TRANG 318# 1
> Chương 634: Nữ Oa gặp Bình Tâm
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên nhìn mặt Lý Thanh Nhã lạnh như tiền thì nuốt nước miếng phân bua: "Hiểu lầm, đều là hiểu lầm." Hắn vội chỉ lên trời.” Tỷ nhìn đống vũ khí khủng bố đó xem, ta lo có kẻ xấu làm hại các người.”
>
> Lý Thanh Nhã nhìn lên trời rồi trở về phòng, lạnh nhạt nói: “Lần sau nhớ gõ cửa.”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu lia lịa: “Nhớ rồi, nhớ rồi!”
>
> Lý Thanh Nhã biến mất trong phòng tối.
>
> Lý Thanh Tuyền vênh váo đi qua Trương Minh Hiên: “Chậc chậc, cú đá này thảm thật.”
>
> Trương Minh Hiên đứng dậy, bực bội nói: “Đi dạo lung tung làm gì, lo đọc sách đi.”
>
> Lý Thanh Tuyền hừ mũi, ngồi xuống ghế đá trong sân, lấy di động ra chơi.
>
> Trương Minh Hiên ngồi xuống kế bên Lý Thanh Tuyền, chọt cánh tay nàng, tò mò hỏi: “Tình hình trên trời là sao vậy? Hay có ai tấn công đảo Huyền Không?”
>
> Lý Thanh Tuyền xoay cánh tay: "Đừng đụng vào ta, quấy rầy ta chơi trò chơi."
>
> “Nói cho ta biết hôm qua xảy ra chuyện gì được không?”
>
> Lý Thanh Tuyền dời mắt khỏi di động nhìn sang Trương Minh Hiên: “Đúng vậy, hôm qua ngươi không đăng Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương, hôm nay ngươi phải bồi thường lại.”
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên lặp lại: “Không đăng tập mới?”
>
> Lý Thanh Tuyền gật đầu nói: “Đúng vậy.”
>
> Lý Thanh Tuyền ngửa đầu nhìn đống vũ khí che kín trời, tà ác nói: “Tất cả là quà khán giả tặng, hôm qua rất nhiều người trên mạng la ó đòi tặng lưỡi dao cho ngươi, đáng tiếc.”
>
> Đáng tiếc những hung khí đó bị đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần chặn lại, nếu không sẽ rất đẹp, Lý Thanh Tuyền tiếc nuối nghĩ.
>
> Trương Minh Hiên thầm hỏi: “Chuyện này là sao hả Tiểu Phàm?”
>
> Trương Tiểu Phàm trả lời: “Ta có thể nói là chúng ta cũng bị điện xỉu không?”
>
> Trương Minh Hiên thầm la: “Đùa kiểu gì?”
>
> Long Thiên Ngạo tiếp lời: “Sự thật đúng là vậy.”
>
> Chốc lát sau Lý Thanh Nhã ra khỏi phòng, bình tĩnh giao Nha Nha cho Trương Minh Hiên rồi đi nấu ăn.
>
> Lúc ăn cơm Lý Thanh Nhã thuận miệng hỏi: “Ngày hôm qua ngươi đã làm gì mà bị sét đánh?”
>
> Trương Minh Hiên tố khổ: “Ta không làm gì hết, khi không bị đánh trúng, có người ám toán ta!” Hắn nghiến răng nói: “Đừng để ta biết là ai làm, nếu không ta sẽ khiến kẻ đó muốn sống không được muốn chết chẳng xong!”
>
> Trương Minh Hiên cắm mạnh đôi đũa vào trứng gà trắng bóng, ghim lên nhai mạnh, mắt lóe tia hung tàn.
>
> Tấn Dương giơ tay: “Con ủng hộ hoàng thúc!”
>
> Nha Nha hưng phấn huơ tay hùa theo: "Đát ~ đát ~ đát ~ "
>
> Lý Thanh Tuyền nói: “Có thể là vì ông trời thấy ngươi gai mắt nên cho sét đánh tiêu diệt tai họa.”
>
> Trương Minh Hiên trợn to mắt nói: “Ta là tiểu lão gia của Tiệt giáo, đám người Lôi Bộ có ai dám làm vậy?”
>
> Tấn Dương trong trẻo nói: "Hoàng thúc uy vũ!"
>
> Lý Thanh Nhã trầm ngâm nói: “Lôi điện có thể tổn thương ngươi thì không phải loại bình thường, gần đây ngươi hãy cẩn thận chút, tốt nhất đừng xuống đảo Huyền Không.”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Ta biết.”
>
> Ăn xong hoàng hậu mang Tấn Dương đi tìm tiểu thỏ tử ở chỗ Tề Linh Vân. Lý Thanh Tuyền hiếm khi được thả lỏng một lần nên cũng chạy xuống chợ.
>
> Trương Minh Hiên kêu Thanh Linh đạo nhân chỉnh sửa đánh thưởng bay tới, cầm đi bán trong chợ. Hắn nhàn nhã nằm trên ghế dài, giờ tình huống không rõ, phải cẩn thận với kẻ địch chưa biết. Cái gọi quân tử không đứng dưới tường sắp sập là đây.
>
> Chốc lát sau Hồng Hài Nhi chạy tới, cười toe nói: “Tiểu sư thúc không sao chứ?”
>
> Trương Minh Hiên híp mắt, giơ một ngón tay lên nói: “Gọi sư thúc được rồi, xóa chữ tiểu.”
>
> Hồng Hài Nhi gật đầu lia, cười nói: “Sư thúc cho con mượn cây Khổ Tình được không?”
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên nhìn nó: “Bọn họ cho con chỗ tốt gì mà giúp đỡ họ như thế?”
>
> Hồng Hài Nhi giơ một ngón tay, chần chừ một chút giơ thêm ngón nữa: "Hai ngàn vạn TT tệ."
>
> Trương Minh Hiên lạnh nhạt nói: "Lặp lại lần nữa."
>
> Hồng Hài Nhi lại giơ một ngón tay: “Ba ngàn vạn, bọn họ thật sự cho con ba ngàn vạn.” Đau lòng bảo: “Sư thúc, con đưa cho ngài hai ngàn vạn, ngài cho mượn cái cây Khổ Tình được không?”
>
> Trương Minh Hiên vỗ vai Hồng Hài Nhi: “Chỉ có ba ngàn vạn?”
>
> Hồng Hài Nhi giơ tay, khuôn mặt nghiêm túc nói: “Con thề với mạng sống của lão Ngưu, thật sự chỉ có ba ngàn vạn, nếu con nói dối thì cho lão Ngưu bị sét đánh năm cái!”
>
> Trương Minh Hiên khinh thường nói: “Nếu con thề bằng mạng sống của mình thì ta còn tin tưởng một chút.
>
> Hồng Hài Nhi giậm chân la lên: “Sư thúc ác quá!”
>
> Trương Minh Hiên phất tay: “Thôi, dù con lấy được bao nhiêu tiền cũng không liên quan tới ta, tóm lại ta không có cây Khổ Tình.”
>
> “Đừng mà!” Hồng Hài Nhi ngồi xổm xuống đấm chân cho Trương Minh Hiên: “Thôi được rồi, con đã nói dối, có một trăm triệu! Một trăm triệu lận, rất nhiều, hai ta chia một nửa.”
>
> Trương Minh Hiên nhướng mày nói: “Con không sợ lão Ngưu thật sự bị sét đánh năm cái ư?”
>
> Hồng Hài Nhi dửng dưng nói: “Không sao, con đã thề nhân danh lão rất nhiều lần nhưng chưa ứng nghiệm bao giờ.”
>
> Trương Minh Hiên nháy mắt nói: “Ta không có cây Khổ Tình, đã tặng cho Thanh Khâu rồi.”
>
> Hồng Hài Nhi kinh ngạc kêu lên: “Thật không?”
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: “Nếu có thì ta đã sớm lấy ra, không ai chê tiền đúng không?
>
> Hồng Hài Nhi tin thật, đứng bật dậy bỏ chạy, không có tiền còn muốn ta bóp chân cho, mơ đi.
>
> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Ai kêu các ngươi ô miệt ta!"
>
> Hàng trăm yêu quái trong chợ lục tục rời khỏi Thiên Môn sơn, háo hức bay về phía Thanh Khâu. Rốt cuộc được tin chắc chắn về cây Khổ Tình, trời không phụ người có tình, hic hic.
>
> Trong một không gian ảo, Nữ Oa đứng lơ lửng chờ đợi.
>
> Chốc lát sau không gian bị xé rách, Bình Tâm bước ra từ khe hở đứng đối diện Nữ Oa.
>
> Bình Tâm hỏi: “Nữ Oa nương nương tìm ta có chuyện gì?"
>
> “Bình Tâm!”
>
> Bình Tâm bình tĩnh nhìn Nữ Oa.
>
> Nữ Oa do dự một chút, nói: “Bình Tâm, ta muốn sửa luật trời.”
>
> "Cái gì?"
>
> Bình Tâm biến sắc, không còn vẻ bình thản vừa rồi, hơi hoảng loạn hỏi: “Ngài có biết mình đang nói cái gì không? Sửa chữa luật trời là sẽ đối kháng thiên đạo, ngài có thực lực đó không?”
>
> Nữ Oa nương nương cười ngạo nghễ nói: “Từ khi thành Thánh thì ta không nghiêm túc ra tay nữa, có người nói ta yếu nhất trong Thánh Nhân. Nực cười, ta là vị Thánh Nhân thứ hai của hồng hoang, các ngươi thật sự biết rõ thủ đoạn của ta? Nếu vẻn vẹn đối kháng một phần pháp tắc thiên đạo trong luật trời thì ta tin không quá khó.”
>
> Bình Tâm nghiêm túc nói: “Ta không nghi ngờ thủ đoạn của nương nương, nhưng vì sao phải làm vậy?”
>
> Nữ Oa nói: “Tiên phàm không được thông hôn, từ xưa đến nay đã diễn ra bao nhiêu bi kịch trong hồng hoang, ta muốn sửa đổi nó.”
>
> “Ngài muốn ta làm cái gì?"
>
> Nữ Oa nương nương mỉm cười nói: “Đã xem Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương chưa? Các tục duyên kiếp sau trong đó hơi thú vị.
>
>
>
>