Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 630: Mục 631

TRANG 316# 1

> Chương 630: Cư dân chợ bạo lực

>

>

>

>

>

>

> Thân Công Báo cầm trường thương từ bên ngoài đi vào, đánh giá Hạnh Hoàng Kỳ hóa hành hoa vàng bay quanh người Khương Tử Nha.

>

> Thân Công Báo cười khẩy nói: “Sư tôn đúng là thiên vị.”

>

> Khương Tử Nha nhìn Thân Công Báo, mặt biến sắc trách cứ: “Thân Công Báo, ngươi dám rời khỏi Đông hải?”

>

> Nữ yêu cảnh giác đánh giá Thân Công Báo và Khương Tử Nha, che chở hai tiểu yêu quái lùi tới gần cửa sổ, rầm một tiếng ôm hai tiểu yêu quái lao ra ngoài.

>

> Khương Tử Nha, Thân Công Báo mặc kệ nàng.

>

> Thân Công Báo đánh giá Khương Tử Nha, cười khẩy nói: “Sư huynh, ngày xưa ngươi luôn miệng nhân nghĩa đạo đức nhưng bây giờ lạm sát vô tội, câu nói tiểu nhân giả tạo là đang nói về người như ngươi đúng không?”

>

> Khương Tử Nha đen mặt uy hiếp: “Ngươi có tin là ta trình đơn kiện lên Thiên Đình có thể bắt ngươi vào thiên lao, chịu đủ đau khổ không?”

>

> Thân Công Báo giơ trường thương, lạnh lùng nói: “Nhưng trước đó ta có thể giết ngươi!”

>

> Mắt Thân Công Báo lạnh lẽo xông vào Khương Tử Nha, trường thương quét qua, luồng huyết quang nở rộ.

>

> Mái tóc bạc bay rối, Khương Tử Nha bắn hai đóa hoa vàng về phía Thân Công Báo. Hoa vàng bắn trúng thương quang màu đỏ, vang tiếng nổ, khí kình tiên quang bắn ra bốn phía, từng đợt phù văn xẹt qua phòng ở, vang một chuỗi tiếng vỡ nát.

>

> Khương Tử Nha, Thân Công Báo cùng bay ra ngoài, đụng thủng hai mặt vách tường, nhảy ra ngoài.

>

> Hai người đứng lơ lửng giữa trời, ngàn vạn yêu ma bao vây họ.

>

> Nữ yêu lúc trước chạy ra đang đứng cạnh Hắc Hùng Quái, nàng thấy Khương Tử Nha thì chỉ vào gã, hét chói tai: “Là hắn! Hắn xông vào nhà của ta muốn giết chúng ta!”

>

> Một Hắc Hổ Yêu tay cầm dao chặt thịt quát to: “Dám giết người nhà của ta!? Chết cho ta!”

>

> Dao chặt thịt bay lên xoay tròn chém về phía Khương Tử Nha.

>

> Mấy yêu quái khác tức giận quát: “Dám phá hoại quy định của Thiên Môn sơn, chết đi!”

>

> “Grào!”

>

> “Hú hú!”

>

> “Chết đi!”

>

> "Vô Lượng Thiên Tôn! Xem phù!”

>

> Các pháp thuật, vũ khí rậm rạp bao trùm Khương Tử Nha.

>

> Thân Công Báo thấy thấy tái mặt vội lùi lại.

>

> Khương Tử Nha mặt biến sắc, hai tay đẩy, ánh sáng xanh ngưng thực thành lá cờ vàng, mặt cờ to kín trời bao bọc gã vào trong.

>

> Vang một chuỗi tiếng nổ, ánh sáng pháp thuật hoàn toàn nhấn chìm Khương Tử Nha.

>

> Trương Minh Hiên đứng trên đầu pho tượng vừa cắn hạt dưa vừa cười nói: “Thân Công Báo làm khá lắm.”

>

> Dư ba pháp thuật qua đi, Khương Tử Nha biến mất tại chỗ.

>

> Các yêu quái xoa động, bàn tán xôn xao. Có yêu quái cười to nói hung thủ đã thành tro, nhưng người thông minh thì biết hung thủ đã trốn.

>

> Cả nhà Hắc Hổ Yêu lại gần cảm tạ Thân Công Báo, cúi đầu vái, rối rít mang ơn.

>

> Hắc Hổ Yêu vỗ ngực bảo đảm sau này Thân Công Báo đi quầy nướng của gã sẽ được ăn miễn phí, cung cấp thận cọp, bím cọp miễn phí không giới hạn.

>

> Các yêu ma vây xem cũng tiến lên thân thiện nói mấy câu với Thân Công Báo, biểu thị cảm tạ hành vi bảo vệ sự ổn định trong chợ của gã.

>

> Thân Công Báo xã giao vài câu rồi tốn khỏi đám đông, bay lên đầu tượng thần.

>

> Thân Công Báo tiếc nuối nói với Trương Minh Hiên: “Đã để hắn trốn.”

>

> Trương Minh Hiên dửng dưng nói: “Không sao, có thể phát hiện hắn lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai, hắn không trốn thoát được.”

>

> Thân Công Báo khẽ ừ, ánh mắt như con báo nhìn chợ bên dưới.

>

> Trương Minh Hiên hỏi: “Ngươi có thể bảo đảm hắn sẽ không giết người nữa không?”

>

> Thân Công Báo cười tự tin: “Không thành vấn đề, hắn không trốn thoát sự truy tung của ta.”

>

> Trương Minh Hiên ngáp dài: “Vậy là tốt rồi, mấy ngày nay ta mệt chết, chuyện sau đó giao cho ngươi.”

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy, bỗng hỏi: “Cảm giác được bọn họ cảm tạ thế nào?”

>

> Thân Công Báo bản năng nở nụ cười: “Cảm giác rất kỳ lạ.”

>

> Trương Minh Hiên vỗ vai Thân Công Báo: “Xuống dưới đi dạo nào, nhớ mua di động. Bím cọp của hổ yêu kia nướng khá ngon, ngươi có thể nếm thử.”

>

> Thân Công Báo gật đầu, mắt chứa tia khó hiểu, di động là cái chi?

>

> Trương Minh Hiên bay về đảo Huyền Không, đi vào thư điếm.

>

> Lý Thanh Nhã đang canh chừng Lý Thanh Tuyền đọc sách, nàng quay đầu nhìn Trương Minh Hiên, cười hỏi: “Sao rồi?”

>

> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: "Bị hắn trốn mất.”

>

> Lý Thanh Nhã nói: “Trong dự đoán, có Hạnh Hoàng Kỳ hộ thân tất nhiên hắn phải có thủ đoạn giữ mạng.”

>

> Trương Minh Hiên đắc ý nói: “Nhưng ta đã thấy bản lĩnh của Thân Công Báo, tìm Khương Tử Nha chính xác không lầm, sau này Khương Tử Nha khó sống yên.”

>

> Lý Thanh Tuyền liếc trắng mắt: “Coi ngươi vênh váo kìa, làm như chính ngươi đánh Khương Tử Nha vậy.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Lúc ta còn nhỏ được người ấy ôm, kể chuyện Phong Thần, nói Khương Tử Nha và Thân Công Báo là đối thủ số mệnh, ở chung một chỗ là hai người sẽ hấp dẫn nhau rồi tranh đấu, nên Thân Công Báo mới tìm ra Khương Tử Nha dễ vậy. Ngược lại Khương Tử Nha muốn tìm Thân Công Báo cũng dễ dàng, không tránh được, không thể trốn thoát.”

>

> Mắt Lý Thanh Tuyền lóe tia lạc lõng, ước ao hâm mộ. Được ôm trong lòng kể chuyện là cảm giác như thế nào?”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Cứ để bọn họ đấu với nhau, ta đói rồi, muốn ăn cơm.”

>

> Lý Thanh Nhã đứng dậy cười nói: “Được rồi, ta đi nấu cơm.”

>

> Trương Minh Hiên cười nham nhở nói: “Đi chung nào Thanh Nhã tỷ.”

>

> Trương Minh Hiên tung tăng theo sau Lý Thanh Nhã vào nhà bếp.

>

> Chốc lát sau khói bếp dâng lên, hoàng hậu và Tấn Dương bước tới. Tấn Dương ngoan ngoãn ngồi cạnh Lý Thanh Tuyền. Hoàng hậu đi nhà bếp phụ nấu cơm.

>

> Trong tiếng cười vui đã làm xong cơm chiều, cả nhà ngồi bên bàn ăn.

>

> Hoàng hậu vừa gắp thức ăn cho Tấn Dương vừa cười nói: “Ở đây thoải mái hơn trong hoàng cung, nếu khi nào nhị ca cũng đến thì tốt rồi.”

>

> Trương Minh Hiên híp mắt cười nói: “Có muốn ta làm thịt hắn giúp cho không?”

>

> Trương Minh Hiên cầm đũa làm động tác cắt cổ, ánh mắt hung dữ.

>

> Hoàng hậu gõ Trương Minh Hiên, cười nói: “Toàn nói bậy bạ.”

>

> Mấy người nói cười.

>

> Tấn Dương đẩy chén rỗng ra: "Ăn xong rồi!"

>

> Lý Thanh Tuyền cũng đẩy chén cơm: "Ta cũng ăn no.”

>

> Trương Minh Hiên nhai kỹ nuốt chậm nói: "Ăn xong rồi thì đi rửa chén.”

>

> Lý Thanh Tuyền lườm Trương Minh Hiên một cái, đứng dậy đi nhà bếp.

>

> Tấn Dương kêu lên: “Con đi với!”

>

> Tấn Dương nhảy xuống ghế lon ton chạy theo.

>

> Lát sau dọn dẹp xong hết, mấy người ngồi trong sân hưởng gió mát.

>

> Trương Minh Hiên ngước đầu nhìn trời: “Hôm nay trời đầy mây.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Đơn giản.”

>

> Lý Thanh Nhã bấm chỉ quyết, gió to thổi qua bầu trời, mây bay gió nhẹ, trăng sáng sao thưa.

>

> Trương Minh Hiên giơ ngón tay cái lên khen: “Ghê gớm.”

>

> Tấn Dương nói: “Hoàng thúc, sắp bắt đầu rồi, con muốn xem Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương!”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Được rồi.”

>

> Trương Minh Hiên lấy di động ra, một màn hình dâng lên, ngón tay nhấn vào màn hình. Màn hình bay ra biến to lơ lửng trong sân.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!