TRANG 318# 2
> Chương 635: Thân Công Báo lại đấu với Khương Tử Nha
>
>
>
>
>
>
> Bình Tâm nghiêm túc nhìn Nữ Oa mỉm cười, thật lâu sau mới nói: “Nếu ngài thật sự có thể sửa đổi luật trời thì ta sẽ giúp một tay.”
>
> Nữ Oa nương nương cười nói: “Ngươi là người duy nhất có tấm lòng nhân từ trong Tổ Vu.”
>
> Bình Tâm cau mày, không chút khách khí nói: “Ngài cũng là vị từ bi duy nhất trong yêu tộc.”
>
> Nữ Oa nghe hơi hướm bất mãn trong giọng nói của Bình Tâm, bất mãn vì nàng bình luận Tổ Vu khác.
>
> Nữ Oa mỉm cười biến mất trong không gian độc lập.
>
> Bình Tâm cũng biến mất, không gian tan biến, không ai biết hai nữ nhân ở tầng cao nhất hồng hoang đã giao kèo với nhau tại đây. Cuộc giao kèo này sẽ thay đổi cách cục hồng hoang về sau.
>
> Thiên Môn sơn, đảo Huyền Không.
>
> Trương Minh Hiên vừa gặm miếng dưa hấu vừa nói: "Tiểu Thải, nói xem là kẻ nào muốn đối phó ta?”
>
> Tiểu Thải vỗ cánh, ôm một con dao lớn hơn thân thể của mình nhiều, hì hục xẻ dưa hấu cho Trương Minh Hiên.
>
> Tiểu Thải cáu gắt la lớn: “Sao ta biết!”
>
> Trương Minh Hiên tự kỷ nói: “Ài, ngươi nói xem người vừa tốt vừa đẹp trai như ta mà sao bọn họ nỡ lòng nào tổn thương?”
>
> “Cắt dưa hấu xong rồi!”
>
> A~
>
> Trương Minh Hiên há to mồm cắn.
>
> Tiểu Thải cẩn thận dùng tăm xỉa răng ghim miếng dưa to bay tới trước mặt Trương Minh Hiên, nhét vào miệng hắn, khó chịu hỏi: “Thiếu gia, ta dùng pháp lực được không?"
>
> Quai hàm Trương Minh Hiên nhúc nhích, nói: “Dưa hấu thật ngon, có mùi của lao động vất vả. Nhưng sau khi dùng pháp lực thì không có vị ngọt lành của vất vả nữa.”
>
> Tiểu Thải tức giận chu môi, rõ ràng là muốn xem ta chịu khổ, lấy cớ vớ vẩn.
>
> Trương Minh Hiên thúc giục: “Mau, mau lên!”
>
> Chạng vạng, ăn cơm chiều xong Tấn Dương bắt đầu đốc thúc: “Hoàng thúc mau đăng video lên, mau, hôm nay phải chiếu hai tập, hôm qua hoàng thúc đã bỏ lỡ rồi.”
>
> Trương Minh Hiên bị lắc chóng mặt. nói: “Rồi rồi, hai tập, biết rồi.”
>
> Tấn Dương ngừng lắc cánh tay Trương Minh Hiên, mắt mong đợi nhìn hắn.
>
> Trương Minh Hiên nhủ thầm: “Tiểu Phàm, chiếu hai tập.”
>
> “Biết rồi!”
>
> Một màn hình lớn mở ra trong sân, mấy người ngồi ngay ngắn dưới màn hình phát sáng. Nha Nha phất tay, hưng phấn kêu ê a.
>
> Khúc dạo đầu tập tám là Phạn Vân Phi tức giận, bốc cát bụi lao thẳng vào Vương thiếu gia nhưng bị gã lấy pháp bảo Đồng Hồ Cát Vô Tận hút hết cát bụi vào, Phạn Vân Phi buộc phải chặt đứt tay mới sống sót.
>
> Vương thiếu gia cười to bảo: “Tiểu yêu quái, cát của ngươi không có hiệu quả với ta, trước tiên tính thử mình đáng bao nhiêu tiền rồi hãy đấu với ta!”
>
> Trước di động, nhiều tu sĩ nghiến răng ken két, đồng tình với Phạn Vân Phi. Tu sĩ đánh nhau sợ nhất là đụng phải đối thủ có bối cảnh, ngươi không biết đối phương mang theo bao nhiêu pháp bảo uy lực mạnh, thường đánh nhỏ thì lớn ra, đánh lớn thì có càng già hơn ra.
>
> Một số tu sĩ mạnh thì mỉm cười, có vài thứ bỏ tiền cũng không mua được, ví dụ tiên thiên linh bảo, công pháp cường đại.
>
> Đường Tây Du.
>
> Đường Tam Tạng đăm chiêu nhìn di động, nói: “Câu này rất có lý, chỉ có nghèo mạt rệp mới dùng pháp lực làm vũ khí chiến đấu.”
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nói: "Ngộ Không, ngày mai đi chợ Thiên Môn sơn mua thêm ít pháp bảo giúp ta, lần sau ta sẽ mở trực tiếp quá trình bắt yêu.”
>
> Trư Bát Giới khuyên: "Sư phụ, sử dụng pháp bảo vẫn phải dùng pháp lực.”
>
> Đường Tam Tạng nhíu mày nói: “Pháp bảo cũng cần pháp lực, vậy chẳng phải là hố người?”
>
> Ba đồ đệ xấu hổ, pháp bảo đương nhiên chỉ dành cho tu sĩ, mà tu sĩ thì đều có pháp lực.
>
> Sa Hòa Thượng nói: “Có một số pháp bảo không cần pháp lực, nhưng uy lực không quá mạnh.”
>
> Trư Bát Giới đề nghị: “Khi sư phụ sử dụng có thể dùng TT tệ trên điện thoại di động làm pháp lực kích hoạt pháp bảo.”
>
> Đường Tam Tạng hưng phấn nói: "Cứ làm vậy đi, ngày mai ta muốn có pháp bảo, ta muốn chém yêu trừ ma!"
>
> Tình tiết tiếp theo là Lệ Tuyết Dương nhớ lại, lúc đó trong thành Sa Hồ, Phạn Vân Phi trái ôm phải ấp, nói xấu Lệ Tuyết Dương. Tập thứ tám đã chiếu xong.
>
> Lý Thanh Tuyền bất mãn nói: “Nhìn là biết giả rồi, nữ nhân kia không có não sao? Mau xem tập tiếp theo!”
>
> Đường Tây Du.
>
> Đường Tam Tạng cảm thán nói: "Chắc chắn trong đó có hiểu lầm. A, còn một tập nữa!”
>
> Mắt Đường Tam Tạng sáng rực.
>
> Trên một chỗ cao chót vót, Bạch Vân đạo trưởng cười nói: “Không ngờ còn tập thứ hai, hôm nay Tiêu Dao Thần quân tự nhiên có lương tâm.”
>
> Bạch Vân đạo trưởng tùy tay nhắn tin có tập thứ hai vào chatroom, sau đó mở tập thứ chín ra xem.
>
> Nhiều người xem trước di động phát hiện có tập thứ hai, một số khác thì không nhận ra, thói quen đóng khu phim, chuyển sang diễn đàn sôi nổi thảo luận tình tiết. Lát sau có người nhắn tin còn tập thứ hai nữa, mọi người đang thảo luận tình tiết kéo nhau về, trong diễn đàn yên tĩnh.
>
> Nhiều bạn nhỏ hưng phấn la to, có hai tập luôn! Hạnh phúc!
>
> Tập thứ chín. Lệ Tuyết Dương nhớ lại chuyện cũ, lửa giận bùng nổ hành Phạn Vân Phi tơi tả.
>
> Bạch Nguyệt Sơ phát hiện trong phòng có sợi tơ bằng yêu lực khống chế tất cả, kêu Vương thiếu gia thả mình ra. Vương thiếu gia nói hai chữ: Mơ đi.
>
> Chiếu xong tập chín, Tấn Dương ngồi trong sân lẩm bẩm: “Tiểu tỷ tỷ trở nên thật đáng sợ, không đáng yêu như lúc trước.”
>
> Lý Thanh Tuyền bĩu môi nói: “Gì mà cao thủ đệ nhất Tây Vực Phạn Vân Phi, làm mất mặt hồ tộc, không đánh lại một đạo sĩ nhỏ, cũng bị nữ tử phàm nhân cho ăn hành, mất mặt chưa từng thấy.”
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc giải thích: “Không phải không đánh lại mà vì tình yêu nên không nỡ đánh.”
>
> Lý Thanh Tuyền trợn to mắt nói: “Cái quái gì? Làm chi rắc rối vậy? Muốn nàng làm phối ngẫu thì đánh xỉu khiêng về ổ là xong, sau đó giao phối thôi.”
>
> Lý Thanh Nhã cốc đầu Lý Thanh Tuyền, nạt: “Ai dạy muội nói mấy lời vớ vẩn đó? Đi đọc sách!”
>
> Lý Thanh Tuyền xoa đầu, không phục nói nhỏ: “Rõ ràng Vạn Tuế gia gia dạy muội như vậy.”
>
> Khóe môi Trương Minh Hiên run rẩy, mắt liếc sang Lý Thanh Nhã, đánh vị trí nào dễ xỉu nhỉ?
>
> Lý Thanh Nhã trừng Trương Minh Hiên cảnh cáo, ôm Nha Nha vào phòng.
>
> Hoàng hậu cười trêu Trương Minh Hiên, dắt Tấn Dương ra ngoài.
>
> Tấn Dương ngoái đầu nói: “Hoàng thúc nhớ ngày mai cũng chiếu hai tập nha!”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt, nha đầu được một tấc lại muốn tiến một thước, không biết đau lòng người ta.
>
> Đêm khuya, Trương Minh Hiên ngáy khò khò.
>
> Trong một núi rừng không biết tên, Khương Tử Nha ngồi cạnh đống lửa, sắc mặt âm trầm xoay nhánh gỗ nướng con thỏ.
>
> Từ xa vọng lại tiếng bước chân, Thân Công Báo chắp hai tay sau lưng nhàn nhã đến gần.
>
>
>
>