TRANG 316# 2
> Chương 631: Thân Công Báo ăn thịt nướng
>
>
>
>
>
>
> Tấn Dương hưng phấn kêu lên: "Bắt đầu, bắt đầu rồi!”
>
> Những người xem đúng giờ canh giữ trước di động, mong đợi tập phim hôm nay.
>
> Một đoạn nhạc qua đi, mấy chữ to hiện trên màn hình: Tập thứ bảy.
>
> Nhóm người Bạch Nguyệt Sơ, Phạn Vân Phi đi tìm Lệ Tuyết Dương nên bước vào trong thân thể thú mỏ câm, các chuyện xui xẻo buồn cười kéo nhau đến.
>
> Người xem cười phá lên.
>
> Trong bệnh viện, Vương Phú Quý dùng bánh ngọt, kẹo tạo thành lâu đài cát đang cố cua Lệ Tuyết Dương, tiến triển tốt đẹp.
>
> Sau đó ăn cướp ập đến, nhóm người Bạch Nguyệt Sơ, Phạn Vân Phi cũng xông vào.
>
> Vương thiếu gia và nhóm Bạch Nguyệt Sơ giằng co.
>
> Một thần linh uy vũ đứng sau lưng gã, tay cầm tờ phù vàng nói: “Bạch Nguyệt Sơ, xui nhỉ, không ngờ ngươi tự chui đầu vô lưới."
>
> Bạch Nguyệt Sơ lạnh nhạt nói: “Mỗi tấm chính Thần Hóa Thân Phù giá năm vạn TT tệ, thật khiến người hâm mộ. Thứ mắc như vậy nếu bị người phá hỏng thì ngươi còn giữ ko?”
>
> Vương thiếu gia bình tĩnh nói: “Đừng ngốc, ta không phải thứ nghèo nàn như ngươi, tất nhiên không cần thứ rách nát.”
>
> Một cây gậy gỗ chợt nằm trong tay Bạch Nguyệt Sơ, quát to: “Vậy thì tốt, cộng thêm Gia Tốc Phù nữa!”
>
> Lao vào đánh nhau, khoảnh khắc qua một hiệp, cái gọi là hóa thân thiên thần bị đá bay dính vách, cũng bắt lấy cơ hội giành Chính Thần Hóa Thân Phù bị phá hỏng từ tay Vương thiếu gia.
>
> Bạch Nguyệt Sơ cầm Chính Thần Hóa Thân Phù, hôn chùn chụt, cười khùng khục hưng phấn kêu lên: “Nhặt mót rách nát này cũng đáng nhiều tiền, là tự ngươi nói không cần, tuy dùng một Gia Tốc Phù thì hơi đau lòng.”
>
> Thoáng chốc khí chất cao thủ bay biến, bộ dạng của Bạch Nguyệt Sơ như thần giữ của.
>
> Người xem ôm bụng cười, rất buồn cười.
>
> Trong một khách điếm.
>
> Trư Bát Giới quay đầu nhìn Tôn Ngộ Không: “Hầu ca, Bạch Nguyệt Sơ và ca đều dùng gậy.”
>
> Tôn Ngộ Không gãi đầu cười nói: “Biết dùng gậy đều là cao thủ, thiên tài."
>
> Sa Hòa Thượng cười ngây ngô nói: "Hầu ca, ý của nhị sư huynh là các ngươi đều nghèo mạt rệp.”
>
> Bùm!
>
> Trư Bát Giới đập đầu xuống đất, mặt đất rung rinh.
>
> Đường Tam Tạng móc tấm phù triện từ lồng ngực ra, cười theo bản năng, quả nhiên người có tiền đều chơi phù.
>
> Trong màn hình, Vương Phú Quý chậm rãi đến gần mấy người Bạch Nguyệt Sơ.
>
> “Không sao.”
>
> Gã giơ tay, bốn tấm phù triện vẽ tượng thần hiện ra trong tay, lạnh nhạt nói: “Ta muốn cho ngươi biết khác biệt về bản chất giữa ta và thứ nghèo rớt mồng tơi như ngươi.”
>
> Gã phất tay, bốn vị chính thần uy vũ xuất hiện trong không trung, cầm Tỳ Bà, bảo kiếm Thanh Phong, Song Tiên, Hỗn Nguyên Tán.
>
> Ngọc Đế lẩm bẩm: "Tứ Đại Thiên Vương!"
>
> Nam Thiên môn.
>
> Ma Lễ Hồng reo lên: “Mau xem, là chúng ta! Bốn chúng ta kìa, người cầm dù báu kia là ta!”
>
> Ma Lễ Thanh vuốt chòm râu, cười nói: “Đúng là chúng ta."
>
> Quan Vũ đứng bên cạnh mỉm cười nói: "Bốn vị tướng quân uy vũ phi phàm."
>
> "Ha ha ha!”
>
> Một mảnh tiếng cười vui.
>
> Sau đó là Tứ Đại Thiên Vương hành Bạch Nguyệt Sơ tơi tả, đánh cho y kêu phụ gọi mẫu, la làng.
>
> Tứ Đại Thiên Vương phát ra tiếng cười sang sảng vang vọng Nam Thiên môn. Bọn họ vuốt râu cười lớn, lòng thầm đắc ý.
>
> Đường Tây Du, trong khách điếm.
>
> Đường Tam Tạng xem hoạt hình, chợt mở miệng hỏi: “Đây là phù gì vậy?”
>
> Sa Ngộ Tịnh mỉm cười nói: “Chắc là phù hóa thân Tứ Đại Thiên Vương”
>
> Đường Tam Tạng nói: “Hãy ghi nhớ, lần sau mua phù triện nhớ mua một ít phù này.”
>
> Bên kia, quan hệ giữa Phạn Vân Phi và Lệ Tuyết Dương càng tệ hơn. Lệ Tuyết Dương quyết tuyệt nói cho Phạn Vân Phi biết rằng nàng đã có người mình thích. Sau đó là một chuỗi tình tiết buồn cười, Lệ Tuyết Dương ra các loại ám chỉ, thậm chí tỏ rõ với Vương Phú Quý nhưng đều bị gã lờ đi.
>
> Vương Phú Quý trói Bạch Nguyệt Sơ lại xách trong tay, cười tươi nói với Lệ Tuyết Dương: “Nếu không có nàng thì đã không kéo lưới hoàn mỹ như vậy, nên ta cần hết sức nghiêm túc nói một câu, đa tạ tình yêu của nàng dành cho ta!”
>
> Vẻ mặt Tấn Dương khó chịu bĩu môi: “Xấu xa, xấu xa! Hắn là kẻ xấu xa, con không thích hắn!”
>
> Lý Thanh Tuyền đung đưa chân tùy ý nói: “Đạo sĩ đều mang cái tính đó thôi, giả tạo, ác liệt, đặc biệt đáng ghét.”
>
> Trong giới Thanh Khâu.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều khó chịu nói: “Thật muốn đập chết hắn."
>
> “Đồ rác rưởi!”
>
> Cát bay loạn, Phạn Vân Phi đứng trong bão cát phát ra hơi thở cuồng bạo, chỉ vào Vương Phú Quý, mắng: “Đồ khốn nạn, ta tuyệt đối không tha cho kẻ lợi dụng Tuyết Dương!”
>
> Vương Phú Quý cười khẩy nói: “Hừm hừm, nói cho ngươi biết một điều, Nhất Khí Đạo Minh bắt yêu giỏi hơn bắt người.”
>
> Đã chiếu xong phim hoạt hình, âm nhạc cuối phim vang lên.
>
> Tấn Dương càu nhàu: “Mau quá, sao hết rồi?”
>
> Lý Thanh Tuyền nhìn Trương Minh Hiên, hỏi: “Phạn Vân Phi sẽ không bị sao chứ?”
>
> Mắt Tấn Dương sáng như sao nói: “Chắc chắn không sao, hắn là đệ nhất cao thủ Tây Vực, siêu lợi hại! Chắc chắn sẽ đánh Vương thiếu gia tè ra quần!”
>
> Trên mạng thảo luận nóng bỏng, suốt đêm không ngủ, bàn bạc tình tiết không biết mệt. Trương Minh Hiên lại rước một đống bêu danh.
>
> Trong chợ bên dưới.
>
> Thân Công Báo đi trên phố, nhìn quanh, bất giác tới phố Mỹ Thực.
>
> Thân Công Báo nói nhỏ: “Mấy chục vạn năm không đi ra, bên ngoài đã thay đổi xa lạ, bây giờ biến đổi mau vậy sao?”
>
> Một nam nhân cao to đen thui chạy tới, mắt sáng rực ân cần nhìn Thân Công Báo:
>
> “Đạo trưởng, đạo trưởng!”
>
> Thân Công Báo cười nói: “Thì ra là ngươi.”
>
> Nam nhân gật đầu lia, mặt mày hớn hở nói: "Đa tạ đạo trưởng cứu cả nhà ta, vô cùng cảm kích ơn đức lớn. Đạo trưởng mau qua đây, ta mời ngài ăn thịt nướng nhà ta.”
>
> Thân Công Báo do dự một chút rồi đi vào ngồi, thấy một nữ yêu dắt hai đứa trẻ ở sau quầy.
>
> Nữ yêu và đứa trẻ thấy Thân Công Báo thì lật đật tiến lên cảm ơn.
>
> Thân Công Báo tò mò hỏi: “Hôm nay các ngươi suýt chết mà vẫn đi ra buôn bán ư?”
>
> Nữ yêu dắt hai đứa trẻ cười nói: “Đạo trưởng có điều không biết, ở bên ngoài mới an toàn nhất. Yêu đến yêu đi, tu sĩ không dứt, hung thủ không dám càn rỡ.”
>
> Thân Công Báo gật gù đã hiểu. Hôm nay ngàn vạn yêu quái cùng xúm lại làm Thân Công Báo bị rung động, chưa từng thấy yêu quái đoàn kết như vậy. Ở chỗ khác gặp chuyện gì nguy hiểm là các yêu quái lo chạy trốn, giữ thân mình.
>
> Một lát sau có giọng nói cất lên: “Đạo trưởng, thịt nướng của ngài đến rồi đây!”
>
> Hắc Hổ Yêu cười tủm tỉm bưng dĩa lên, đặt dĩa thịt nướng xuống bàn, cười mời: “Đây là món độc quyền của chúng ta, đạo trưởng dùng từ từ.”
>
> Thân Công Báo nhướng mày nhìn bãi máu trên quần Hắc Hổ Yêu, hỏi: "Ngươi bị thương?"
>
>
>
>