Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 632: Mục 633

TRANG 317# 1

> Chương 632: Khương Tử Nha rời khỏi Thiên Môn Sơn

>

>

>

>

>

>

> Hắc Hổ Yêu cười vô tư: “Vấn đề nhỏ, lỡ tay rạch một đao, ngày mai là khép lại. Đạo trưởng ăn tự nhiên, ta đi nấu món khác.”

>

> Thân Công Báo kẹp miếng thịt nướng lên nếm thử, chợt mắt sáng rực, dai ngon đây, mùi vị hơi lạ nhưng cảm giác đặc biệt. Thế là Thân Công Báo ăn một lèo.

>

> Từng dĩa thịt nướng bưng lên, Thân Công Báo đang nhai ngồm ngoàm chợt lòng máy động hóa thành cái bóng bắn về phía ngôi nhà đằng xa, trường thương đỏ như máu đâm thẳng.

>

> Vang tiếng nổ điếc tai đánh vỡ yên tĩnh trong chợ đêm.

>

> Giọng quê quá hóa giận của Khương Tử Nha vang trên bầu trời: “Thân Công Báo, ngươi dám phá hỏng việc lớn của ta, không sợ đại sư huynh trừng phạt sao?"

>

> “Hừ, từ mấy chục vạn năm trước ta đã không sợ hắn."

>

> Hai luồng sáng một vàng một đỏ va chạm trên trời, biến mất trong bóng đêm.

>

> Phòng ốc đằng trước sụp đổ, một đám tiểu yêu hốt hoảng chạy ra khỏi nhà.

>

> Trương Minh Hiên đang ngon giấc trên giường cũng cảm giác chợ bên dưới rung rinh.

>

> Sáng sớm, tiếng đọc sách ồn ào quen thuộc vang bên tai, Trương Minh Hiên ngáp dài bò dậy.

>

> Trương Minh Hiên vẫy tay chào Lý Thanh Tuyền: “Chào buổi sáng.”

>

> Lý Thanh Tuyền hừ mũi: “Sâu lười!” Lớn tiếng đọc: “Định công hỏi: Sâu lười không xuống giường thì phải làm sao?”

>

> Trương Minh Hiên câm nín, tiếp lời: “Tử đáp: Ngủ tiếp.”

>

> Lý Thanh Tuyền hừ mũi: “Tử đáp: Quát hắn, đánh hắn, đá hắn, đánh hắn ba ngày không nhận ra.”

>

> Trương Minh Hiên gật gù chép miệng lê chân đi vào nhà bếp, cô nương này thật bạo lực.

>

> Ăn sáng xong Trương Minh Hiên dẫn Tấn Dương ngồi bên bờ sông ngoài chợ, câu cá.

>

> Tấn Dương nắm cần câu, ngồi nghiêm chỉnh, hết sức chăm chú nhìn phao nổi trên sông, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc.

>

> Trương Minh Hiên thì lười biếng nằm trên ghế, tùy ý đặt cần câu trên chân.

>

> Trương Minh Hiên nheo mắt nói: “Tấn Dương, có phải sư phụ của con định bỏ gánh không làm nữa không?”

>

> Tấn Dương nhìn phao, không quay đầu, mắt không nhìn hướng khác, đáp: “Không ạ.”

>

> Trương Minh Hiên lười biếng hỏi: “Vậy sao ông ta chưa về?”

>

> “Sao con biết!”

>

> Đằng sau vang một chuỗi bước chân, Trương Minh Hiên quay đầu thấy Thân Công Báo cười tới gần. So với lúc ở Đông hải ủ rũ thì bây giờ mắt Thân Công Báo sáng ngời, tràn ngập đấu chí.

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy, cười hỏi: “Sao ngươi đến đây?”

>

> Thân Công Báo ngoắc tay, cười tươi: “Ngươi qua đây đi, ta không lại gần tránh quấy nhiễu cá trong sông.”

>

> Trương Minh Hiên bước qua, hỏi: “Hôm qua không có ai chết chứ?”

>

> Thân Công Báo tự tin nói: “Muốn giết người trước mặt ta thì Khương Tử Nha còn chưa đủ tư cách, khi Phong Thần là hắn đã không đánh lại ta, bây giờ càng không thể.”

>

> Trương Minh Hiên giơ ngón tay cái lên, khen: “Làm đẹp lắm!”

>

> Thân Công Báo nói: “Ta đến chào từ biệt."

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày hỏi: "Chào từ biệt? Ngươi định đi?”

>

> Thân Công Báo co tay lại, thương Thị Huyết hiện ra trong tay, ánh mắt hung ác nói: “Khương Tử Nha đã rời khỏi Thiên Môn sơn, xin đạo hữu cho phép ta mang thương này đuổi theo giết Khương Tử Nha!”

>

> Mắt Trương Minh Hiên lóe tia hiểu ra, cười nói: “Đương nhiên được.”

>

> Trương Minh Hiên lại bảo: “Phải rồi, khi nào rảnh hãy lên Thiên Đình một chuyến, các huynh đệ cũ rất nhớ ngươi.”

>

> Thân Công Báo cứng người, trầm giọng nói: “Ta có lỗi với họ, không có mặt mũi gặp họ.”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Cuộc chiến Phong Thần là lượng kiếp của thiên địa, dù không có ngươi thì họ vẫn phải trải qua lượng kiếp.”

>

> Thân Công Báo vuốt thương Thị Huyết, thì thào: “Chờ chút nữa, chờ ta lấy đầu của Khương Tử Nha rồi sẽ gặp họ.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Tùy ngươi.”

>

> Thân Công Báo cất thương Thị Huyết, cung kính cúi đầu nói: "Đa tạ đạo huynh tin tưởng!”

>

> Thân Công Báo xoay người bước đi xa, rất có khí thế gió thổi hiu hiu, nước sông lạnh, tráng sĩ ra đi không quay về.

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu cảm thán nói: "Thù hận đúng là thứ đáng sợ, như ta tốt hơn, khoan dung rộng lượng, chưa bao giờ ghi hận.”

>

> Tấn Dương kêu lên: “A! Hoàng thúc, có con cá to lắm!”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Tới đây, tới đây!”

>

> Hắn hớn hở chạy hướng bờ sông, tiếng sóng nước rào rào.

>

> Lát sau Trương Minh Hiên khiêng cây ghim mứt quả chạy lại, trên cây ghim không phải mứt quả mà là các xiên thịt nướng, tất cả đều là nguyên liệu quý báu, mùi thơm nức mũi.

>

> Hồng Hài Nhi chạy lại gần Trương Minh Hiên, cúi đầu nhìn cái hố đào cạnh bờ sông, đổ đầy nước thành ao cá, reo lên: “Tiểu thúc lợi hại quá, cá thật to, màu cũng rất tốt, nhìn nó vẫy đuôi mạnh chưa kìa, vảy sáng lấp lánh.”

>

> Trương Minh Hiên liếc xéo: “Dẹp đi, con đã gặp bao nhiêu yêu quái, làm gì thấy ngạc nhiên vì con cá nhỏ bình thường?”

>

> Tấn Dương bĩu môi nói: “Cá đó là con câu lên.”

>

> Hồng Hài Nhi cười toe nói: “Tấn Dương tiểu muội muội cũng rất lợi hại."

>

> Hồng Hài Nhi bứt một cây tôm nướng to đưa cho Tấn Dương: “Cái này cho muội.”

>

> Tấn Dương nhận tôm nướng, cười nói: “Đa tạ Hồng Hài Nhi ca ca.”

>

> Hồng Hài Nhi rút xiên sườn nướng ân cần đưa cho Trương Minh Hiên, cười nịnh: “Của tiểu thúc đây.”

>

> Trương Minh Hiên kêu lên: “Hôm nay sao rộng rãi thế?”

>

> Hồng Hài Nhi vẫn cười bảo: “Tiểu thúc nói gì kỳ, có ngày nào con keo kiệt với tiểu thúc đâu. Con hiếu kính ngài nhất.”

>

> Trương Minh Hiên xé thịt sườn, nói: “Khi không hiến ân cần không phải trộm thì là cướp, nói đi, lại làm chuyện xấu gì?”

>

> Hồng Hài Nhi lắc đầu nguầy nguậy: “Không, không, hoàn toàn không có chuyện gì! Được sư thúc dạy dỗ con đã lâu rồi không làm chuyện xấu!”

>

> Hồng Hài Nhi cười nói: “Hôm nay gặp vài người, bọn họ đều là người và yêu kết hợp, già khú đế nhưng vẫn yêu nhau tha thiết, rất cảm động, tốt hơn hai vị trong nhà của con nhiều.”

>

> Trương Minh Hiên nhướng chân mày: “Con muốn nói gì?”

>

> Hồng Hài Nhi cố nặn ra hai giọt lệ: “Chờ phàm nhân chết đi, kẻ sống sót cô độc lẻ loi qua quãng đời còn lại, tiểu thúc thấy bọn họ có tội nghiệp không?”

>

> Trương Minh Hiên nghi ngờ nói: “Trông con không giống loại người đa sầu đa cảm.”

>

> Hồng Hài Nhi vội nói: “Giờ con đã học ngoan, phát tấm lòng thiện, tích đức hành thiện."

>

> Trương Minh Hiên liếc cây ghim thịt nướng bị Hồng Hài Nhi khiêng sau lưng, khinh thường nói: “Chỉ tích đức hành thiện?"

>

> Hồng Hài Nhi cười ngại ngùng: “Có thu ít quà nhỏ.”

>

> Trương Minh Hiên ngửa đầu buồn ngủ: “Không được, ta không có cây Khổ Tình, không giúp bọn họ được.”

>

> Hồng Hài Nhi chạy lại ngồi xổm cạnh Trương Minh Hiên, cười nịnh: “Sư thúc đừng gạt con, Thanh Khâu hồ tộc đã chứng thực cây Khổ Tình ở chỗ sư thúc.”

>

> Trương Minh Hiên trợn to mắt, bật dậy quát lớn: “Nói bậy bạ, ta lấy đâu ra cây Khổ Tình!?”

>

> Tấn Dương quay đầu nhìn Trương Minh Hiên, giơ ngón trỏ suỵt, không vui nói: “Hoàng thúc làm cá sợ bỏ chạy!”

>

> Trương Minh Hiên siết chặt nắm tay, nhỏ giọng rít gào: “Ô miệt! Đây là ô miệt, hoàn toàn vu oan!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!