Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 633: Mục 634

TRANG 317# 2

> Chương 633: Trời giáng sét đánh Trương Minh Hiên

>

>

>

>

>

>

> Mắt Trương Minh Hiên lóe tia hung ác hỏi nhỏ: "Là ai đồn?”

>

> Hồng Hài Nhi như điệp viên lén chắp đầu, nói nhỏ: “Nghe nói là Đồ Sơn Tích Ngọc, trưởng lão của Thanh Khâu hồ tộc, con cũng không biết là ai.”

>

> Trương Minh Hiên nghiến răng nói: “Đồ Sơn Tích Ngọc, nghe tên là biết nữ nhân tà ác mặt xấu xí, độc phụ rồi!

>

> Ầm ầm ầm ầm ầm!

>

> Tia chớp xẹt qua bầu trời.

>

> Trương Minh Hiên nhảy loi choi, người khét đen ngã xuống đất, co giật như mắc kinh phong, tóc dựng đứng cháy khét bốc khói trắng.

>

> Tấn Dương giật mình kêu lên: “A! Hoàng thúc bị sét đánh!”

>

> Tấn Dương ném cần câu chạy lại gần Trương Minh Hiên, sờ người hắn.

>

> Tấn Dương hét lên rụt tay về, bàn tay nhỏ bị nóng đỏ, đau quá.

>

> Hồng Hài Nhi ngửa đầu nhìn trời, thì thào: “Sắp trời mưa? Về nhà rút đồ thôi.”

>

> Tấn Dương chu môi bất mãn kêu lên: “Hoàng thúc bị sét đánh, mau nâng hoàng thúc về.”

>

> Hồng Hài Nhi tùy ý nói: "Sư thúc có pháp lực vô biên, tia chớp bình thường không tổn thương được.”

>

> Tấn Dương nhìn Trương Minh Hiên đen sì, rưng rưng nước mắt nói: “Mau đưa hoàng thúc trở về, nếu không ta không thèm chơi với ngươi nữa!”

>

> “Rồi rồi.”

>

> Hồng Hài Nhi dùng pháp lực nâng Trương Minh Hiên lên, mang theo Tấn Dương bay lên trên đảo Huyền Không.

>

> Hồng Hài Nhi nâng Trương Minh Hiên về thư điếm, bước vào sân nhỏ la lên: “Nguy rồi nguy rồi, sư thúc bị sét đánh!”

>

> Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Tuyền, hoàng hậu vội vàng xúm lại.

>

> Lý Thanh Tuyền hít hà nói: “Thơm ghê, chín rồi.”

>

> Tấn Dương lau nước mắt, gật đầu nói: "Hoàng thúc thật đáng thương, đột nhiên bị một tia chớp đánh xuống nướng chín luôn.”

>

> Hoàng hậu lo lắng hỏi: “Hắn có sao không?”

>

> Lý Thanh Nhã cười khẽ: “Không sao đâu, thân thể của hắn rất mạnh, đã bắt đầu tự lành, đoán rằng ngày mai là sẽ phục hồi, hãy đưa hắn về phòng nghỉ ngơi.”

>

> Hồng Hài Nhi tùy ý nói: “Thấy chưa, đã bảo là không sao mà.”

>

> Lý Thanh Nhã đăm chiêu nhìn trời. Ban ngày sáng sủa ở đâu ra sấm sét? Không lẽ có người ám toán? Tay nàng bấm ấn quyết, thầm mở ra đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần.

>

> Màn đêm buông xuống, trong một gia đình bình thường, cả gia đình già trẻ vây quanh bàn, vừa ăn cơm vừa cười nói.

>

> Một đứa bé cầm di động đặt trên bàn chốc chốc xem một cái rồi buông xuống.

>

> Chợt nó reo lên: ”Bắt đầu, Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương sắp bắt đầu!”

>

> Một lão nhân tóc hoa râm ghim nhánh gỗ cười nói: “Mỗi ngày kêu con đọc sách không thấy con hưng phấn như vậy.”

>

> Một bà thím ngồi cạnh cười nói: “Coi xong phải đọc sách đấy.”

>

> Đứa bé vui vẻ nói: "Vâng! Vâng!"

>

> Nam nhân ngồi cạnh cười nói: “Ta cũng thích xem cái này, không biết Phạn Vân Phi có đánh lại đại thiếu gia của Vương gia không.”

>

> Thời gian dần trôi trong sự chờ đợi của mọi người, qua một lúc lâu cả gia đình vẫn ngồi chờ bên bàn.

>

> Lão nhân lẩm bẩm: “Nên tới giờ rồi chứ.”

>

> Nam nhân cầm di động xem thời gian, nhíu mày nói: “Đúng rồi, đã đến giờ chiếu.”

>

> Đứa bé nhìn di động, ồn ào la hét: “Không chịu, không chịu! Con muốn xem, con muốn xem!”

>

> Trên điện thoại di động bàn tán sôi trào, mỗi ngày đã đăng ít rồi giờ còn ngừng ngang, tưởng dao của gia gia không liếm máu phải không? Nhiều người ở trên mạng la ó đòi gửi dao, phi kiếm cho Tiêu Dao Thần quân, ai muốn tham gia thì báo danh.

>

> Trên đảo Huyền Không, Lý Thanh Tuyền tức giận la lên: “Chết tiệt, là ai đánh xỉu hắn?”

>

> Thiên Đình. Ngọc Đế cũng thầm buồn bực, nhưng Trương Minh Hiên đã xỉu rồi biết làm sao?

>

> Cung Đâu Suất, Thái Thượng Lão Quân run rẩy khóe miệng, trán nổi gân xanh. Hình như đã chọc vào rắc rối.

>

> Trong tam giới dâng trào oán khí.

>

> Trong phòng của Lý Thanh Nhã.

>

> Lý Thanh Nhã cầm di động đang webcam với hai vị Áp Long phu nhân, Đồ Sơn Nữ Kiều.

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều lo lắng hỏi: “Sao hôm nay không chiếu Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương? Xảy ra chuyện gì? Có phải những người này kiếm chuyện với Tiêu Dao Thần quân?”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Không, ngài lo quá rồi, ở đây rất tốt."

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều hỏi: “Vậy tại sao hôm nay không có tập mới?”

>

> Lý Thanh Nhã cười hỏi đùa: “Vậy chẳng phải hợp ý của ngài sao?”

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều trợn trắng mắt: “Nếu không có ai tới kiếm chuyện thì thật ra xem cũng hay.”

>

> Bên ngoài vang lên tiếng nổ.

>

> Áp Long phu nhân biến sắc rồi nói: "Các ngươi bị công kích, xảy ra chuyện gì?”

>

> Lý Thanh Nhã bình tĩnh nói: “Không có việc gì đâu mẫu thân, là người xem tặng quà thôi.”

>

> Tiếp tục vang chuỗi tiếng nổ.

>

> Quà?

>

> Áp Long phu nhân, Đồ Sơn Nữ Kiều lộ vẻ mặt hết hồn. Ngươi bảo đây là quà? Rõ ràng là tiếng công kích.

>

> Áp Long phu nhân căng thẳng hét lên: “Không được, ta phải trở lại!”

>

> Lý Thanh Nhã vẫn cười: “Mẫu thân yên tâm, thật sự không có gì. Nếu mẫu thân quay về thì Thanh Khâu phải làm sao?”

>

> Áp Long phu nhân khó xử, gặn hỏi: “Có đúng là không sao chứ?"

>

> Lý Thanh Nhã mỉm cười nói: “Yên tâm, mọi chuyện ổn, nếu không thì sao con rảnh webcam với hai người? Hơn nữa con có linh tháp Thiên Địa Huyền Hoàng Linh hộ thân, không ai tổn thương được.”

>

> Áp Long phu nhân, Đồ Sơn Nữ Kiều bình tĩnh lại, không sao thì tốt rồi.

>

> Áp Long phu nhân vẫn lo lắng nói: “Nếu có chuyện gì nhớ nói với ta.

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu, cười nói: "Vâng!"

>

> Tiếng nổ kéo dài suốt đêm.

>

> Sáng sớm hôm sau Trương Minh Hiên bò dậy, cả người đau nhức. Hắn tùy tay ngưng tụ gương nước, soi gương làm hắn giật bắn người.

>

> Mợ nó, cái con quỷ đen thui này là ai?

>

> Trương Minh Hiên nhớ lại ngày hôm qua bị sét đánh càng tức ngứa răng, luôn có điêu dân muốn hại trẫm!

>

> Trương Minh Hiên mở cửa chạy thẳng tới bên hồ nước, nhảy cái bùm xuống làm cá trong hồ bơi tứ tán.

>

> Hắn thò đầu lên khỏi nước sông, lắc tóc làm nước bắn tung tóe.

>

> Trương Minh Hiên vuốt mặt, than thở: "Thoải mái!"

>

> Hắn ngửa đầu lim dim trên mặt nước, chợt trợn to mắt ngồi bật dậy, cái thứ gì?

>

> Trương Minh Hiên trợn mắt há hốc mồm nhìn lên trời. Một màn sáng bao phủ đảo Huyền Không, các thanh hung khí chém vào màn sáng, một đống đen ngòm, đao, thương, kiếm, kích, búa, rìu, móc, đinh ba, roi, côn khúc, chùy, vuốt, đảng, côn, sóc, gậy, cây chống, lưu tinh chùy, có đủ thứ.

>

> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Không lẽ kẻ gian đánh lén ta hôm nay kéo tới tấn công đảo Huyền Không?”

>

> Trương Minh Hiên mặt biến sắc, nhóm Thanh Nhã tỷ có khỏe không?

>

> Trương Minh Hiên nhảy lên cao khỏi hồ nước, lao nhanh vào thư điếm, hét to: “Thanh Nhã tỷ có sao không?”

>

> Hắn xộc vào phòng của Lý Thanh Nhã.

>

> Lý Thanh Nhã quát to: "Ra ngoài!"

>

> Một tiếng nổ kèm theo tiếng gào rú, Trương Minh Hiên văng ra ngoài rớt cái bịch xuống đất.

>

> Lý Thanh Nhã mặc đồ ngủ màu trắng, mặt lạnh băng bước ra khỏi phòng.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!