Tiểu Hồng Nương, sẽ cùng bạn đi vào những câu chuyện tình yêu giữa người và yêu, chứng kiến những câu chuyện tình yêu vui buồn lẫn lộn.

>

> Ngoài sân, Hoàng Hậu một bên ôm Nha Nha, một bên lướt di động, nàng ngẩng đầu liếc Lý Thanh Nhã một cái, nói bằng cái giọng đầy ý chế giễu: "Lần này là chuyện về hồ yêu đấy, còn là chuyện tình yêu nữa chứ!"

>

> Lý Thanh Nhã nhếch môi lên, cười quở trách: "Con nhìn ta như vậy làm gì?"

>

> Tấn Dương ném quyển sách trong tay mình đi, nhảy cái ào xuống ghế, chạy tới chỗ Hoàng Hậu, ôm lấy cánh tay Hoàng Hậu làm nũng la lên: "Con muốn xem, con muốn xem mà!"

>

> Hoàng Hậu vỗ vai Tấn Dương một cái, nói: "Con về chỗ mình đọc sách đi!"

>

> Tấn Dương ngượng ngùng quay đầu bước về chỗ ngồi của mình.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!