TRANG 315# 2
> Chương 629: Thân Công Báo đấu với Khương Tử Nha vòng đầu
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên cười sang sảng nói: “Ta tìm ngươi, Đông Hải Phân Thủy tướng quân Thân Công Báo!”
>
> Thân Công Báo nghiêm túc nhìn Trương Minh Hiên, hỏi: "Ngươi là ai?"
>
> Trương Minh Hiên lắc người đến trước mặt Thân Công Báo, cười nói: “Ta là đệ tử của Tiệt giáo, Trương Minh Hiên.”
>
> Thân Công Báo sửng sốt, thì thào: “Tiệt giáo!”
>
> Biểu tình Thân Công Báo hoảng hốt, khi lấy lại tinh thần thì đánh giá Trương Minh Hiên, hỏi: “Ngươi là đệ tử đời thứ ba của Tiệt giáo? Sư phụ của ngươi là ai?”
>
> Trương Minh Hiên vươn tay, một thanh trường kiếm ngưng hiện từ hư không, bị hắn cầm trong tay.
>
> Thân Công Báo nhìn trường kiếm trong tay Trương Minh Hiên, chợt ánh mắt biến đổi quỳ xuống đất: “Thân Công Báo bái kiến Thanh Bình tiểu lão gia!”
>
> Trương Minh Hiên vươn tay nâng: “Đứng lên, mau đứng lên!”
>
> Thân Công Báo cứng rắn quỳ dưới đất, cúi đầu trầm giọng nói: "Đạo hữu đến giết ta đúng không?”
>
> Trương Minh Hiên thộn mặt ra, hỏi: "Ta giết ngươi làm gì?"
>
> Thân Công Báo ngước đầu nhìn Trương Minh Hiên, mắt chất chứa bi thương vô tận và giải thoát: “Trận chiến Phong Thần là ta hại các huynh đệ, từ sau khi kết thúc trận chiến mỗi ngày mỗi đêm ta sống trong tự trách hối hận vô tận. Ta biết sẽ có ngày đạo hữu Tiệt giáo đến tìm ta báo thù, ta chờ đợi ngày này đã mấy chục vạn năm rồi, cuối cùng hôm nay đợi đến khi đạo hữu tới cửa, bần đạo chỉ cầu chết nhanh! Xin hãy giết ta nhanh lên, đừng để ta sống lại nữa!”
>
> Thân Công Báo vui mừng nhìn Trương Minh Hiên, ngửa cổ, khép mắt.
>
> Trương Minh Hiên chợt nhận ra người quỳ trước mặt mình già nua suy sút, tóc hoa râm rối bời, đạo bào xốc xếch, không ai liên tưởng người này với Thân Công Báo năm xưa quát tháo Phong Thần.
>
> Trương Minh Hiên nói: “Ta không đến giết ngươi, ta tìm ngươi hỗ trợ.”
>
> Thân Công Báo mở mắt ra, ủ rũ nói: “Ta không muốn đi tranh đấu nữa.”
>
> Trương Minh Hiên nhướng chân mày kiếm: “Nếu ta nói đối thủ là Khương Tử Nha thì sao?”
>
> Khương Tử Nha!?
>
> Mắt Thân Công Báo lóe tia hung ác.
>
> Trương Minh Hiên nói tiếp: “Khương Tử Nha đang lạm sát vô tội trong địa bàn của ta, cố tình hành tinh của hắn quỷ dị khó tìm được, ta cần ngươi đối phó hắn giúp ta.”
>
> Thân Công Báo đứng dậy ngay, nói: “Được!”
>
> Trương Minh Hiên cười hỏi: “Đồng ý dễ vậy?”
>
> Mắt Thân Công Báo lóe tia hung dữ nói: “Thù hận giữa ta và hắn không đội trời chung, hoặc hắn chết hoặc ta mất!”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Vậy chúng ta đi nhé?”
>
> “Đi!”
>
> Hai người bay lên đáp xuống đầu sóng.
>
> Ba người biến mất trên biển, sóng biển lặng xuống.
>
> Trên đảo Huyền Không nổi sóng gợn, Trương Minh Hiên, Thân Công Báo, Ngao Bích Đồng bước ra không gian.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Nhờ Bích Đồng muội muội.”
>
> Ngao Bích Đồng nghe thoáng qua đã hiểu ẩn ý, cười nói: “Ta rất vui đi ra ngoài chơi với ca ca, ta về đây.”
>
> Ngao Bích Đồng khẽ bay xa, chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
>
> Thân Công Báo đánh giá đảo Huyền Không, nói: “Làm đệ tử thân truyền của Thánh Nhân mà chỗ ngươi ở quá đơn sơ.”
>
> Trương Minh Hiên trợn to mắt nói: “Đơn sơ chỗ nào? Đảo Huyền Không, nhìn ngọn núi này, nước này, hoa này xem, rất đẹp.”
>
> Thân Công Báo khinh thường nói: “Đệ tử Thánh Nhân có ai không ở trong động tiên, tiên cảnh thiên địa? Chỗ của ngươi so với họ như nhà lá nông thôn với sân trong hoàng cung.”
>
> Trương Minh Hiên cãi lại: “Núi không nằm ở cao, có tiên sẽ nổi tiếng. Nước không nằm ở chỗ sâu, có rồng sẽ linh.”
>
> Thân Công Báo phớt lờ Trương Minh Hiên, bay tới mép rìa đảo Huyền Không, cúi đầu nhìn xuống, chắc chắn nói: “Khương Tử Nha ở bên dưới!”
>
> Khương Tử Nha đang đi trong chợ chợt khựng lại, nghiêm túc ngước lên nhìn đảo Huyền Không. Sao cứ thấy lo lo?
>
> Trương Minh Hiên đến bên cạnh Thân Công Báo, hỏi: "Có nắm chắc không?"
>
> Thân Công Báo lắc đầu nói: “Từ sau khi Phong Thần thì tu vi của ta khó tiến bộ. Khương Tử Nha luân hồi mấy kiếp căn cơ thâm sâu, e rằng tu vi không kém hơn ta, hắn còn có cực phẩm tiên thiên linh bảo Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ trong tay, ta đã không đánh lại hắn.”
>
> Mắt Thân Công Báo lóe tia hung ác, nghiến răng nói: “Nhưng dù có chết thì ta tuyệt đối không cho hắn sống yên!”
>
> Trương Minh Hiên ngẫm nghĩ, vươn tay ra, một thanh trường thương màu đen hoa văn đỏ thẫm nằm trong tay hắn: “Cho ngươi cái này.”
>
> Thân Công Báo nhìn trường thương, kinh ngạc kêu lên: “Đây là cực phẩm tiên thiên linh bảo?"
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Tiên thiên linh bảo thương Thị Huyết, linh bảo kèm theo của Văn Đạo Nhân.”
>
> Thân Công Báo nhận lấy thương Thị Huyết, nghi ngờ hỏi: “Ngươi cứ yên tâm đưa cho ta? Nó là cực phẩm tiên thiên linh bảo, trong hồng hoang chỉ có vài món.”
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười: "Đương nhiên tin, chỉ là thanh tiên thiên linh bảo tầm thường, dù tặng cho ngươi cũng chẳng sao. Ta chỉ có một yêu cầu đó là diệt Khương Tử Nha.”
>
> Lòng Thân Công Báo ấm áp, giống như quay về khoảnh khắc được những đạo hữu tin tưởng tận ruột gan.
>
> Thân Công Báo siết chặt thương Thị Huyết, khóe môi cong lên nụ cười tàn nhẫn: Ngươi hãy chờ xem!”
>
> Thân Công Báo xoay người bay xuống dưới, nhưng chợt khựng lại hỏi: “Văn Đạo Nhân là ai?”
>
> Trương Minh Hiên nhếch mép: “Ngươi đoán?”
>
> Thân Công Báo thầm hiểu, chắc Văn Đạo Nhân đã chết, trong lòng gã hiểu biết sâu hơn về sức mạnh của Trương Minh Hiên. Thân Công Báo bay xuống chợ, lồng ngực sôi trào máu nóng. Chiến tranh với Khương Tử Nha lại bắt đầu!
>
> Trương Minh Hiên cũng bay xuống, ngồi trên đầu pho tượng cao lớn của mình, cầm nắm hạt dưa cắn.
>
> Khương Tử Nha xuyên qua một con hẻm nhỏ, lòng vẫn hốt hoảng, không lẽ Trương Minh Hiên có quỷ kế gì?
>
> Khương Tử Nha từ cửa sổ chui qua nhà người khác, lẩm bẩm: “Mặc kệ hắn có quỷ kế gì miễn ta chém yêu là đúng.”
>
> Trong một căn phòng ngủ, hai tiểu yêu quái nửa người nửa hổ đang lăn lộn trên giường.
>
> Một nữ yêu không kiên nhẫn quát: “Ngoan chút, còn quấy phá nữa là ta kêu phụ thân các ngươi cắt thịt các ngươi đem đi bán!”
>
> Một tiểu hổ yêu nhỏ xíu nói: “Không đâu. Phụ thân thương chúng con, không nỡ cắt thịt của chúng con!”
>
> Tiểu hổ yêu khác chọt cánh tay hổ yêu nhỏ xíu, khẽ nói: "Ngày hôm qua phụ thân chờ chúng ta lớn lên sẽ buôn bán thay phụ thân.”
>
> Tiểu hổ yêu nhỏ xíu luống cuống gào lên: “Không muốn, không muốn, ta không muốn cắt thịt bán, hu hu hu!”
>
> Tiểu hổ yêu khác thấy ca ca khóc thì cũng gào toáng lên.
>
> Nữ yêu quái nổi giận quát to: “Nín hết!”
>
> Khương Tử Nha cười lạnh, quả nhiên là yêu ma máu lạnh tàn nhẫn, cắt thịt của con mình đi bán.
>
> Một màn sáng màu vàng bao phủ căn phòng.
>
> Nữ yêu che hai tiểu hổ yêu sau lưng mình, cảnh giác quát: “Ai đó? Nơi này là chợ Thiên Môn sơn!”
>
> Luồng sáng trắng quét qua, con ngươi nữ yêu co rút, cảm giác nguy hiểm tột độ dâng lên trong lòng.
>
> Vang tiếng nổ điếc tai, một luồng sáng đỏ đâm rách màn sáng vàng đụng vào luồng sáng trắng, vang tiếng tan vỡ.
>
> Khương Tử Nha lảo đảo lùi hai bước, màn sáng biến mất, từng đóa hoa vàng nở rộ quanh người gã.
>
>
>
>