TRANG 312# 2
> Chương 623: Đối thoại với Ngọc Đế
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên phàn nàn: “Yêu quái, thần tiên trong hồng hoang đều bị ngu sao? Không phân rõ thật hay giả?”
>
> Lòng hắn máy động, thật ra không cần có cây Khổ Tình cũng vẫn giải quyết được vấn đề.
>
> Trương Minh Hiên liên lạc với Ngọc Đế ngay. Muốn giải quyết vấn đề thì đầu tiên phải tìm hiểu rõ ràng, nghĩa mẫu nói là Ngọc Đế biết nội tình, vậy tìm người hỏi trước.
>
> Sau một lúc chuông reo thì mặt Ngọc Đế hiện ra trong màn hình.
>
> Trương Minh Hiên cười tươi chắp tay chào: “Chào tiểu sư thúc.”
>
> Ngọc Đế nhướng mày hỏi: “Tìm ta chắp nối? Nói đi, có chuyện gì?”
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười nói: “Tiểu sư thúc có biết nguyên nhân tại sao yêu quái, tu sĩ ở hạ giới kết hợp với phàm nhân thì phàm nhân không cách nào trường sinh không?”
>
> Ngọc Đế lạnh nhạt nói: “Vì ta cắt đứt con đường của họ.”
>
> Trương Minh Hiên sửng sốt, hắn không ngờ vì nguyên nhân này.
>
> Trương Minh Hiên hỏi: “Tại sao?”
>
> Ngọc Đế lạnh nhạt nói: “Hồng hoang có trật tự, thiên quy có luật, tiên phàm không được kết hợp là quy định của thiên đình. Khi bọn họ kết hợp với nhau là đã xúc phạm luật trời, sẽ có thiên binh thiên tướng bắt về. Nhưng trẫm thương hại bọn họ tu hành không dễ nên cho một cơ hội, miễn họ không sinh con cái, sau trăm năm phàm nhân thành xương khô thì yêu quái, tu sĩ có thể trở về núi rừng, trẫm coi như không có việc này."
>
> Trương Minh Hiên cãi lại: “Bọn họ là yêu quái chứ không phải tiên thần."
>
> "Yêu tiên cũng là tiên."
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày nói: “Ngài không cảm thấy làm bọn họ tuyệt vọng chia tay nhau là quá tàn nhẫn sao?”
>
> Ngọc Đế lắc đầu nói: "Theo ý của ngươi là rất tàn nhẫn nhưng theo ta thì đây là vì bảo vệ trật tự hồng hoang.”
>
> Trương Minh Hiên không cam lòng hỏi: “Còn quỷ tiên thì sao? Sau khi phàm nhân chết tu thành quỷ tiên thì được rồi chứ?”
>
> Ngọc Đế bình tĩnh nói: “Không được! Khi bọn họ xúc phạm luật trời thì tên đã bị Thiên Đình, địa phủ đánh dấu. Sau khi phàm nhân chết sẽ bị bắt tới địa phủ ngay.”
>
> Trương Minh Hiên mỉa mai: “Các người không sợ chọc vào đại thần nào đó đi đại náo địa phủ?”
>
> Ngọc Đế mỉm cười nói: “Ta cũng hy vọng thấy cảnh đó, tiếc rằng không ai dám. Thập Điện Diêm La là Thập Phương Cứu Khổ Thiên Tôn do Thái Ất chân nhân của Xiển giáo biến ra. Mạnh bà là phân thân của Bình Tâm nương nương địa phủ, ai dám đi địa phủ càn rỡ?”
>
> “Con khỉ kia dám.”
>
> Ngọc Đế trợn trắng mắt, đó là vở kịch vậy mà ngươi cũng tin. Nếu địa phủ dễ bị quậy phá như thế thì luân hồi hồng hoang đã rối loạn.
>
> Trương Minh Hiên không cam lòng hỏi: "Tiểu sư thúc không thể chừa cho họ một con đường sống sao? Cho luân hồi chuyển kiếp tục duyên vào kiếp sau cũng được.”
>
> Ngọc Đế lắc đầu nói: “Không thể, cho họ bình an qua trần duyên trăm năm đã là đặc biệt khai ơn, nếu không đã bị nhốt hết vào thiên lao.”
>
> Trương Minh Hiên ai oán nhìn Ngọc Đế, ngài tuyệt tình như thế thì ta biết làm sao?”
>
> Ngọc Đế bị Trương Minh Hiên nhìn gai người, hỏi: “Ngươi hỏi đến họ làm chi?”
>
> Trương Minh Hiên rầu rĩ nói: “Sau khi chiếu Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương thì bọn họ chạy đi Thanh Khâu xin hồ tộc cho cây Khổ Tình. Giờ nghĩa mẫu ném nhiệm vụ cây Khổ Tình cho ta, tiểu sư thúc nói xem ta phải làm sao?”
>
> Ngọc Đế nói: “Ta cho ngươi một đề nghị.”
>
> Trương Minh Hiên lên tinh thần, hưng phấn nói: “Nói mau, nói mau!”
>
> Ngọc Đế nheo mắt nói: “Đi tìm Dương Tiễn, bắt hết bọn họ nhốt vào thiên lao.”
>
> “Thôi, người ta sắp sinh ly tử biệt, ta sẽ không thêm sương trên tuyết, làm như ta là nhân vật phản diện trùm cuối vậy.”
>
> Trương Minh Hiên cúp di động, than ngắn thở dài, rắc rối quá.
>
> Buổi tối, mọi người vây quanh di động chờ xem tập bốn Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương.
>
> Bạch Cừu Ân ra sân, mở ra cuộc tranh đấu dí dỏm đấu trí đấu dũng với Bạch Nguyệt Sơ chỉ vì kẹo. Cuối cùng Bạch Cừu Ân kỹ cao một bậc lừa được kẹo bỏ chạy nhanh như chớp.
>
> Lệ Tuyết Dương đã nhớ lại một chút nhưng tràn ngập thù hận với Phạn Vân Phi.
>
> Bạch Nguyệt Sơ biết tin Phạn Vân Phi phá sản vốn định đi ra nhưng ngẫm lại nguyên tòa thành dán hình truy nã y, thế là chạy nhanh về ngụy trang trà trộn trong nhóm Đồ Sơn Tô Tô, Phạn Vân Phi tránh né suy nã.
>
> Sáng sớm. Trương Minh Hiên chưa đợi tới giờ Lý Thanh Tuyền lớn tiếng đọc sách đã tự động dậy, hắn chạy tới nhà bếp, dựa vào khung cửa nhìn Lý Thanh Nhã nấu cơm, lại than thở.
>
> Lý Thanh Nhã đang xắt rau nghe vậy đứng thẳng lên, vén sợi tóc ra sau tia, quở mắng: “Mới sáng tinh mơ ngươi đã than thở trước mặt ta làm gì? Nghe khó chịu.”
>
> Trương Minh Hiên nhăn mặt nói: “Ta rầu chết, số ta khổ quá, ta khó chịu lắm Thanh Nhã tỷ.”
>
> Lý Thanh Nhã tùy tay đổ rau đã xắt vào thau, xoay người đặt thau dưới vòi hứng nước, nói: "Ngươi mỗi ngày ăn no rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, có gì mà rầu?”
>
> Trương Minh Hiên ho khan: “Đừng hình dung ta như vậy, nói như thể ta lười lắm, thỉnh thoảng ta có đi dạo chợ.”
>
> Khóe môi Lý Thanh Nhã cong lên, tiếp tục rửa rau.
>
> Trương Minh Hiên thấy Lý Thanh Nhã không đáp lời, hắn chớp chớp mắt nói tiếp: “Thanh Nhã tỷ có biết nương của chúng ta đi Thanh Khâu chưa?”
>
> Lý Thanh Nhã sửa lời: “Ngươi phải gọi là nghĩa mẫu.”
>
> Trương Minh Hiên mặt dày mày dạn nói: “Gọi nghĩa mẫu khó nghe lắm, ở trong lòng ta đã xem như mẫu thân ruột.”
>
> Lý Thanh Nhã lộ vẻ không biết làm sao.
>
> Trương Minh Hiên nói tiếp: “Mẫu thân nói có người đi Thanh Khâu gây sự, chắc sẽ không có nguy hiểm gì chứ?”
>
> Lý Thanh Nhã nói: “Không sao, hồ tộc Thanh Khâu không yếu. Bọn họ không phải đến gây sự mà đi tìm cây Khổ Tình.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Thanh Nhã tỷ biết chuyện này?”
>
> Lý Thanh Nhã cười khẽ: “Là ta kêu mẫu thân qua đó.”
>
> Trương Minh Hiên nhăn mặt nói: “Tỷ hại khổ ta rồi.”
>
> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên khó hiểu.
>
> Trương Minh Hiên xòe tay, xụ mặt nói: “Nghĩa mẫu giao chuyện tìm cây Khổ Tình cho ta, ta biết đi đâu tìm bây giờ?”
>
> Lý Thanh Nhã kinh ngạc nói: “Sao có thể như vậy? Chẳng phải đuổi bọn họ đi là xong rồi sao?”
>
> Lý Thanh Nhã nhìn hắn xin lỗi: “Ta không ngờ sẽ phát triển thành thế này?”
>
> Trương Minh Hiên xua tay: “Ta thì không sao, nhưng không tìm thấy cây Khổ Tình chắc sẽ xảy ra đại chiến trong Thanh Khâu?”
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu nói: “Không sao, vài tán tu không thể đánh lại Thanh Khâu.”
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Vậy chẳng phải là những người này sẽ chết?”
>
> Lý Thanh Nhã buồn rầu nói: “Mẫu thân làm sao thế này? Mẫu thân đang tính làm gì?”
>
> Trương Minh Hiên tùy ý nói: “Có lẽ nương của chúng ta lương thiện, không nỡ nhìn sinh ly tử biệt.”
>
> Lòng Lý Thanh Nhã dao động, buông tiếng thở dài ngước nhìn trời, nàng không nỡ xem người có tình mà phải chia xa.
>
> Lý Thanh Nhã im lặng một lúc bỗng hỏi: “Thật sự không có cây Khổ Tình?”
>
> Trương Minh Hiên xòe hai tay: “Tóm lại là ta không có.”
>
> Trương Minh Hiên chớp mắt, cười nói: “Hay chúng ta chỉ đại một thân cây rồi nói với họ là cây Khổ Tình? Tạm lừa họ cái đã.”
>
> Lý Thanh Nhã liếc mắt trắng mắt.
>
>
>
>