TRANG 309# 1
> Chương 616: Thanh Khâu luống cuống
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Nhã hơi khom người thi lễ, nói: "Bái kiến Nữ Kiều nương nương!"
>
> Nữ tử bên trong màn hình thấy vậy, mỉm cười nói: "Giữa chúng ta cần gì phải đa lễ, Nha Nha dạo này có khoẻ không?"
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu cười đáp: "Vẫn rất khoẻ! Con bé vẫn đáng yêu như xưa."
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều bên trong màn hình, mở miệng rồi lại khép miệng một lúc lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, nói: "Đã để con bé phải chịu khổ rồi, sau này con bé sẽ trở thành người đứng đầu Hồ tộc chúng ta."
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Thanh Khâu Hồ tộc vẫn nên lấy Nữ Kiều nương nương chủ, sai đâu đánh đó, còn Nha Nha thì cứ an ổn bình yên sống cuộc sống của mình thì hơn."
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều nghe vậy, chỉ biết cười khổ nói: "Chút tu vi này của ta, có đáng gì giữa cái tam giới này đâu chứ? Ta làm sao có thể che chở được Thanh Khâu đây? Chỉ có Nha Nha đã dung hợp huyết mạch của Hồ Tổ, mới có thể giúp Hồ tộc chúng ta thật sự đứng vững chân ở tầng chót Hồng Hoang này mà thôi."
>
> Lý Thanh Nhã vuốt ve gương mặt Nha Nha, sau một lúc lâu mới chậm rãi nói: "Tuy rằng phải chịu chút đau khổ, nhưng suy cho cùng đó cũng là cơ duyên của con bé."
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều cũng nói đầy thấm thía: "Nhã Nhã, ngươi là người của Thanh Khâu Hồ tộc chúng ta, Huyên Huyên cũng vậy, chúng ta đều là người chung một nhà cả."
>
> Lý Thanh Nhã cười đáp: "Nữ Kiều nương nương, có chuyện gì cứ nói thẳng ra đi! Nếu ta có thể làm được, ta chắc chắn sẽ không chối từ."
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều chần chờ một lúc lâu, mới nói với giọng đầy u oán: "Lúc trước ta để Nha Nha dung hợp máu của Hồ Tổ, để con bé nhận lấy truyền thừa của Hồ Tổ, hại nó mấy vạn năm vẫn chưa thể trưởng thành, làm ngươi giận lây sang Thanh Khâu Hồ tộc, chúng ta cũng có thể hiểu được, nhưng chuyện này cũng đâu tới mức để ngươi phải đẩy Thanh Khâu Hồ tộc chúng ta vào chỗ chết đâu chứ!"
>
> "Khoan đã nào!" Lý Thanh Nhã chẳng hiểu ra sao, hỏi lại: "Nữ Kiều nương nương có phải đã hiểu lầm gì đó rồi không? Ta muốn đẩy Thanh Khâu Hồ tộc vào chỗ chết khi nào cơ chứ?"
>
> Nói rồi, chính nàng cũng buồn người tự nhủ: "Tốn mất mấy vạn năm để dung hợp máu của Hồ Tổ, nhưng sau này con đường tu hành sẽ vô cùng thuận lợi, thậm chí có thể bước vào hàng Chuẩn Thánh, có thế giúp Nha Nha nhận được cơ duyên lớn tới nhường này, sao ta sinh lòng oán hận với Thanh Khâu Hồ tộc chứ?"
>
> "Vậy tại sao ngươi lại để Trương Minh Hiên làm bộ phim hoạt hình Hồ yêu Tiểu Hồng Nương này? Thậm chí chính ngươi cũng không thèm để tâm mà tự huỷ hình tượng của mình trong phim đó." Đồ Sơn Nữ Kiều nhịn hết nổi, quyết định nói thẳng ra.
>
> "Đó là chỉ là một hiểu lầm thôi, hắn hoàn toàn không biết ta ở Hồ tộc tên là Đồ Sơn Nhã Nhã, cũng không biết Lý Thanh Tuyền có tên Đồ Sơn Huyên Huyên. Bộ phim này càng không phải do ta yêu cầu hắn chế tác, chính ta còn đang giận hắn đây này." Lý Thanh Nhã trợn mắt bực bội giải thích, trong giọng nói còn mang theo cảm giác bất đắc dĩ.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều hỏi lại bằng giọng đầy nghi ngờ: "Thật sự không phải ngươi cố ý?"
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu, buồn cười khẳng định: "Thật sự không phải ta!"
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều ngại ngùng nói: "Nhã Nhã, là ta hiểu lầm ngươi, là ta quá nóng vội. Nhưng chúng ta thật sự đã quá sợ hãi, vết xe đổ của Thục Sơn, Côn Lôn, Thiếu Lâm vẫn còn hiện diện ngay trước mắt, thậm chí dạo trước Khổng Tử còn suýt bị hại chết, giờ bị nhốt trên sao Văn Khúc, tu sĩ cao giai của Nho gia bị tổn thất không ít, bốn năm phần đều ngã xuống ở núi Thiên Môn. Tất cả những chuyện này, đều khiến chúng ta sợ hãi không thôi!"
>
> "À… ừm!" Lý Thanh Nhã nhỏ giọng giải thích: "Những chuyện này chắc chỉ do trùng hợp thôi nhỉ?"
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều trợn mắt đầy khinh thường, nói lại: "Trùng hợp? Ngươi tin không?"
>
> Lý Thanh Nhã chần chờ một lúc mới cười khổ lắc đầu, tuy rằng mọi chuyện nhìn như đều là do trùng hợp, nhưng từ lý trí, nàng biết chuyện này tuyệt đối không hề đơn giản chút nào.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều đứng lên, gập người chín mươi độ, thành tâm nói: "Nhã Nhã, xem như ta cầu xin ngươi, ngươi hãy giúp chúng ta nói vài lời hay với Tiêu Dao thần quân đi, hãy cứu Thanh Khâu chúng ta lần này đi, dù phải trả cái giá thế nào ta cũng chấp nhận cả."
>
> Lý Thanh Nhã chần chờ trả lời: "Những chuyện này đều là do chúng ta suy đoán mà thôi, nhỡ đâu không có chuyện gì cả thì sao? Hồ yêu Tiểu Hồng Nương nói cho cùng cũng là một bộ phim hay mà."
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều gật đầu nói với giọng đầy ai oán: "Đúng là rất hay, nhưng ta không cách nào có thể lấy Thanh Khâu chúng ta ra để cược cái “lỡ đâu” này được, chuyện này xem như là ta cầu xin ngươi đi."
>
> Lý Thanh Nhã hết cách, đành nói: "Được rồi! Ngày mai ta sẽ đi hỏi thử hắn xem sao."
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều nghe vậy mừng tới mức bật khóc: "Đa tạ Nhã Nhã, ngươi đã mở lời chuyện này chắc chắn sẽ được giải quyết ổn thoả. Nếu như có thể hỏi được Thanh Khâu Hồ tộc chúng ta đã đắc tội gì với Thần Quân, thì xin hãy báo cho ta biết, ta chắc chắn sẽ bồi thường và tạ lỗi."
>
> Lý Thanh Nhã cười khổ trả lời: "Ta cảm thấy chuyện này chỉ là hiểu lầm mà thôi, hẳn là do Tấn Dương công chúa muốn xem phim hoạt hình mới, nên hắn mới làm ra bộ phim này."
>
> Trong mắt Đồ Sơn Nữ Kiều loé lên ánh sáng đầy cơ trí: "Không thể nào đơn giản như vậy đâu, nếu chỉ muốn xem phim hoạt hình, tại sao hắn lại không chế tác Thỏ yêu Tiểu Hồng Nương, Lang yêu Tiểu Hồng Nương, Điểu yêu Tiểu Hồng Nương,… gì đó? Mà lại cố tình chọn làm Hồ yêu Tiểu Hồng Nương. Xưa nay Tiêu Dao Thần Quân luôn mưu tính sâu xa, mỗi một hành động của hắn chắc chắn đều ẩn chứa thâm ý đằng sau."
>
> Lý Thanh Nhã hết biết trả lời thế nào luôn, có thật là như thế không? Sao ta cứ thấy ngươi đã nghĩ nhiều quá rồi?
>
> Một đêm trôi qua, ngay khi trời vừa mới hừng sáng, một tiếng la oai oái đã vang lên ngay ngoài cửa sổ phòng Trương Minh Hiên: "Đạo khả đạo! ! Phi thường đạo! ! Danh khả danh! ! Phi thường danh! ! ! !" Vô cùng vang vọng, đinh tai nhức óc, dư âm không dứt luôn.
>
> Trương Minh Hiên lấy chăn che kín đầu mình lại, nhưng tiếng đọc thơ bên ngoài vẫn chui thẳng vào trong lỗ tai hắn.
>
> Hết chịu nổi, Trương Minh Hiên xốc chăn lên, tức giận quát to: "Lý Thanh Tuyền ~ tỷ câm miệng lại cho ta!"
>
> "Ha hả!" Đáp lại hắn là hai tiếng cười khinh bỉ.
>
> Ngay sau đó tiếng đọc thơ rung trời lại vang lên: "Huyền chi hựu huyền ~~, chúng diệu chi môn! !"
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ xoay người xuống giường, đi ra ngoài xem thử, chỉ thấy sân sau khói bếp lượn lờ dâng lên, còn Lý Thanh Tuyền đang ngồi trước cửa sổ phòng mình, ôm quyển Đạo Đức Kinh rống to.
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: "Tỷ rốt cuộc định làm gì thế? Quấy rầy giấc ngủ của người ta, không khác gì giết cha mẹ người ta đâu!"
>
> Lý Thanh Tuyền thả quyển sách trong tay xuống, mặt đầy hận thù nói thẳng: "Vậy đệ có biết ép người ta đọc sách thì như cái gì không?"
>
> "Cái gì?"
>
> "Bức người ta đọc sách, không khác gì là diệt môn người ta đâu."
>
> Trương Minh Hiên cứng lưỡi phản bác: "Đệ chỉ muốn tốt cho tỷ thôi, đọc sách nhiều có thể giúp tỷ tăng cường trí thông minh đấy."
>
> "Hừ! Vậy thì tỷ cũng chỉ muốn tốt cho đệ thôi, ngủ dậy sớm mới có lợi cho thân thể."
>
> Hai người bốn mắt nhìn nhau, không hai nhường ai, tia lửa toé ra bốn phía.
>
> Trương Minh Hiên đột nhiên lại nói: "Thôi vậy, không ngủ thì không ngủ vậy, dù gì cũng chẳng kém một lúc này, tỷ tiếp tục đọc sách đi nhé!"
>
> Nói rồi hắn quay đầu đi thẳng về phía nhà bếp, trong nhà bếp, Lý Thanh Nhã đang bận rộn làm bữa sáng, chưng bánh bao rồi ép nước trái cây các thứ.
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì đứng bên ngoài ló đầu vào chào hỏi: "Thanh Nhã tỷ, chào buổi sáng!"
>
> Lý Thanh Nhã ngẩng đầu liếc nhìn Trương Minh Hiên một cái, mắt đầy ý cười đáp: "Hôm nay đệ đúng là dậy sớm thật đấy, mau qua giúp ta làm cơm đi nào."
>
> "Có ngay!"
>
> Trương Minh Hiên vui vẻ chạy vào trong bếp, lăn quăn chạy tới chạy lui giúp Lý Thanh Nhã nấu cơm.
>
> Lý Thanh Nhã vừa gói bánh bao vừa cười nói với Trương Minh Hiên: "Thanh Khâu Hồ tộc nhờ ta nói đỡ cho họ!"
>
> Trương Minh Hiên đang rửa hoa quả, nghe vậy sửng sốt, hỏi lại: "Nói đỡ? Nói đỡ với ai?"
>
> Lý Thanh Nhã híp mắt cười như một tiểu hồ ly, trả lời: "Nói đỡ với đệ đấy!"
>
> "Ta?" Trương Minh Hiên ngạc nhiên la lên: "Nói đỡ với ta chuyện gì chứ? Họ đâu có đắc tội gì với đệ đâu."
>
> Lý Thanh Nhã lúc này mới nói: "Hôm qua đệ đăng bộ phim Hồ yêu Tiểu Hồng Nương lên đã làm họ hoảng sợ đấy."
>
> Trương Minh Hiên không biết nói gì cho phải luôn: "Lá gan sao mà nhỏ dữ vậy, chuyện này có gì phải sợ chứ? Chỉ là một bộ phim hoạt hình thôi mà, Đồ Sơn Tô Tô đáng yêu biết chừng nào chứ."
>
> Lý Thanh Nhã cũng hết biết nói gì, chỉ than thở một câu: "Đúng vậy! Còn Đồ Sơn Nhã Nhã đáng ghét nhường nào nữa, nhỉ? !" Nói rồi nàng mịt mờ liếc xéo Trương Minh Hiên một cái, tỏ ý khinh thường.
>
> Sau đó nàng mới chậm rãi nói: "Đệ quên kết cục của Thục Sơn sau khi Tiên Kiếm kỳ hiệp truyện chiếu xong rồi à? Còn cả kết cục của Côn Lôn sau khi Hoa Thiên Cốt chiếu xong, rồi Thiếu Lâm sau khi Bạch Xà Truyện kết thúc và Nho gia sau khi bộ truyện Nho Đạo Chí Thánh hết thế nào hở?"
>
>
>
>