TRANG 314# 2
> Chương 627: Khương Tử Nha lại ra tay
>
>
>
>
>
>
> Sáng sớm hôm đó mặt trời mới mọc, trong núi rừng còn mát mẻ. Hai lão nhân nâng nhau đến trước chợ Thiên Môn sơn.
>
> Lão nhân Cẩn Du nhìn yêu quái ra vào, cười nói: “Đây là Thiên Môn sơn? Thật nhiều yêu quái.”
>
> Thải Thanh hình dạng bà lão mong đợi nói: “Đúng rồi, nơi này là Thiên Môn sơn, cây Khổ Tình ở trong này.”
>
> Thải Thanh dìu Cẩn Du, dịu dàng nói: “Đi nào, chúng ta vào thôi. Ta đã nghe ngóng rồi, sẽ không có nguy hiểm gì.”
>
> Cẩn Du cười nói: "Có nguy hiểm ta cũng không sợ."
>
> Hai người đi vào chợ.
>
> Mấy ngày nay mỗi người có yêu quái từ khắp nơi vào chợ Thiên Môn sơn, tất cả đến vì cây Khổ Tình.
>
> Thải Thanh, Cẩn Du đi trên đường cái, người đi đường đa số là yêu quái đủ hình dạng kỳ lạ. Thậm chí thấy sói yêu và dê yêu choàng vai bá cổ. Hổ yêu vì trả giá mà nịnh hót đủ điều với thỏ yêu nhỏ yếu. Thật là đảo điên hiểu biết cố hữu của hai người.
>
> Cẩn Du vừa đi vừa xem xung quanh rồi cười nói: “Một nơi thật kỳ lạ, bọn chúng làm sao buông xuống đề phòng nhau được nhỉ?”
>
> Thải Thanh cười nói: "Bởi vì chủ nhân nơi này đủ mạnh.”
>
> Cẩn Du mỉm cười nói: “Nếu chúng ta có thể đến nơi này sớm hơn một chút thì tốt rồi, sống ở đây thú vị hơn chỗ chúng ta ẩn cư nhiều, vừa an toàn vừa không chịu ánh mắt khác lạ từ người khác.”
>
> Thải Thanh nói: “Kiếp sau ta mang chàng đến đây.”
>
> Cẩn Du buông tiếng thở dài, lắc đầu lặng im. Cẩn Du không tin có cây Khổ Tình.
>
> Hai người đi dạo một lúc thì Cẩn Du không đi nổi, họ tìm một khách điếm ở lại. Khách điếm thoải mái gọn gàng sạch sẽ khiến hai người mở rộng tầm mắt, có máy nước nóng, bồn cầu tự hoại, gương sáng choang, sàn không dính hạt bụi.
>
> Hai người dựa sát nhau ngồi trên giường mềm mại, cùng xem di động, cười đùa vui vẻ.
>
> Cốc cốc cốc!
>
> Vang tiếng đập cửa.
>
> Thải Thanh cảnh giác hỏi: “Ai đấy?”
>
> Ngoài cửa vọng vào giọng dịu dàng như ngọc: “Là ta đây, Phi Hùng.”
>
> Thải Thanh reo lên: “Phi Hùng?”
>
> Thải Thanh lật đật đứng dậy chạy chậm đi mở cửa phòng. Một thanh niên tóc bạc cười tươi đứng trước cửa phòng.
>
> Thải Thanh vui vẻ nói: “Phi Hùng đạo trưởng còn sống! Mời vào trong.”
>
> Khương Tử Nha đi theo nàng vào phòng.
>
> Cẩn Du đứng trong phòng ôm quyền chào Khương Tử Nha: “Đa tạ đạo trưởng cứu mạng nội nhân, vô cùng cảm kích ơn đức lớn.”
>
> Khương Tử Nha chắp tay nói: "Vô Lượng Thiên Tôn, tiên đạo quý sinh, vô lượng độ người, những chuyện này đều là bần đạo nên làm.”
>
> Thải Thanh nhiệt tình mời: “Mời đạo trưởng ngồi.”
>
> Khương Tử Nha lắc đầu cười nói: “Không cần, mới nãy ở bên ngoài thấy hai người đi vào nên mạo muội đến chào một tiếng.”
>
> Cẩn Du tò mò hỏi: “Đạo trưởng cũng ở trog khách điếm này?”
>
> Khương Tử Nha cười đáp: “Không phải.”
>
> Thải Thanh cười nói: “Đạo trưởng cũng đến vì cây Khổ Tình đúng không? Không biết đạo trưởng có tin tức gì không? Phu nhân của đạo trưởng có đi cùng không?”
>
> Mắt Khương Tử Nha lóe tia kỳ dị nói: “Ta không quan tâm cây Khổ Tình gì đó, ta đến vì báo thù!”
>
> Thải Thanh nhíu mày hỏi: “Trong chợ có kẻ thù của đạo trưởng? Có gì cần chúng ta giúp không?”
>
> Mắt Cẩn Du lóe tia lo âu? Báo thù? Vậy là có chém giết.
>
> Khóe môi Khương Tử Nha cong lên nụ cười tà mị: “Đương nhiên rồi, hai người có thể trợ giúp ta.”
>
> Một màn sáng màu vàng bao trùm căn phòng sau đó vụt tắt, Khương Tử Nha cũng biến mất. Trong phòng nằm hai xác chết tách lìa, mắt còn đọng lại tia khó tin.
>
> Khương Tử Nha đi trên con phố, cười tươi xem chợ nhộn nhịp. Đương nhiên các ngươi có thể giúp ta, chế tạo khủng hoảng giúp ta. Khi bọn họ biết Trương Minh Hiên không thể bảo vệ họ thì chợ này còn tồn tại được không?
>
> Trương Minh Hiên, mọi thứ bên cạnh ngươi sẽ do ta chấm dứt.
>
> Trương Minh Hiên nằm trên ghế, tay loay hoay di động, xem các video trong Mắt Thần. Hắn tùy tay tặng mấy đóa hoa hồng nhỏ cho một video của phán quan thẩm án.
>
> Hồng Hài Nhi chạy nhanh từ bên ngoài vào, hét to: “Nguy rồi, nguy rồi! Lại chết yêu!”
>
> Trương Minh Hiên tùy tay cất di động vào, nhíu mày nói: "Bối rối hoảng hốt còn ra thể thống gì? Có phải bên ngoài lại có người đánh nhau? Tìm Hùng Đại đi.”
>
> Hồng Hài Nhi lắc đầu nói nhanh: “Không phải, là có kẻ giết người, giết yêu trong chợ, đã chết vài nạn nhân!”
>
> Trương Minh Hiên bật dậy, tức giận nói: “Quá to gan!”
>
> Thần niệm hùng hồn khuếch tán.
>
> Khương Tử Nha đang đi trong chợ tìm con mồi, đột nhiên người gã dâng lên vách ngăn màu vàng. Thần niệm của Trương Minh Hiên quét qua vách ngăn màu vàng mà không phát hiện được gì, lướt qua nó.
>
> Khương Tử Nha ngước đầu lộ nụ cười mỉa mai.
>
> Trương Minh Hiên nhíu chặt mày, thần niệm phủ lên nguyên chợ Thiên Môn sơn nhưng không phát hiện có gì lạ. Thần niệm bao trùm quan sát mấy cái xác đều bị một kích trí mạng, là cao thủ ra tay.
>
> Một số cao thủ trong chợ phát hiện thần niệm của Trương Minh Hiên, tuy hơi khó chịu bị quan sát nhưng họ cố kiềm nén, không ai dám chống cự.
>
> Mãi đến chạng vạng lại có mấy chỗ chết người, Trương Minh Hiên chạy đi tuần tra khắp nơi trong chợ nhưng không được gì, ngược lại bị hung thủ dắt mũi chạy lung tung như cố ý đùa hắn. Thần niệm nhiều lần quét qua làm nhiều khách hàng trong chợ hoang mang lo sợ.
>
> Trương Minh Hiên hậm hực trở về đảo Huyền Không, tức giận nói: “Tức chết ta! Đừng để ta bắt được, nếu không sẽ bầm thây hắn ra đút cho Hao Thiên Khuyển!”
>
> Lý Thanh Nhã ngồi trong sân cười hỏi: “Đang giận cái gì?”
>
> Trương Minh Hiên nghiến răng nói: “Có kẻ chế tạo giết chóc, truyền bá khủng hoảng trong chợ, bây giờ lòng người hoảng sợ trong chợ.”
>
> Lý Thanh Tuyền đang gật gà gật gù buồn ngủ cầm sách nghe vậy lấy lại tinh thần, lau nước miếng bên môi, xắn tay áo hùng hổ quát: “To gan quá, dám giương oai trong địa bàn của cô nãi nãi, không muốn sống nữa! Ta đi bắt hắn về!”
>
> Lý Thanh Tuyền đứng dậy chạy ra ngoài.
>
> Lý Thanh Nhã nhíu mày nói: "Thanh Tuyền, trở về!"
>
> Lý Thanh Tuyền quay đầu lại, bất mãn nói: “Tỷ nhìn xem! Muội mới rời khỏi chợ có vài ngày mà hắn làm chợ rối tung cả lên, còn có kẻ dám ngang nhiên phá hoại quy định, không thèm để Thiên Diện Hồ Cơ này vào mắt!”
>
> Thiên Diện Hồ Cơ? Biệt hiệu quái quỷ gì thế này?
>
> Khóe môi Trương Minh Hiên run rẩy.
>
> Lý Thanh Nhã giơ một ngón tay, luồng khí tím nhạt lơ lửng trên đầu ngón tay nàng.
>
> Trương Minh Hiên thắc mắc hỏi: “Đây là cái gì? Cảm giác hơi quen.”
>
> Lý Thanh Nhã nói: “Đây là tiên khí Ngọc Thanh bị ta rút ra từ xác chết.”
>
> Lý Thanh Tuyền kinh ngạc kêu lên: “Xiển giáo!?”
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu.
>
> Biểu cảm của Trương Minh Hiên tức giận nói: “Hay cho Xiển giáo! Họ đã quên bài học Ngọc Đỉnh Chân Nhân rồi sao? Còn dám đến chọc vào tiểu gia, lần này chờ xem ta không đánh mặt ngươi nở hoa không ăn tiền!”
>
> Lý Thanh Nhã hỏi thẳng: "Ngươi tìm được hắn không?”
>
>
>
>