Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 628: Mục 629

TRANG 315# 1

> Chương 628: Mời thân công báo rời núi

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên khựng lại, chợt nhớ cả ngày bị dắt mũi quay mòng mòng, hắn tức giận nói: "Ta không tìm thấy hắn nhưng có thể đi Xiển giáo, đi Thiên Đình tìm Lôi Chấn Tử, tìm Na Tra, đi tìm Nam Cực Tiên Ông dạy họ biết cách làm thần tốt thế nào!”

>

> Lý Thanh Tuyền khinh thường nói: “Chỉ biết tìm kẻ yếu, có giỏi thì tìm nhóm Quảng Thành Tử, Xích Tinh Tử ấy!”

>

> Lý Thanh Nhã lắc đầu nói: "Bọn họ không chọc vào ngươi nhưng khi không kiếm chuyện với họ là ngươi đuối lý, ngươi vô cớ khi dễ những hậu bối sẽ giận Nguyên Thủy Thiên Tôn, trực tiếp tứ Bàn Cổ Phiên hoặc Tam Bảo ngọc Như Ý thì ưu thế kiếm Thanh Bình của ngươi không còn sót lại chút gì. Không có kiếm Thanh Bình hỗ trợ thì ngươi chỉ là Thái Ất Kim Tiên mạnh một chút, đệ tử đời thứ hai nào cũng có thể thắng ngươi.”

>

> Trương Minh Hiên bực bội nói: “Biết rõ bọn họ giết người trong địa bàn của ta nhưng ta không thể đi tìm bọn họ báo thù?"

>

> Lý Thanh Nhã nghiêm túc nói: "Oan có đầu nợ có chủ, ai giết người thì ngươi tìm kẻ đó báo thù.”

>

> Bên ngoài vang tiếng bước chân dồn dập, Tề Linh Vân đi vào, nặng nề nói: “Mới rồi lại có người chết, đã có nhiều người trốn ra chợ, nhiều cửa hàng đóng cửa.”

>

> Mắt Trương Minh Hiên lạnh lùng lẩm bẩm: “Rốt cuộc là ai?”

>

> Tề Linh Vân nói: “Người trong Xiển giáo có thể âm thầm giết người trong chợ, đến đi không dấu vết không bị thần niệm của ngươi phát hiện thì chỉ có đệ tử đời thứ hai đẳng cấp Chuẩn Thánh, Đại La mới làm được.”

>

> Trương Minh Hiên đột nhiên nói: "Không đúng! Chắc Khương Tử Nha cũng có thể!”

>

> Lý Thanh Nhã bổ sung thêm: "Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ!"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Đúng rồi, chắc là hắn.”

>

> Mắt Trương Minh Hiên lóe tia kiên định, cái tên già không nên nết đó không phải người tốt.

>

> Lý Thanh Nhã gật gù đồng ý: “Chắc đúng là hắn. Khương thừa tướng giỏi tính toán lòng người, bài binh bố trận, hèn gì ngươi bị hắn đùa vui cả ngày mà không bắt được cái đuôi.”

>

> Trương Minh Hiên đỏ mặt nói: “Nay ta biết là hắn thì chắc chắn có thể bắt được!”

>

> Lý Thanh Tuyền tiếng cười lạnh nhạo báng.

>

> Lý Thanh Nhã lắc đầu nói: “Ta vẫn không xem trọng ngươi.”

>

> Trương Minh Hiên đi ra ngoài, tràn đầy tự tin hét: “Cứ chờ xem, một con chuột nhỏ tầm thường sao có thể chạy ra bàn tay của mèo thần này!”

>

> Lý Thanh Tuyền ngửa cổ la lên: “Này, đừng quên tập mới Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương!”

>

> Trương Minh Hiên bay xuống chợ, đứng trên đầu pho tượng, đôi mắt như sói như ưng xem xét bốn phía. Đột nhiên khóe môi hắn cong lên nụ cười tàn nhẫn, tìm thấy ngươi rồi, chuột nhỏ!

>

> Trương Minh Hiên di chuyển ngay, kéo một chuỗi cái bóng lao xuống dưới, xộc vào một gian phòng trong nhà dân. Chợt mắt hắn ngẩn ngơ, một nam một nữ đang làm chuyện xấu hổ trong phòng.

>

> “A!!!” Tiếng hét chói tai xé rách màn đêm.

>

> Trương Minh Hiên rối rít xin lỗi: "Xin lỗi! Xin lỗi! Đi nhầm đường."

>

> Trương Minh Hiên vội vàng bay ra, trong phòng vang một chuỗi tiếng binh bốp.

>

> Trong một hẻm nhỏ, Khương Tử Nha bước chậm mỉm cười nhìn Trương Minh Hiên chật vật bay lên, thấy hắn thảm như thế làm lòng gã rất thoải mái.

>

> Một đêm gà bay chó sủa, lại chết nhiều người, Trương Minh Hiên vẫn không bắt được cái đuôi của Khương Tử Nha.

>

> Sáng sớm, nhóm Lý Thanh Nhã đang ăn cơm thì Trương Minh Hiên mệt mỏi chật vật đi vào.

>

> Lý Thanh Tuyền cười giỡn: “Ngươi yếu quá, mới một đêm đã không được.”

>

> Trương Minh Hiên cầm cái bánh bao hung tợn cắn mạnh: “Có ngày ta sẽ bắt lấy hắn!”

>

> Tấn Dương lên tiếng: "Hoàng thúc, ăn cơm phải rửa tay.”

>

> Lý Thanh Nhã nói: “Ngươi không bắt hắn được đâu. Khương Tử Nha làm thừa tướng Chu triều đâu phải hạng tầm thường.”

>

> Trương Minh Hiên buồn rầu hỏi: “Vậy phải làm sao? Không thể để mặc hắn giết người.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Ngươi không bắt được hắn nhưng có người làm được.”

>

> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực hỏi dồn: “Là ai?”

>

> Lý Thanh Nhã giải thích rằng: “Thân Công Báo, làm đối thủ số mệnh của Khương Tử Nha tất nhiên hiểu rõ Khương Tử Nha còn hơn bản thân hắn.”

>

> Trương Minh Hiên reo vui: “Đúng rồi, sao ta quên mất hắn.”

>

> Trương Minh Hiên cầm bánh bao chạy nhanh vào phòng.

>

> Trong phòng, Trương Minh Hiên nhai vội cái bánh bao trong tay, mở danh sách liên lạc trong di động, nhấn vào tên của Ngọc Đế.

>

> Trương Minh Hiên nhắn tin: Bệ hạ cát tường!

>

> Ngọc Hoàng đại đế trả lời ngay: Lại tìm ta làm gì? Ta sẽ không giúp ngươi việc tục duyên kiếp sau.

>

> Tiêu Dao Thần quân: Không phải vụ đó, là chuyện khác.

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Nói.

>

> Tiêu Dao Thần quân: Muốn xin bệ hạ cho mượn một người.

>

> Ngọc Hoàng đại đế: Lần trước mượn đội nhạc của trẫm còn chưa trả lại, lần này muốn mượn cái gì nữa?

>

> Tiêu Dao Thần quân: Ta là loại người quan tâm một đội nhạc sao? Yên tâm, trước vô lượng lượng kiếp sẽ trả lại cho ngài. Lần này chỉ mượn một người, Thân Công Báo!

>

> Thiên Đình, trong điện Tử Ngưng.

>

> Ngọc Đế nhíu chặt mày, Thân Công Báo? Muốn mượn người này làm gì?

>

> Ngọc Hoàng đại đế hỏi thẳng: Ngươi muốn hắn làm gì?

>

> Tiêu Dao Thần quân: Nhờ hắn đối phó một người giúp ta [lửa giận].

>

> Ngọc Hoàng đại đế chợt nhớ ngay ba chữ Khương Tử Nha, mỉm cười đáp lại: Hắn ở đảo Điếu Ngư Đông hải, ngươi tìm hắn đi.

>

> Tiêu Dao Thần quân: Đa tạ bệ hạ, bệ hạ cát tường như ý.

>

> Trương Minh Hiên nịnh Ngọc Đế xong xông ra ngoài ngay, chạy ra khỏi đảo Huyền Không, hét to: “Ngao Bích Đồng!”

>

> Ngao Bích Đồng bay lên đến bên cạnh Trương Minh Hiên, cười hỏi: "Minh Hiên ca ca nhớ ta?”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: “Làm công việc, đi theo ta một chuyến.”

>

> Không gian bên cạnh Ngao Bích Đồng vặn vẹo, hai người biến mất.

>

> Trong chợ, Khương Tử Nha nhìn phương hướng Trương Minh Hiên biến mất, cau mày: "Hắn đi đâu vậy?"

>

> Giữa trưa, trên mặt biển Đông hải dậy sóng, không gian gợn sóng, Trương Minh Hiên và Ngao Bích Đồng hiện ra.

>

> Ngao Bích Đồng kinh ngạc hỏi: “Nơi này là Đông hải.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Đúng rồi, mang ta tới đảo Điếu Ngư.”

>

> Ngao Bích Đồng cười nói: “Không thành vấn đề, đi theo ta.”

>

> Ngao Bích Đồng đáp xuống mặt biển, sóng ập đến nâng nàng lên cao.

>

> Ngao Bích Đồng ngoắc tay, cười bảo: "Minh Hiên ca ca đi theo ta!”

>

> Trương Minh Hiên đáp xuống đầu sóng, sóng biển nâng hai người tràn tới phía trước.

>

> Sâu trong Đông hải có một hòn đảo nhỏ đơn độc, bốn phía bị sương mù trắng xóa bao bọc, vạn dặm không bóng người.

>

> Một đạo sĩ ngồi bên vách vực, tay cầm cần câu đang thả câu, sợi tóc hoa râm rũ xuống bên tai, mắt đọng tang thương lạc lõng.

>

> Chợt vang tiếng sóng vỗ, sương mù quanh đảo nhỏ lăn lộn.

>

> Đạo sĩ nhướng mày, cất cần câu, đứng lên nhìn chăm chú phía trước.

>

> Sương mù cuộn trào tách ra hai bên, phía trước có sóng biển dâng trào, hai bóng người trẻ tuổi đứng trên sóng biển.

>

> Đạo ĩ cau mày nhìn Ngao Bích Đồng: “Long tộc? Long tộc Đông hải?”

>

> Trương Minh Hiên đánh giá đạo sĩ, hỏi: “Ngươi là Thân Công Báo?”

>

> Đạo sĩ lạnh nhạt nói: “Ta là Đông Hải Phân Thủy tướng quân.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!