TRANG 313# 1
> Chương 624: Khương Tử Nha không yên phận
>
>
>
>
>
>
> Ăn sáng xong Trương Minh Hiên ngồi trên nhánh cây nhìn phương xa mây cuốn mây tan mặc cho gió đông nam tây bắc thổi, tiếng đọc sách văng vẳng từ xa.
>
> Di động lại reo chuông, Trương Minh Hiên lấy ra xem, lại là nghĩa mẫu.
>
> Trương Minh Hiên nhận cuộc gọi.
>
> Áp Long phu nhân mặt đầy nếp nhăn cười tươi trong mà hình: “Thế nào? Khi nào đưa cây Khổ Tình tới?”
>
> Trương Minh Hiên đưa đám nói: “Nghĩa mẫu, con thật sự không có cách nào.”
>
> Áp Long phu nhân cười bảo: “Nghịch ngợm, chờ lấy chỗ tốt mới chịu đưa phải không?”
>
> Trương Minh Hiên bị nghẹn.
>
> Áp Long phu nhân cười nói: “Ngươi làm tốt chuyện này giúp ta rồi ta đón Nha Nha, Thanh Tuyền đi.”
>
> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực, thế giới hai người với Thanh Nhã tỷ!?
>
> Trương Minh Hiên cắn răng nói: “Thật ra con có thể cố gắng thêm chút nữa.”
>
> Áp Long phu nhân cười: “Hài tử ngoan, ta biết ngươi có thể làm được.”
>
> Trương Minh Hiên cúp máy, lòng sục sôi ý chí chiến đấu. Đã đến lúc để hắn biểu diễn kỹ thuật thật sự!
>
> Trương Minh Hiên hóa thành luồng sáng xẹt đường cong trong không trung đáp xuống phòng mình.
>
> Lý Thanh Tuyền ở bên ngoài đọc sách liếc thấy luồng sáng đó, mắt nhìn sách mà miệng thì thầm: “Trương Minh Hiên, đồ đần, chạy dưới đất té hố, bay trên trời trúng phân chim . . .”
>
> Giọng Lý Thanh Nhã vang lên: “Lý Thanh Tuyền!!!”
>
> Lý Thanh Tuyền nâng cao tinh thần, lanh lảnh đọc sách: "Thiên mệnh chi vị tính: suất tính chi vị đạo, tu đạo chi vị giáo. Đạo dã giả, bất khả tu du ly dã: Khả ly, phi đạo dã. Thị cố quân tử giới thận hồ kỳ sở bất đổ, khủng cụ hồ kỳ sở bất văn . . .”
>
> Trương Minh Hiên hóa thành luồng sáng bay vào phòng, các cánh cửa sổ khép kín.
>
> Trương Minh Hiên vươn tay ra, kiếm Thanh Bình rơi vào tay, bàn tay phất nhẹ qua thân kiếm, mắt lấp lóe tia sáng.
>
> Trương Minh Hiên mặt biến sắc, hai tay nâng kiếm cung kính đặt trên bàn, cười nói: “Đệ tử Trương Minh Hiên cầu kiến sư tôn!"
>
> Giọng Thông Thiên giáo chủ phát ra từ kiếm Thanh Bình: “Có chuyện gì?”
>
> Trương Minh Hiên cười tươi, ngữ điệu chân thành nồng nhiệt: “Lâu rồi không gặp sư tôn làm đệ tử rất nhớ, dạo này ngài khỏe không? Ăn ngon không? Mặc ấm không? Ngủ ngon chứ? Chơi trò chơi có bị người khi dễ?"
>
> Cung Bích Du. Thông Thiên giáo chủ ngồi xếp bằng trên giường mây khóe môi co giật, trán nổi gân xanh. Hắn bị khùng sao?
>
> Thông Thiên giáo chủ liếc qua trang trò chơi đã đổi thành màu xám, tiện tay đóng trò chơi.
>
> Thông Thiên giáo chủ lạnh nhạt nói: “Nói đi, có chuyện gì?”
>
> Trong bụng thầm nghĩ có gì nói mau, bớt xàm, không có việc thì biến ngay.
>
> Trương Minh Hiên không có chỉ số thông minh hiểu sâu xa nghĩa câu trên, vẫn cười tươi như hoa hỏi: “Sư phụ có xem Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương mà đệ tử mới đăng không?”
>
> Thông Thiên giáo chủ khẽ ừ, hừ hững bày ra phong phạm cao nhân.
>
> Trương Minh Hiên mong đợi hỏi: “Sư phụ có ý kiến gì với cây Khổ Tình bên trong không?”
>
> “Hơi thú vị.”
>
> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực hỏi: “Nếu đệ tử muốn một cây Khổ Tình thì sư phụ có thể ban cho đệ tử không?”
>
> “Ngươi muốn thứ đó làm gì?”
>
> “Tặng người!”
>
> "Không có!"
>
> Kết nối bị cắt.
>
> Trương Minh Hiên ngây ra, hét to: “Sư tôn! Sư tôn! Xin hãy trả lời!”
>
> Ngón tay Trương Minh Hiên gõ kiếm Thanh Bình, lẩm bẩm: “Sư tôn còn đây không? Lên tiếng đi!”
>
> Kiếm Thanh Bình rung lên bay khỏi mặt bàn, giọng Thanh Bình truyền ra: “Ngươi đủ rồi nhé Trương Minh Hiên, không biết quấy rầy giấc ngủ của người ta như thù giết phụ mẫu sao?”
>
> Trương Minh Hiên gõ mạnh lên kiếm Thanh Bình, răn dạy nói: “Ngủ ngủ ngủ! Mỗi ngày chỉ biết ngủ, trừ ngủ ngươi còn làm được gì?”
>
> “Ha ha.”
>
> Kiếm Thanh Bình cười nhạt, cạch một tiếng tự treo trên tường.
>
> Trương Minh Hiên đi tới bên giường, ngã xuống phát ra tiếng rầm nặng nề.
>
> Trương Minh Hiên ngước nhìn trời, thì thào: “Tàn đời, thế giới hai người đã bay biến.”
>
> Buổi tối, trăng tròn treo trên cao, sao giăng đầy trời.
>
> Trong núi rừng Thanh Khâu. Một thiếu niên tóc bạc ngồi xếp bằng trên đỉnh núi, một thanh trường kiếm đặt ngang đùi. Dã thú trong rừng như cảm giác được nguy hiểm, tất cả đều yên lặng.
>
> Khương Tử Nha cười nhạt lẩm bẩm: “Trương Minh Hiên, nếu Thanh Khâu hồ tộc bị diệt tộc vì ngươi không biết Lý Thanh Nhã còn che chở ngươi không?”
>
> Sáng sớm, mặt trời đỏ rực dâng lên từ phương đông, một tia ban mai xé toạc bóng tối.
>
> Khương Tử Nha đứng dậy bay thẳng tới cửa giới Thanh Khâu, hét to: “Bần đạo Phi Hùng cầu kiến chủ Thanh Khâu!”
>
> Bầu trời vặn vẹo, cửa mở rộng.
>
> Một hồ yêu đi ra, chắp tay hỏi: “Không biết đạo hữu đến có chuyện gì?”
>
> Nét mặt Khương Tử Nha bi thương nói: “Bần đạo đến cầu cách tục duyên kiếp sau.”
>
> Tiểu hồ yêu thương hại nhìn Khương Tử Nha, lại một kẻ đáng thương lụy tình.
>
> Tiểu hồ yêu đưa tay nói: “Mời vào.”
>
> Khương Tử Nha ôm quyền vái: "Đa tạ tiên tử."
>
> Khương Tử Nha theo tiểu hồ yêu đi vào giới Thanh Khâu, đánh giá bốn phía.
>
> Đi một lúc thì Khương Tử Nha hỏi: “Không biết khi nào bần đạo có thể gặp chủ Thanh Khâu?”
>
> Tiểu hồ yêu cười nói: “Cứ đi theo ta thì biết.”
>
> Tiểu hồ yêu dẫn Khương Tử Nha đến một gian phòng, hai hồ tiên ngồi bên trong.
>
> Tiểu hồ yêu nói: “Ngươi đăng ký ở đây, thêm chatrroom Tục Duyên Kiếp Sau.”
>
> Khương Tử Nha ngạc nhiên lặp lại: “Thêm chatrroom?”
>
> Tiểu hồ yêu mỉm cười nói: “Đúng rồi, tục duyên kiếp sau có trưởng lão Tích Ngọc phụ trách, nếu có tiến triển gì sẽ thông báo trong chatroom, bình thường sẽ liên lạc qua đây.”
>
> Khương Tử Nha nhíu mày hỏi: “Tức là bần đạo không được gặp chủ Thanh Khâu?”
>
> Tiểu hồ yêu híp mắt cười nói: “Đúng, nương nương bận rộn.” Lại an ủi: "Ngươi yên tâm, Tích Ngọc trưởng lão toàn quyền phụ trách chuyện tục duyên kiếp sau của các ngươi, sẽ không làm các ngươi thất vọng."
>
> Khương Tử Nha thầm rít gào: “Ta không thèm nối tiếp tiền duyên với bà điên đó! Ta muốn bắt trọn ổ cao tầng Thanh Khâu!”
>
> Mặt ngoài Khương Tử Nha cười nói: "Đa tạ tiên tử."
>
> Hai hồ tiên ở trong phòng yêu cầu thêm bạn tốt TT, thuận tiện vào chatrroom Tục Duyên Kiếp Sau.
>
> Làm xong thủ tục Khương Tử Nha đi theo tiểu hồ yêu tới chỗ Thanh Khâu hồ tộc sắp xếp nơi ở tạm cho khách, toàn là yêu quái, tu sĩ từ các nơi trong hồng hoang ở lại, tất cả đều cầu cây Khổ Tình.
>
> Khương Tử Nha đi theo tiểu hồ yêu qua chỗ ở tập thể, thấy đám yêu quái, tu sĩ đều cười thân thiện, cùng chung nỗi niềm nên thấy mọi người thân thiết.
>
> Kết một tiếng tiểu hồ yêu đẩy mở một cánh cửa phòng: “Ngươi tạm ở lại đây, chờ tin của Tích ngọc trưởng lão.”
>
> Khương Tử Nha ôm quyền chân thành nói: "Đa tạ tiểu tiên tử."
>
> Tiểu hồ yêu cười tươi: “Không cần cảm tơn, ta cũng hy vọng các ngươi có tình sẽ được thiên trường địa cửu."
>
> Tiểu hồ yêu nói xong nhảy nhót chạy xa.
>
>
>
>