TRANG 309# 2
> Chương 617: Dự định của Nữ Oa
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên tuyệt đối không thừa nhận chuyện này là do mình tạo thành, hắn luôn miệng kêu oan nói: "Hiểu lầm rồi, những chuyện đó đều là hiểu lầm hết cả, không có quan hệ gì với ta hết đó, nhất là Nho gia, rõ là do Khổng Tử tự tìm đường chết mà, ta cũng có cản được đâu chứ! Oan uống chết ta rồi. Tỷ xem Thần Đăng Truyện kết thúc, Thiên Đình chẳng phải vẫn bình yên vô sự đó sao? Hoàn toàn không có bất kì tổn thất gì luôn mà."
>
> "Đúng vậy! Chỉ là triệt để trở mặt với Xiển giáo, mấy trăm thần linh hoặc bị giết hoặc bị phong ấn mà thôi."
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên la lên: "Chuyện này tỷ cũng biết à? !"
>
> Trương Minh Hiên cẩn thận suy nghĩ lại thử, hình như không cách nào giải thích được hết! Chẳng lẽ tác phẩm của hắn thật sự có công hiệu nguyền rủa à? Trương Minh Hiên thấy thiệt khó chịu, rõ ràng là hắn bị oan uổng mà! Tất cả chỉ là trùng hợp thôi!
>
> Lý Thanh Nhã nói đầy nghi ngờ: "Chắc không phải đệ cố ý nhắm vào Thanh Khâu đó chứ?"
>
> Trương Minh Hiên liên tục lắc đầu nói: "Đương nhiên không phải rồi, ta không có thù oán gì với họ, sao phải nhắm vào họ cơ chứ!"
>
> Lý Thanh Nhã nhoẻn miệng cười đáp: "Vậy là tốt rồi."
>
> "Thanh Nhã tỷ, vậy ta nên làm gì bây giờ? Ngừng chiếu bộ Hồ yêu Tiểu Hồng Nương lại à?"
>
> "Không cần, ta thấy phim rất hay, có ta ở đây họ không làm gì được đâu."
>
> Trương Minh Hiên giơ ngón tay cái lên khen ngợi: "Thanh Nhã tỷ giỏi quá! Thanh Nhã tỷ ngầu quá!"
>
> Lý Thanh Nhã hết biết nói gì liếc xéo Trương Minh Hiên một cái nói: "Đệ rửa đào rửa được nửa ngày rồi đấy, mau lên đi."
>
> "À! À!" Trương Minh Hiên lập tức tăng tốc độ rửa đào của mình lên.
>
> Sau một phen bận rộn, bữa sáng cuối cùng cũng được làm xong.
>
> Ăn sáng xong, Trương Minh Hiên vô vùng vừa lòng nằm trên nhành cây sau núi nghỉ ngơi cho tiêu cơm.
>
> Tấn Dương chạy đến dưới tàng cây, nhún chân xuống đất một cái, bay vút lên cao, nằm nhoài bên cạnh Trương Minh Hiên, mặt cười tươi rói nói: "Hoàng thúc, thúc đang làm gì vậy?"
>
> Trương Minh Hiên vẫn nhắm nghiền hai mắt, trả lời: "Thúc đang ngủ mà!"
>
> Tấn Dương đẩy Trương Minh Hiên vài cái, làm nũng nói: "Hoàng thúc đừng có ngủ nữa, mau thức dậy quay tiếp Hồ yêu Tiểu Hồng Nương đi, con muốn xem mà."
>
> "À!" Trương Minh Hiên tiếp tục nhắm chặt mắt, người vẫn không nhúc nhích gì.
>
> Tấn Dương tiếp tục lay người Trương Minh Hiên kêu lên: "Hoàng thúc mau dậy đi!"
>
> Trương Minh Hiên lười biếng trả lời: "Tấn Dương đừng quấy nữa, thúc đang tự hỏi tình tiết tiếp theo cho phim Hồ yêu Tiểu Hồng Nương đây."
>
> "Dạ!" Tấn Dương ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh Trương Minh Hiên, chờ mong nhìn chằm chằm hắn.
>
> Qua một lúc lâu có tiếng ngáy truyền ra từ trên người Trương Minh Hiên.
>
> Mãi tới chạng vạng, Trương Minh Hiên mới duỗi người thức dậy, nhảy xuống chạc cây, cà lơ phất phơ đi về phía thư điếm, về phần Tấn Dương ấy à? Con bé đã thất vọng bỏ chạy từ lâu rồi.
>
> Sau khi ăn xong bữa tối, từng nhà từng nhà lại quay quanh trước màn hình di động, nếu so với hôm qua, thì số lượng người canh trước màn hình di động hôm nay đã tăng lên rất nhiều, bởi vì đa số người xem hôm qua là tiểu hài tử, nhưng vì sau khi chiếu xong tập một, có không ít người lên mạng bàn tán, nên hôm nay có không ít người lớn cũng ngồi chờ xem.
>
> Sau khi ăn cơm xong, Tấn Dương, Lý Thanh Tuyền đều rất tự giác chạy đi thu dọn chén bát, sau đó ngồi ngay ngắn trên ghế trong vườn, mắt cả hai nhìn chằm chằm vào Trương Minh Hiên đang bắt chéo chân ngồi xỉa răng.
>
> Trương Minh Hiên miệng ậm ừ hai tiếng rồi mới nói: "Hai người nhìn ta cũng không ích gì đây, tới giờ thì tự nhiên nó sẽ có tập mới thôi."
>
> Lý Thanh Tuyền hừ một tiếng, cúi đầu nhìn di động.
>
> Một lát sau, Tấn Dương vui vẻ reo lên: "Tới giờ rồi kìa."
>
> Một cái màn hình nhảy ra trôi nổi giữa sân, tiếng nhạc réo rắt vang lên.
>
> Tập thứ hai toàn là những cảnh đánh nhau, nhưng người xem lại hoàn toàn không thấy kích thích hay lo lắng, mà là vô cùng thoải mái vui vẻ, nhi tử của Hồ Hoàng Tây Vực Phạm Vân xuất hiện, trực tiếp đánh bẹp mọi người, càng vui vẻ là đánh tới cuối cùng một cao thủ tuyệt thế đột nhiên biến thành một con hồ ly tay chân ngắn ngủn. Tập thứ hai cũng tới đây là hết.
>
> Người xem trước di động không ngừng cười to, những động tác những vẻ mặt trên trong phim đều làm người xem vô cùng thoải mái, thấy vui vẻ từ tận đáy lòng.
>
> Đáng tiếc niềm vui chỉ kéo dài trong thời gian ngắn, chỉ nhoáng sau phim đã hết, không ít hài tử đang xem trước màn hình di động đều khóc lóc quậy phá muốn xem tiếp, không ít người lớn cũng thấy buồn bực, một tập ngắn quá! Trong lòng họ đều lặng lẽ nguyền rủa Trương Minh Hiên “hàng nhỏ không xài được”.
>
> Trong thế giới Thanh Khâu, một đám Hồ yêu đang chạy nhảy tung tăng kêu la khắp nơi.
>
> Trong một căn phòng, hai Hồ yêu đang ngồi nói chuyện với nhau.
>
> Một nữ Hồ yêu mặc váy trắng chợt hỏi: "Sương Sương, Hồ tộc chúng ta có chi nhánh ở Tây Vực không?"
>
> Đồ Sơn Sương Sương đang mặc một bộ váy trắng, tay chống cằm, nói: "Chắc là có đó! Thiên hạ này có hàng vạn hàng nghìn Hồ yêu, nói không chừng cũng có một tộc của Thanh Khâu chúng ta sinh sống ở Tây Vực đấy, chỉ là muốn thành lập một tộc đàn để xưng hoàng cũng không phải là chuyện đơn giản đâu."
>
> Nữ Hồ yêu mặc váy trắng hai mắt nhuốm đầy tình yêu, nói: "Tô Tô đúng là đáng yêu hết sức, nếu con bé thật sự sống ở Thanh Khâu chúng ta thì hay biết mấy."
>
> Đồ Sơn Sương Sương trợn mắt đầy khinh thường, nói: "Không thể nào đâu, con bé quá ngây thơ, nó không cách nào có thể sống giữa yêu tộc được."
>
> Hồ yêu váy trắng, hai tay chống nạnh ngang hông, hùng hổ nói: "Chúng ta có thể bảo vệ được con bé mà!"
>
> ...
>
> Trong cung Oa Hoàng, Nữ Oa nương nương hiếm khi không nằm dài trên giường mây, mà là bước ra ngoài cung điện, ngồi trên một chiếc ghế giữa hoa viên, trong hoa viên, có mấy con hồ ly con đang chơi đùa.
>
> Thanh Loan nói với giọng đầy tiếc nuối: "Ít quá đi mất, thật sự là quá ít luôn."
>
> Nữ Oa nương nương cất di động lại, nhíu mày không nói gì.
>
> Thải Phượng thử dò hỏi: "Nương nương, ngài đang nghĩ chuyện gì thế?"
>
> Nữ Oa nương nương trả lời đầy suy ngẫm: "Ai, đều là do lúc trước yêu tộc giết người để đúc kiếm Trảm Vu, cho nên ngày nay con người và yêu tộc mới hận nhau, thậm chí không chết không ngừng thế này, đây cũng không phải là chuyện ta muốn nhìn thấy."
>
> Thải Phượng nhíu mày nói: "Tất cả đều là lỗi của Đế Tuấn Thái Nhất hết cả, biết rõ nhân tộc là con cái của nương nương mà cũng dám xuống tay tàn sát, có chết cũng đáng lắm."
>
> Nữ Oa nương nương lại như đang nghiền ngẫm gì đó, nói: "Con người và yêu tộc yêu nhau, bị giới luật trời cấm cản, chỉ bởi vì chuyện này đã định trước là bi kịch, bán yêu nếu xuất hiện quả nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến các giới. Nếu đúng như những gì diễn ra trong phim Hồ yêu Tiểu Hồng Nương, con người và yêu tộc có thể nối lại duyên xưa, cũng chưa chắc là không thể. Làm vậy phần nào cũng sẽ giúp cải thiện quan hệ giữa hai tộc người và yêu nhỉ? !"
>
> Thanh Loan trả lời khá tuỳ ý: "Chuyện này không thể nào đâu, luật trời đã ghi rất rõ, cấm con người là yêu tộc thông hôn, chuyện trong bộ phim Hồ yêu Tiểu Hồng đó không thể nào xuất hiện bên ngoài được cả."
>
> Nữ Oa nương nương nhướng mày mỉm cười: "Ở trước mặt ta không có gì là không thể cả."
>
> Thanh Loan tỏ ra vô cùng hoảng sợ, lắp bắp nói: "Nương nương, ngài... chẳng lẽ ngài định thay đổi luật trời hay sao?"
>
> Nữ Oa nương nương cau mày lại, hỏi: "Chẳng lẽ không được?"
>
> Thanh Loan nghe vậy hoảng sợ, chân tay luống cuống vội vàng đáp lời: "Nương nương, nhưng đó chính là luật trời! Là luật trời do Thiên Đạo lập ra."
>
> "Cho dù là Thiên Đạo lập nên, nhưng ta muốn sửa lại luật trời, cần gì phải nể nang ai?"
>
> Nữ Oa nương nương ngồi thẳng người dậy, khí tức khổng lồ từ người nàng toả ra khắp thiên đạo, nó vừa tôn quý vừa bá đạo, vừa duy ngã độc tôn.
>
> Thanh Loan, Thải Phượng không chịu nổi uy áp toả ra từ người Nữ Oa nương nương, lần lượt quỳ rạp xuống đất, toàn thân run rẩy.
>
> Khí thế này chỉ một thoáng đã bị Nữ Oa nương nương thư về hết, ngay sau đó nàng ngồi ngã xuống giường mây, quay về dáng vẻ trạch nữ của mình.
>
> Thanh Loan, Thải Phượng thở phào một hơi, từ dưới đất ngồi dậy.
>
> Chợ cả hai lại nghe Nữ Oa thì thầm: "Cứ từ từ đã! Để xem phần sau của Hồ yêu Tiểu Hồng Nương ra sao đã, nếu vẫn vừa ý hợp lòng ta, thì cho Thanh Khâu Hồ tộc một kỳ ngộ không phải chuyện không thể."
>
> Thanh Loan Thải Phượng nhìn nhau, trong mắt hiện đầy vẻ lo lắng, luật trời chính là do Thiên Đạo lập nên , cho dù nương nương là Thánh Nhân, thì muốn thay đổi luật trời, nói dễ hơn làm, hoàn toàn không phải chuyện dễ dàng, thậm chí còn phải trả một cái giá không nhỏ chút nào.
>
> Núi Thiên Môn, trên đảo Hyền Không, Trương Minh Hiên bị Tấn Dương quấn lấy nào là làm nũng nào là cầu xin. Chịu hết nổi hắn vội vàng bỏ chạy trối chết, chạy một mạch về phía phòng mình, rầm một tiếng đóng sập cửa lại.
>
> Lý Thanh Nhã chỉ bật cười, ôm Nha Nha đi trở về phòng mình, đúng lúc này, nàng chợt nghe tiếng di động tích tích kêu lên.
>
> Lý Thanh Nhã lấy điện thoại di động ra nhìn xem ai gọi, phát hiện là Đồ Sơn Nữ Kiệu gọi video tới.
>
> Lý Thanh Nhã chọn nút nghe, hình ảnh Đồ Sơn Nữ Kiều xuất hiện trên màn hình, nhưng bối cảnh lần này lại là trong một căn phòng.
>
>
>
>