TRANG 310# 1
> Chương 618: Công việc của Hồng Hài Nhi
>
>
>
>
>
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều lập tức lộ ra vẻ mặt đau khổ, kể lể vẻ: "Nhã Nhã, rốt cuộc thì con có giúp chúng ta không vậy? Hôm nay bộ phim hoạt hình Hồ yêu Tiểu Hồng Nương lại phát sóng, còn nhận được sự phản ứng tốt hơn cả hôm qua luôn đấy."
>
> Lý Thanh Nhã chỉ biết cười đáp: "Nữ Kiều nương nương, người quá lo lắng rồi."
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều nghe vậy thở dài một tiếng nói: "Ài! Ta không thể lấy cả Thanh Khâu Hồ tộc ra để đánh cuộc được! Nhỡ đâu xảy ra chuyện gì đó thì Thanh Khâu xem như triệt để xong đời rồi, Nhã Nhã, con cũng là Hồ tộc Thanh Khâu chúng ta, con không thể ngồi yên xem như không có chuyện gì được! Coi như là cô cô cầu xin con đi."
>
> Lý Thanh Nhã nói bằng giọng cực kì nghiêm túc: "Nữ Kiều nương nương, ta có một cảm giác, chuyện lần này có lẽ với Thanh Khâu mà nói là một kỳ ngộ đấy. Nếu người thật sự lo lắng, có thể đón mẫu thân của ta về đó, có mẫu thân của ta, sẽ không ai dám chạy tới Thanh Khâu làm càn đâu."
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều mở to miệng không biết nói gì thêm, một lúc sau đành miễn cưỡng nói: "Vậy được rồi! Chỉ có thể làm vậy thôi."
>
> Lý Thanh Nhã cười, lại cùng hàn huyên thêm một lúc với Đồ Sơn Nữ Kiều, sau đó mới tắt video đi, bắt đầu quay sang đùa giỡn với Nha Nha đang nằm trên giường.
>
> Còn chuyện kỳ ngộ gì gì đó toàn là nói bừa mà thôi, chủ yếu là bộ phim Hồ yêu Tiểu Hồng Nương đó quá đặc sắc, bị cắt ngang như vậy thì tiếc lắm, vả lại có mẫu thân ở Thanh Khâu, vậy thì chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì được đâu.
>
> Sang ngày hôm sau, Trương Minh Hiên đổi chỗ nằm sang hồ nước, người hắn mặc quần đùi ngắn và áo lót, mắt mang cái kính râm to đùng, miệng thì ngậm một cái ống hút, cách đó không xa đặt một bát đồ uống lớn, sóng nước từ đằng sau đánh tới, giúp hắn chậm rãi di chuyển trên mặt hồ.
>
> Tũm~ ào~ một tiếng quẫy nước truyền tới, ngay sau đó một cánh tay trắng nõn nà như ngọc từ sau vươn tới, ôm chặt lấy cỗ Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên hết cả hồn, vội vã ngồi nhổm dậy, tức giận quát to: "Bích Đồng, muội đang làm cái quái gì vậy hả?"
>
> Đằng sau lưng Trương Minh Hiên, Ngao Bích Đồng mặc một bộ váy lụa màu đỏ đầy gợi cảm, xuyên qua lớp vải lụa mỏng tanh có thể nhìn thấy vòng một được hai cái vỏ sỏ úp lại của nàng ta, phần eo mảnh khảnh thì được quấn một chuỗi ngọc trai xinh đẹp, nửa người dưới của nàng ta ngâm hẳn dưới nước, sống nước dập dìu làm thân hình nàng ta như ẩn như hiển, vô cùng hấp dẫn.
>
> Ngao Bích Đồng cười hì hì vòng ra trước mặt Trương Minh Hiên xoay một vòng tròn, mới nói: "Huynh xem, bộ xiêm y mới này của muội có xinh đẹp không?"
>
> Trương Minh Hiên sờ sờ mũi mình, ngẩng đầu lên nhìn trời, cố gắng không để cho máu mũi chảy xuống, miệng thì tức giận răn dạy Ngao Bích Đồng: "Nữ hài tử phải biết chú ý rụt rè một chút, mau trở về ăn mặc cho đàng hoàng đi, sau này mấy loại xiêm y như vầy chỉ được mặc cho tướng công muội xem thôi."
>
> Sắc mặt Ngao Bích Đồng lập tức trắng bệch, nàng ta cắn môi dưới, cố gượng cười nói: "Muội vốn tưởng rằng huynh sẽ thích, vả lại huynh vốn dĩ chính là vị hôn phu của muội cơ mà!"
>
> Trương Minh Hiên vội vàng quơ quào hai tay phủ nhận: "Hiểu lầm rồi, tất cả thật sự chỉ là hiểu lầm mà thôi, ta không phải vị hôn phu gì của muội hết đó. Ngay bây giờ ta sẽ trả Thuỷ Mạch Linh Chu lại cho muội ngay, mau nhận lấy đi này."
>
> Sắc mặt Ngao Bích Đồng liên tục thay đổi, một lúc sau nàng ta mới cười hì hì nói: "Được rồi, được rồi, muội đã biết rồi, sau này khi chúng ta lấy nhau rồi muội mới mặc lại cho huynh xem nhé."
>
> Ngao Bích Đồng tự dùng một phép che mắt lên người mình, rồi lập tức nhảy ra khỏi mặt nước, nàng ta đứng trên bờ hồ, cười hì hì nói với Trương Minh Hiên: "Vậy muội đi về trước nhé, lát nữa muội sẽ vòng về đây giúp huynh mát xa nha."
>
> Trương Minh Hiên vội vàng lấy Thủy Mạch Linh Chu ra, la lên: "Nè... Thủy Mạch Linh Chu của muội đây nè!"
>
> Ngao Bích Đồng thì vẫn tiếp tục cười hì hì nói: "Phụ vương đã đưa nó cho huynh, vậy huynh phải cất giữ cho kỹ vào."
>
> Nói rồi nàng ta nhảy chân sáo chạy ra ngoài đảo Huyền Không.
>
> Lúc Ngao Bích Đồng chạy ngang qua một cái bồn hoa, nhìn thấy Lý Thanh Tuyền đang bị ép phải thành thật học tập, Lý Thanh Tuyền thấy nàng ta hừ lạnh một tiếng lầm bầm trong miệng: "Chỉ biết mê hoặc nam nhân!"
>
> Bước chân của Ngao Bích Đồng khựng lại, sắc mặt luân phiên thay đổi, sau đó nàng ta lại im lặng tiếp tục chạy thẳng ra ngoài.
>
> Ngao Bích Đồng trở về động phủ của chính mình, mở ra trận pháp, ngay sau đó lao thẳng về phía cái giường, thất thanh khóc nức nở, miệng không ngừng nỉ non: "Phụ vương! Phụ vương, con rất nhớ người. Hu hu hu hu~ "
>
> ...
>
> Bên cạnh chỗ Lý Thanh Tuyền ngồi đọc sách, Hồng Hài Nhi đang ngồi trên bãi cỏ, tay cầm một nhánh cỏ còn đang nhỏ nước xuống đất, nó vừa ngồi gặm nhánh cỏ vừa nói: "Tiểu cô, hình như cô không thích tiểu long nữ kia cho lắm nhỉ."
>
> Lý Thanh Tuyền nghe vậy chỉ tuỳ ý đáp: "Đúng vậy! Nàng ta có suy nghĩ không thuần khiết, quá mức giả dối."
>
> Hồng Hài Nhi lầu bầu trong miệng: "Sao con không nhìn ra!"
>
> Lý Thanh Tuyền gõ mạnh một cái lên đầu Hồng Hài Nhi, hỏi nó: "Con trâu ngu ngốc nhà con mà nhìn ra được gì chứ? Tiền xài hết rồi à?"
>
> Hồng Hài Nhi vừa nghe nhắc tới tiền liền lộ ra mặt đau khổ than thở: "Đừng nhắc chuyện tiền nông với con nữa, cả đồ ăn vặt con cũng không muốn ăn luôn nè."
>
> Nói rồi nó tuỳ tay ném nhánh cỏ trong tay ra xa, đứng lên nói: "Không được, con phải đi tìm Tiểu sư thúc, lần trước thúc ấy đã hứa sẽ dạy con hai cách để kiếm tiền, nhưng tới giờ con vẫn chưa thấy gì hết nè!" Nói tới đây Hồng Hài Nhi đứng dậy vỗ mong chạy thẳng về phía bờ hồ.
>
> Lý Thanh Tuyền cảnh giác nhìn thử chung quanh, lặng lẽ bỏ quyển sách trên tay xuống.
>
> "Thanh Tuyền!"
>
> Lý Thanh Tuyền vội vàng cầm quyển sách lên, miệng lầu bầu: "Được rồi! Được rồi! Muội biết rồi phải đọc sách phải đọc sách chứ gì."
>
> Trương Minh Hiên vừa mới đuổi Ngao Bích Đồng đi, vô cùng nhãn nhã thả mình trôi nổi giữa hồ.
>
> "Tiểu sư thúc ~" Chợt có một tiếng kêu thật to truyền tới.
>
> Tũm~ Ào, đột nhiên có một quả đạn pháo từ trên trời giáng xuống, đập ngay chính giữa hồ nước, một cột nước cao vút phóng thẳng lên mặt hồ, ngay sau đó hoá thành bọt nước đổ ào một tiếng đổ ầm xuống, làm Trương Minh Hiên đang nằm trên hồ ướt chèm nhẹp.
>
> Trương Minh Hiên nhả ống hút ra, vươn tay lau nước trên mặt, sau đó vung tay vẩy nước ra, mặt mày đen thui.
>
> Hồng Hài Nhi từ trong nước nhô đầu ra, cười hì hì nói: "Nói gì thì nói ở trong nước vẫn thoải mái nhất."
>
> Trương Minh Hiên nói bằng giọng nghiến răng nghiến lợi: "Có phải con muốn biến thành trâu con rồi không hả?"
>
> Hồng Hài Nhi cười hì hì trả lời: "Đâu có đâu mà!"
>
> Trương Minh Hiên với tay qua ôm lấy Hồng Hài Nhi, để nó nằm ngang trước ngực mình, giơ tay lên, không ngừng đánh vào mông nó, vang lên từng tiếng bốp bốp.
>
> "Ta cho con quậy phá này!"
>
> "Oa! Đau quá!" "Thả ra! Mau thả con ra!"
>
> "Cho con dám gây sự này!"
>
> "Con sai rồi! Sư thúc! Con thật sự biết sai rồi mà."
>
> Bốp bốp bốp bốp bốp bốp!
>
> "Ta cho con bát nước ướt hết người ta này!"
>
> "Hu hu hu, oa oa oa ~ con không dám nữa đâu."
>
> ...
>
> Sau một lúc lâu, Trương Minh Hiên mới thở dài một hơi, giọng điệu hơi răn dạy, hỏi Hồng Hài Nhi: "Còn dám gây phiền phức cho ta nữa không hả?"
>
> Hồng Hài Nhi vuốt mông, tỏ vẻ đáng thương đứng trên mặt nước, liên tục lắc đầu nói: "Không dám! Con làm sao dám gây sự gì nữa chứ."
>
> "Nói đi! Con tìm ta có gì không?"
>
> Hồng Hài Nhi giữ vững tinh thần, nói bằng giọng đầy cợt nhả: "Sư thúc, lần trước thúc đã hứa sẽ chỉ cho con một cách kiếm tiền, rốt cuộc thì tới chừng nào thúc mới chỉ cho con đây?"
>
> Trương Minh Hiên quắc quắc tay, ra hiệu cho nó lại gần sát mình: "Con lại đây xem!"
>
> Hồng Hài Nhi cười hì hì bước sát lại, mặt đầy chờ mong nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên gõ một cái thật mạnh lên đầu Hồng Hài Nhi, Hồng Hài Nhi la oai oái một tiếng, lấy tay bịt đầu lại, hai mắt ứa nước.
>
> Trương Minh Hiên lại tiếp tục nằm ngửa trên mặt nước, nói: "Mau đi đi!"
>
> Hồng Hài Nhi xoa cái đầu của mình, lầu bầu tự nhủ một lúc: "Quán bar? ! Nơi tụ họp ca múa vui chơi buổi tối? !"
>
> Hồng Hài Nhi nhìn Trương Minh Hiên đầy nghi ngờ, hỏi thử: "Sư thúc, chắc thúc sẽ không lừa con đâu nhỉ?"
>
> Trương Minh Hiên híp mắt hỏi lại: "Con còn không yên tâm với sư thúc của ngươi à?"
>
> Hồng Hài Nhi nói một cách đầy nghi ngờ: "Vậy thì giờ con sẽ đi thử một phen! Nếu thua lỗ, thúc phải bồi thường lại cho con đó."
>
> "Cút mau đi!"
>
> Hồng Hài Nhi nhảy ra khỏi hồ nước, cắm đầu chạy thẳng.
>
> Trương Minh Hiên thì lại nghĩ thầm trong bụng: "Cuối cùng cũng được yên tĩnh rồi!"
>
> Hồng Hài Nhi chạy thẳng một mạch về phía động phủ của mình, la lớn: "Người đâu, mau tập hợp!"
>
> Cả một đám tiểu yêu nhanh chóng tập hợp bên ngoài cửa động, thu hút ánh nhìn tò mò của đám người và yêu quái đi ngang qua quanh đó.
>
> Hồng Hài Nhi vung cái tay nhỏ bé của mình lên, vô cùng khí phách hô to: "Nào, mau đi theo bản đại vương xuống dưới núi kiếm tiền!"
>
> Cả đám yêu quái quơ quơ vũ khí trong tay, hét lên thật to: "Đại vương! Đại vương!"
>
> "Kiếm tiền! Kiếm tiền!"
>
> Cả một đám yêu quái đồng thành kêu lên, sau đó ồ ạt lao về phía phố phường bên dưới.
>
>
>
>