TRANG 314# 1
> Chương 626: Khương Tử Nha bi thảm
>
>
>
>
>
>
> Khương Tử Nha vừa kinh vừa giận, chợt một bàn tay ấn xuống đất, Mậu Kỷ Hanh Hoàng Kỳ dâng lên màn sáng vàng chụp xuống đất.
>
> Khương Tử Nha quay đầu hét to một tiếng: "Chạy nhanh! Có nguy hiểm!"
>
> Cái gì? Mọi người cùng nhìn Khương Tử Nha theo bản năng.
>
> Sau đó hơi thở cuồng bạo kinh hồn khiếp người phát ra, hơi thở làm tim đập chân run, nguyên thần run rẩy.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều mặt biến sắc quát to: “Chạy mau!”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều kéo Áp Long phu nhân lại hóa thành luồng sáng bay xa. Yêu quái, tu sĩ khác cũng tái mặt vội bay về phía xa.
>
> Sau đó vang tiếng nổ, đất rung núi chuyển!. Uy lực vụ nổ từ nội đan mấy vạn yêu quái biến khu vực chỗ Khương Tử Nha ở hóa thành hư vô.
>
> Khương Tử Nha hét thảm hóa thành đạn pháo bị nổ bay, uy lực đạn pháo đụng thủng giới Thanh Khâu, để lại cái lỗ lớn trên bầu trời tỏa sáng lấp lánh.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều vừa kinh vừa giận quát: “Là ai? Rốt cuộc là kẻ nào?”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều vụt ngoái đầu nhìn tu sĩ xứ ngoài đứng xung quanh, ánh mắt hung dữ căm giận ngút trời.
>
> Thải Thanh cũng sợ hết hồn, nhìn hố sâu không thấy đáy dưới đất còn toát ra hơi thở cuồng bạo, quá đáng sợ. Mặt Thải Thanh lộ nét lo âu, Phi Hùng đạo nhân có sao không? Chắc còn sống chứ? Đúng là người tốt quên mình vì người.
>
> Trong đại điện Thanh Khâu, mặt Đồ Sơn Nữ Kiều đầy tức giận ngồi trên ghế chủ, giận dữ nói: “Tra! Nhốt hết họ lại, tra kỹ!”
>
> Hồ tiên nam mặc áo trắng biểu cảm tức giận đứng dậy, ôm quyền nói: “Rõ!”
>
> Một nam nhân trung niên nổi giận đùng đùng nói: “Nếu không nhờ đạo trưởng không biết tên kia xả thân áp chế vụ nổ thì đã không ai trong chúng ta chạy thoát được. Tộc trưởng sẽ bị thương nặng, cơ nghiệp của Thanh Khâu ta suýt bị hủy hoại trong thoáng chốc.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều khẽ thở dài: “Hắn là người tốt, hy vọng hắn còn sống. Hãy điều tra thân phận của hắn, cố gắng bồi thường cho hắn trong khả năng của chúng ta. Người nhà của hắn là người nhà của Thanh Khâu ta, hắn là ân nhân của chúng ta.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều hung hăng nói: “Nhưng còn người khác thì thà giết lầm chứ không bỏ sót!”
>
> Hồ tiên nam áo trắng mắt lóe tia đỏ máu nói: “Tuân lệnh!”
>
> Mặt Áp Long phu nhân đượm ưu sầu nói: “Khoan đã.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều nhìn Áp Long phu nhân, tức giận nói: “Bọn họ muốn diệt mạch Thanh Khâu ta, tuyệt đối không thể bỏ qua!”
>
> Áp Long phu nhân bình tĩnh nói: “Ngươi muốn cho Thanh Khâu theo gót Thục Sơn Thiếu Lâm?”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều như bị tạt thau nước lạnh.
>
> Áp Long phu nhân lắc đầu nói: “Nếu tra kỹ thì chuyện này càng lớn ra, cuối cùng vượt qua kiểm soát của chúng ta, khi đó khó nói sẽ xảy ra chuyện gì.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều không cam lòng hỏi: “Chẳng lẽ bỏ qua vậy sao?”
>
> Áp Long phu nhân cười khổ nói: “Nghĩa tử của ta không phải người thường, ngươi nói chuyện này không liên quan đến việc chiếu Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương thì ta không tin.”
>
> Mấy trưởng lão ngồi bên cạnh cũng rầu lo. Quá khủng bố, lặng lẽ suýt diệt Thanh Khâu, nếu không có người tốt xả thân thì không tưởng tượng nổi hậu quả.
>
> Khương Tử Nha: T^TT^T
>
> Áp Long phu nhân nói tiếp: “Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương đang chiếu, chúng ta thật sự không nên gây lớn chuyện, tạm lắng xuống, chờ Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương chiếu xong mới điều tra nghiêm khắc cũng không muộn.”
>
> Trưởng lão hồ yêu nam áo trắng không cam lòng nói: “Đến lúc đó e rằng không điều tra được gì.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều mặt biến sắc vài lần, miễn cưỡng nói: “Đành làm vậy, đuổi hết bọn họ ra khỏi Thanh Khâu.”
>
> Áp Long phu nhân gật đầu nói: “Cứ giao bọn họ cho ta.”
>
> Áp Long phu nhân xoay người đi ra ngoài.
>
> Trong một núi rừng hoang vắng, dã thú hoành hành, từng tiếng thú gầm liên tiếp.
>
> Một ngôi sao băng màu vàng xẹt qua bầu trời rơi cái rầm vào núi rừng.
>
> Yêu khí bốc lên, một con báo yêu bay tới chỗ sao băng rơi, nó là vua núi ở đây.
>
> Trong núi rừng, nơi sao băng rơi, trong phạm vi ngàn thước cây cối đều gãy chĩa ra bên ngoài, một hố to vài trăm thước, sâu mấy chục thước bên trong khét den, khói trắng bốc lên.
>
> Quần áo Khương Tử Nha rách mướp nằm trong hố to, không ngừng ho ra máu.
>
> Báo yêu cảnh giác đáp xuống bên mép hố, nhìn Khương Tử Nha hấp hối ho ra máu trong hố. Mắt nó nóng bỏng, cầm vũ khí cảnh giác đến gần Khương Tử Nha.
>
> Báo yêu đi vào phạm vi mười thước gần người Khương Tử Nha thì gã bật dậy lao vào nó. Gã bỗng nửa quỳ dưới đất, ho khan hai tiếng lại hộc máu, mặt chứa ý cười, tùy tay nhét viên yêu đan dính máu vào miệng, nuốt cái ực.
>
> Báo yêu đứng ngây ra tại chỗ, mắt đờ đẫn sau đó ngã ngửa ra sau.
>
> Khương Tử Nha nghiến răng nghiến lợi nói: “Trương Minh Hiên, đều tại ngươi, tất cả là tại ngươi hại! Tích lũy mấy chục vạn năm một chốc bốc hơi hết!”
>
> Di động reo chuông, Khương Tử Nha lấy ra xem. Có tin tức của người tên Đồ Sơn Tích Ngọc gửi, nội dung đại khái là vì an toàn của Thanh Khâu và mọi người đành bất đắc dĩ mời tất cả ra giới Thanh Khâu. Có cây Khổ Tình, nó nằm trong tay nghĩa tử của nàng ở Thiên Môn sơn Tây Ngưu Hạ châu. Không lâu nữa cây Khổ Tình sẽ được nâng về giới Thanh Khâu, khi đó sẽ thông báo sau, mọi người cứ yên tâm.
>
> Khương Tử Nha ngửa đầu rít gào: “A a a!!!”
>
> Khương Tử Nha ném mạnh di động xuống đất, điện thoại vỡ vụn. Nếu sớm biết Đồ Sơn Tích ngọc là Áp Long phu nhân thì ai dám đi gây sự?
>
> Khương Tử Nha mang theo tức giận, không cam lòng lảo đảo biến mất trong núi rừng.
>
> Trương Minh Hiên nhàn nhã nằm trên ghế, hoàn toàn không hay biết ở nơi khác xảy ra việc lớn liên quan chặt chẽ đến mình. Hắn đang rên rỉ hưởng thụ Ngao Bích Đồng xoa bóp.
>
> Trương Minh Hiên nhảy mũi hai cái, hắn vuốt mũi lẩm bẩm: “Có người nhớ ta?”
>
> Ngao Bích Đồng cười nói: “Cũng có thể đang mắng ngươi.”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt: “Không thể nào! Ta là người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, làm gì có kẻ tồi tệ khốn nạn nào muốn mắng ta?"
>
> Ngao Bích Đồng cười khẽ, đã quen Trương Minh Hiên mặt dày, nàng dịu dàng nói: "Minh Hiên ca ca, ta rất thích xem Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương, có thể thêm tập mới không?”
>
> Trương Minh Hiên híp mắt nhàn nhã nói: “Không nói thêm tập mới thì chúng ta vẫn là bằng hữu tốt.”
>
> “Còn nói thì sao?”
>
> Trương Minh Hiên mở mắt ra, đôi mắt mờ mịt giả vờ hỏi: “Nàng là ai? Hình như ta không quen.”
>
> Ngao Bích Đồng vỗ cánh tay Trương Minh Hiên, dỗi nói: “Không xoa bóp cho ngươi nữa!”
>
> Ngao Bích Đồng quay đầu bỏ đi.
>
> Trương Minh Hiên cười phá lên.
>
> Mấy ngày tiếp theo Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương vẫn ra tập mới đều đều. Đồ Sơn Tô Tô và Bạch Nguyệt Sơ cố gắng giúp Lệ Tuyết Dương nhớ lại ký ức. Vương Phú Quý vì muốn bắt Bạch Nguyệt Sơ nên định lấy cảm tình của Lệ Tuyết Dương, các tình tiết buồn cười thú vị diễn ra, người xem mỗi người ôm bụng cười, xem xong mắng Trương Minh Hiên đăng ít tập quá,
>
>
>
>