Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 625: Mục 626

TRANG 313# 2

> Chương 625: Khương Tử Nha tìm đường chết

>

>

>

>

>

>

> Căn phòng bên cạnh mở cửa, một nữ nhân xinh đẹp bước ra khỏi phòng.

>

> Nàng nhìn Khương Tử Nha, cười hỏi: “Ngươi cũng đến cầu cây Khổ Tình?”

>

> Khương Tử Nha gật đầu, ôm quyền thi lễ nói: "Bần đạo tên Phi Hùng, chào tiên tử.”

>

> Nữ nhân khom người chào lại: “Thải Thanh chào đạo trưởng.”

>

> Hai người không nói nhiều, mỗi người đi mỗi hướng.

>

> Khương Tử Nha vào phòng, ngồi xếp bằng, một luồng sáng vàng bao phủ căn phòng.

>

> Tay Khương Tử Nha loay hoay hai quả cầu màu trắng ngà, linh lực bàng bạc bị giam cầm trong quả cầu.

>

> Khương Tử Nha ngắm quả cầu, khóe môi cong lên. Đây là nội đan yêu quái mà Khương Tử Nha tích lũy mấy chục vạn năm ở Bắc Câu Lô châu, trong đó có mấy yêu quái đẳng cấp Đại La Kim Tiên. Nếu kích phát tất cả thì bùm một tiếng sẽ hủy thiên diệt địa, ở khoảng cách gần dù là Đại La hậu kỳ cũng không thể trốn thoát.

>

> Ánh sáng vàng lóe lên trong tay Khương Tử Nha, hai viên yêu đan bị thu vào không gian trong Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ.

>

> Khương Tử Nha ngẫm nghĩ, đứng dậy ra khỏi phòng, thấy Thải Thanh ngồi thẫn thờ bên ngoài.

>

> Ánh mắt Khương Tử Nha lóe lên tia sáng, bước lại gần cười hỏi: “Thải Thanh cô nương đang nghĩ gì?”

>

> Thải Thanh tỉnh táo lại, nàng đứng dậy cười dè dặt: “Chào Phi Hùng đạo trưởng.”

>

> Khương Tử Nha mỉm cười nói: “Không cần đa lễ, ta mới đến nên có một số việc muốn hỏi cô nương.”

>

> “Mời đạo trưởng nói.”

>

> Khương Tử Nha hỏi: “Giới Thanh Khâu thật sự có cây Khổ Tình?”

>

> Thải Thanh biến sắc mặt nói: “Đạo trưởng nói vậy là sao?”

>

> Khương Tử Nha làm nét mặt bi thương nói: “Dương thọ của phu nhân bần đạo đã đến cuối, trong lòng bần đạo bất an.”

>

> Mắt Khương Tử Nha mờ mịt nói: “Nhưng thật sự có cây Khổ Tình sao? Thật sự có thể tục duyên kiếp sau?”

>

> Thải Thanh nhìn Khương Tử Nha đau khổ mờ mịt thì lòng nàng dâng lên cảm giác bất lực, ánh mắt nhìn gã cũng hiền hòa hơn.

>

> Thải Thanh nói: “Chắc có cây đó.”

>

> Khương Tử Nha lắc đầu cảm thán nói: "Bần đạo thật sự thật sự không có thời gian, hy vọng Thanh Khâu Đồ Sơn không lừa chúng ta. Tiên tử đã thấy cây Khổ Tình chưa?”

>

> Thải Thanh lắc đầu.

>

> Khương Tử Nha lẩm bẩm: “Kỳ lạ, nếu có cây Khổ Tình thì tại sao không để chúng ta nhìn xem.”

>

> Khương Tử Nha lắc đầu than thở bước đi.

>

> Trong lòng Thải Thanh dâng lên nỗi bất an. Chắc cây Khổ Tình có thật?

>

> Thải Thanh cắn môi, biểu cảm phức tạp, chắc chắn có!

>

> Sau đó Khương Tử Nha đi dạo khu tập thể, đâm thọc với vài người. Khu tập thể bàn tán xôn xao, nhiều yêu quái, tu sĩ vốn ôm lòng nghi ngờ thì nay không kiềm được lòng bất an, la hét ầm ĩ.

>

> Khương Tử Nha trở về phòng mình, nghe bên ngoài lao nhao cả lên, cười khẩy nói: "Ngu xuẩn!"

>

> Một ngày trôi qua, mãi đến sáng sớm hôm sau sự việc chưa bình ổn, thậm chí ngày càng nghiêm trọng. Có mấy yêu quái xung động bắt vài hồ yêu ép hỏi cây Khổ Tình ở đâu.

>

> Từ các loại dấu hiệu cho thấy Thanh Khâu không có cây Khổ Tình, đương nhiên đúng thật là không có cây đó.

>

> Bên dòng suối nhỏ, Áp Long phu nhân cười tắm rửa cho mấy tiểu hồ ly.

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều bước nhanh đi tới, trầm trọng nói: "Tích Ngọc, đã xảy ra chuyện!”

>

> Áp Long phu nhân cười hỏi: “Sao vậy?”

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều nặng nề nói: “Những người từ ngoài đến gây sự, bọn họ đã xung đột với hồ tộc chúng ta, nói là nhất định phải thấy cây Khổ Tình.”

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều khó xử nhìn Áp Long phu nhân.

>

> Áp Long phu nhân nhíu mày hỏi: “Tại sao như vậy? Hôm qua còn yên ổn mà.”

>

> Áp Long phu nhân đứng lên nói: “Ngươi đi dàn xếp họ trước, ta sẽ đến sau.”

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều gật đầu nói: “Được rồi.”

>

> Sau đó Đồ Sơn Nữ Kiều đi ra ngoài.

>

> Mấy tiểu hồ ly chạy nhanh như chớp.

>

> Áp Long phu nhân suy tư một lúc, lấy di động ra tìm một người tên Lý Lang, gửi tin nhắn hỏi: “Trên đời thật sự có cây Khổ Tình sao?”

>

> Trong cung Đâu Suất, di động của Thái Thượng Lão Quân rung lên, lão lấy ra xem, nhắn lại: “Trước kia hồng hoang không có cây Khổ Tình, nhưng về sau hồng hoang sẽ có cây Khổ Tình.”

>

> Mắt Áp Long phu nhân sáng rực hỏi: “Cây Khổ Tình đến từ đâu?”

>

> Thái Thượng Lão Quân liếc phương hướng phủ đệ Nguyệt Lão, trả lời: “Đến từ nhân duyên, khi nó nên xuất hiện thì sẽ xuất hiện.”

>

> Áp Long phu nhân ăn ý cúp máy, hai người không nói nhiều.

>

> Trong khi Áp Long phu nhân và Thái Thượng Lão Quân trò chuyện thì Đồ Sơn Nữ Kiều dẫn theo đám trưởng lão giáng lâm khu tập thể tu sĩ, yêu quái từ ngoài đến, uy áp bàng bạc trút xuống.

>

> Đám yêu quái, tu sĩ ồn ào ở phía dưới giật nảy mình. Nhiều yêu quái tu vi thấp bản năng quỳ gối xuống đất.

>

> Chân Thải Thanh cũng mềm nhũn.

>

> Khương Tử Nha vội dìu Thải Thanh, quan tâm hỏi: “Cô nương cẩn thận!”

>

> Thải Thanh đỏ mặt rút tay về: "Đa tạ đạo trưởng!"

>

> Khương Tử Nha mỉm cười hiền hòa: “Tiện tay thôi.”

>

> Hai người ngước nhìn trời.

>

> Vẻ mặt Thải Thanh lo âu, mới hôm qua còn yên lành nhưng sao hôm nay phát triển thành thế này?

>

> Khương Tử Nha nhìn Thanh Khâu hồ tiên như thần tiên lơ lửng trên trôi, khóe môi gã cong lên. Tốt lắm, đều tới rồi.

>

> Các nội đan bị phong ấn lặng lẽ ẩn xuống lòng đất.

>

> Mặt Đồ Sơn Nữ Kiều lạnh lùng nói: “Các ngươi thật to gan, dám càn rỡ trong giới Thanh Khâu, tưởng bổn tọa không dám giết người sao?"

>

> Một lão nhân tiến lên ôm quyền nói: "Nữ Kiều nương nương thứ tội! Chúng ta không muốn mạo phạm ngài, chỉ cầu ngài cho một lời chắc chắn Thanh Khâu thật sự có cây Khổ Tình sao?”

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều bất đắc dĩ nói: “Cái này phải hỏi Tích Ngọc trưởng lão, chuyện tục duyên kiếp sau do nàng toàn quyền phụ trách.”

>

> Một giọng nói hét lên trong đám người: “Ngài là chủ Thanh Khâu mà không biết?”

>

> “Đúng rồi!”

>

> "Không sai!"

>

> “Xin cho chúng ta xem chủ Thanh Khâu một cái!”

>

> “Xin Nữ Kiều nương nương khai ơn cho chúng ta xem cây Khổ Tình một lần thôi!”

>

> Bên dưới vang lên từng tiếng quát.

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều nhướng mày hét: “Câm miệng hết cho ta!”

>

> Một hồ tiên nam mặc áo trắng mặt lạnh lùng nói: “Các ngươi muốn chết sao?”

>

> Một bà lão mặt đầy nếp nhăn đứng bên dưới nói: "Lão bà tử đã bên hắn hai trăm năm, hắn sắp chết thì ta còn sợ gì? Cùng lắm chết chung với hắn.”

>

> Những người khác yên lặng nhìn nhóm Đồ Sơn Nữ Kiều, mắt chất chứa lạnh lùng quyết tuyệt.

>

> Khóe môi Khương Tử Nha cong lên. Đã tới lúc, nổ nào!

>

> Người Khương Tử Nha phát ra ánh sáng vàng.

>

> Áp Long phu nhân đột nhiên xuất hiện trong không trung: “Ha ha, lão thân sẽ cho các ngươi một câu trả lời vừa lòng!”

>

> Khương Tử Nha xoe tròn mắt.

>

> Ôi đệt! Đệt! Đệt đệt đệt mợ! Vị đại nương này trở lại khi nào!?

>

> Khương Tử Nha bản năng nhìn dưới chân, hàng tỷ thần thú chạy nhanh qua trong lòng gã. Lỡ tổn thương đại nương này là gã sẽ bị lột da rút gân.

>

> Dừng lại! Mau dừng lại cho ta!

>

> Nhưng đã không thể ngừng.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!