TRANG 312# 1
> Chương 622: Áp Long phu nhân muốn cây Khổ Tình
>
>
>
>
>
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều nhìn Áp Long phu nhân, do dự nói: “Nhưng . . . Tiêu Dao Thần quân thật sự có cây Khổ Tình?”
>
> Áp Long phu nhân cười nói: “Chắc có.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều hiếm khi lộ nụ cười chế nhạo nói: “Dù không có cũng ném vào người hắn, tại hắn gây ra chuyện, hắn nên tự gánh vác. Thanh Khâu chúng ta không chịu nổi tai họa hắn gây ra.”
>
> Áp Long phu nhân khẽ cười.
>
> Thiên Môn sơn.
>
> Trương Minh Hiên một tay ôm Nha Nha, một tay dắt Tấn Dương đi trong chợ khổng lồ, bộ dạng như ông bố bĩm sữa. Tu sĩ, yêu quái qua lại né tránh như gặp phải rắn rết.
>
> Tấn Dương ngước nhìn Trương Minh Hiên, hỏi: “Hoàng thúc, hình như bọn họ đều sợ hoàng thúc.”
>
> Trương Minh Hiên trầm giọng nói: "Đây không phải sợ mà là tôn kính, hoàng thúc của con là người một tay sáng tạo chợ Thiên Môn sơn, là người che chở bọn họ nên họ vô cùng tôn kính ta.”
>
> Tấn Dương tôn sùng nói: "Hoàng thúc thật là lợi hại!"
>
> Nha Nha hưng phấn huơ tay: “Nha Nha! Nha Nha! Nị hại! Nị hại!"
>
> Trương Minh Hiên vỗ mông Nha Nha, cáu kỉnh nói: "Nị hại cái gì? Nhỏ vậy đã bạo lực, lớn lên còn dữ dội thế nào nữa?”
>
> Nha Nha không khách khí cho Trương Minh Hiên một đấm ngay mũi, hưng phấn cười khúc khích.
>
> Nha đầu này! Trương Minh Hiên tức giận vỗ mông bé hai cái.
>
> Tấn Dương nhìn phía trước, reo lên: "Hoàng thúc nhìn kìa, là Hồng Hài Nhi ca ca!”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Đi, chúng ta đi xem.”
>
> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha, dắt Tấn Dương đi về phía trước. Trong một tiệm gần đó không ngừng vang tiếng đùng đùng, Hồng Hài Nhi đứng trước cửa hàng huơ tay múa chân chỉ huy, chướng khí mù mịt tràn ngập.
>
> Trương Minh Hiên bước lại gần, thả tay nắm Tấn Dương ra vỗ đầu Hồng Hài Nhi, hỏi: “Làm gì đấy?”
>
> Hồng Hài Nhi giật mình hét lên, tay che đầu ngửa cổ càu nhàu: “Sư thúc lại đánh con!”
>
> Trương Minh Hiên nhìn vào cửa hàng, tùy ý nói: “Đừng ăn vạ, người không biết còn tưởng bình thường ta hay đánh con.”
>
> Hồng Hài Nhi cãi lại: “Chẳng lẽ không đúng?”
>
> Trương Minh Hiên hỏi: “Đây là quán bar?”
>
> Hồng Hài Nhi ném chuyện bị đánh sang bên, hưng phấn nói: “Đúng rồi, là quán bar xây đúng như tin tức sư thúc truyền cho con. Đèn nhiều màu nè, nhạc nhảy, quầy bar, còn có các loại rượu."
>
> Trương Minh Hiên nổi hứng hỏi: “Xây thế nào rồi?”
>
> Hồng Hài Nhi trợn trắng mắt: “Mới sửa chữa thôi, còn cần vài ngày nữa.”
>
> Trương Minh Hiên vỗ vai Hồng Hài Nhi, khích lệ: “Cố lên, xây xong ta sẽ đến ủng hộ.”
>
> Hồng Hài Nhi lẩm bẩm: “Uống rượu chắc chắn không chịu trả tiền, toàn muốn ăn quỵt.”
>
> Trương Minh Hiên dẫn Tấn Dương, Nha Nha tuần tra chợ một vòng. Nơi tu sĩ tụ tập lớn thế này do một tay hắn xây dựng, lòng tràn đầy cảm giác thành tựu, mình đã xem như đại nhân vật một phương rồi!
>
> Tuần tra chợ xong mấy người quay về đảo Huyền Không. Trương Minh Hiên nằm trên ghế híp mắt ngáp dài. Tấn Dương và Nha Nha chơi đùa trên bãi cỏ, tiếng cười giòn vang bên tai hắn.
>
> Tít tít tít!
>
> Tiếng chuông di động vang lên.
>
> Trương Minh Hiên híp mắt lấy di động ra nhìn thoáng qua, sau đó bật dậy. Mẹ vợ, a không, là nghĩa mẫu.
>
> Trương Minh Hiên vội nhấn nút nhận, cười tươi hỏi: “Nghĩa mẫu gần đây có khỏe không?”
>
> Trong màn hình, Áp Long phu nhân đang ngồi dưới gốc cây, mấy hồ ly nhỏ nhảy nhót trên chân nàng, từng cánh hoa rơi đẹp tuyệt vời.
>
> Áp Long phu nhân dựa lưng vào thân cây cười nói: “Tốt, nếu ngươi ngoan một chút thì càng tốt.”
>
> Trương Minh Hiên cười gượng: “Gần đây con luôn ở Thiên Môn sơn, rất ngoan. A, cây linh nhà nghĩa mẫu đổi rồi sao? Con nhớ trước kia không phải cây đào.”
>
> Áp Long phu nhân quay ống kính, nói: “Ta đang ở trong giới Thanh Khâu.”
>
> Trương Minh Hiên trợn to mắt nói: “Nơi đó là Thanh Khâu? Đẹp quá.”
>
> Áp Long phu nhân cảm khái: “Đúng rồi, thật sự rất đẹp.”
>
> Áp Long phu nhân phất tay, hồ ly nhỏ chạy nhảy trên người nàng đều chạy tứ tán.
>
> Áp Long phu nhân cười nói: “Ta muốn hỏi mượn ngươi một thứ.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Nghĩa mẫu nói gì xa lạ, mượn gì mà mượn, con có cái gì thì nghĩa mẫu cứ lấy.”
>
> “Cây Khổ Tình.”
>
> Gì?
>
> Trương Minh Hiên ngây người, hỏi dò: “Là cây Khổ Tình trong Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương ạ?”
>
> Áp Long phu nhân cười gật đầu nói: "Ta biết ngươi có."
>
> Trương Minh Hiên cười gượng: “Nghĩa mẫu thật biết đùa, con làm gì có thứ đó, cây Khổ Tình là hư cấu. Hơn nữa nghĩa mẫu cần cây Khổ Tình làm gì? Nó hoàn toàn vô dụng.”
>
> Áp Long phu nhân gắt gỏng nói: “Cũng tại ngươi! Ngươi làm hoạt hình Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương khiến hồng hoang đều biết Thanh Khâu ta có cây Khổ Tình, thề ươc dưới cây là có thể tục lại nhân duyên. Bắt đầu từ sáng nay đã có người đến Thanh Khâu hỏi về cây Khổ Tình, mãi tới vừa rồi đã có mấy trăm tu sĩ vào giới Thanh Khâu. Nếu ngươi không cho giải thích vừa lòng thì trong Thanh Khâu sẽ máu chảy thành sông."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc kêu lên: “Không thể nào! Bọn họ khờ đến mức đó, không nhìn ra toàn là giả tạo?”
>
> Áp Long phu nhân nhẹ tênh nói: “Bọn họ chìm trong tuyệt vọng, thấy có một cơ hội là sẽ giữ chặt, mặc cho hy vọng đó xa vời cỡ nào.”
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi: “Nhưng sao có thể? Theo năng lực của tu sĩ dù là để bạn lữ tu tiên hay chuyển sang tu quỷ đều rất đơn giản.”
>
> Áp Long phu nhân nói: “Ha ha, cho đến nay không có tu sĩ nào do tiên phạm kết hợp khiến bạn lữ thành công đi hướng trường sinh.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Sao lại vậy?”
>
> Áp Long phu nhân nói: “Ngươi đi mà hỏi Ngọc Đế, tóm lại có đưa cây Khổ Tình cho ta không?”
>
> Trương Minh Hiên nhăn mặt nói: “Con thật sự không có! Nghĩa mẫu, lẽ nào con dám lừa ngài?”
>
> Áp Long phu nhân cười nói: “Ngươi đừng gạt ta, nếu không có cây Khổ Tình thì bọn họ sẽ gây ồn ào, thật sự sẽ máu chảy thành sông, tạo ra bi kịch.”
>
> Trương Minh Hiên ho sặc sụa, hắn thầm lo mấy năm nay hình như có vài lần hoặc mấy chục lần hắn đã nói lời nói dối đầy thiện ý.
>
> Trương Minh Hiên gãi đầu, buồn rầu nói: “Để con nghĩ cách xem sao.”
>
> Áp Long phu nhân cười tủm tỉm nói: “Chờ cây Khổ Tình của ngươi.”
>
> Kết thúc webcam, màn hình di động tắt ánh sáng.
>
> Trương Minh Hiên càu nhàu: “Cây Khổ Tình quỷ gì, bọn họ đều là đồ ngốc sao?”
>
> Trên một ngôi sao độc lập ở Thiên Đình có một cung điện đơn độc, một bà lão ngồi trên chiếc ghế ngoài cung điện, các sợi tơ hồng quấn aqunh tay bà, hai ngón tay nhanh nhẹn bện thứ gì đó bằng tơ hồng, xem thứ đã hình thành dang dở hình như là cây tơ hồng.
>
>
>
>