TRANG 319# 1
> Chương 636: Chúng Yêu đến Đồ Sơn
>
>
>
>
>
>
> Khương Tử Nha tùy tay ném thỏ nướng vào đống lửa, quay đầu nhìn Thân Công Báo, trầm giọng nói: “Đường đường là đệ tử Xiển giáo mà đi làm chó săn cho đệ tử Tiệt giáo, làm mất hết mặt mũi của Xiển giáo, không sợ sư phụ nghiền xương ngươi ra thành tro sao?”
>
> Thân Công Báo cười khẩy nói: “Sư phụ? Ta xem hắn là sư phụ nhưng hắn đã bao giờ coi ta là đồ đệ? Trấn áp thân thể của ta trong mắt biển, nhốt chân linh trong bảng Phong Thần, trải qua vô lượng lượng kiếp nạn mới trở người được. Đây là cái gọi là đạo làm sư của hắn?”
>
> Khương Tử Nha đứng lên, lạnh lùng nói: “Là ngươi phản bội sư môn trước! Thôi, hôm nay để ta thanh lý môn hộ."
>
> Tay Khương Tử Nha lóe sáng, một cây cờ màu vàng hiện ra.
>
> Thân Công Báo cười nói: “Ô, mấy chục vạn năm không gặp, lá gan của sư huynh to hơn nhiều, dám đánh với ta?”
>
> Khương Tử Nha bỗng xông lên, tay huơ cây cờ dài màu vàng, quát to: “Ta bây giờ đã khác xưa!”
>
> Trong núi rừng vang tiếng nổ, hai luồng sáng một vàng một đỏ đen giống như mặt trời nhỏ nổ tung trong bóng đêm, cây cối răng rắc gãy nát vụn.
>
> Thân Công Báo dùng thương Thị Huyết chặn lại Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ, mái tóc dài bay rối vì khí kình.
>
> Thân Công Báo cười to bảo: “Dù là lúc Phong Thần mấy chục vạn năm trước hay bây giờ, đấu đơn thì ngươi không đánh lại ta!”
>
> Trường thương rung mạnh, Khương Tử Nha lùi lại một bước, sắc mặt khó coi.
>
> "Ăn một thương của ta!”
>
> Thương Thị Huyết tỏa ra khí màu đỏ đen nhanh như sao băng đâm thẳng vào Khương Tử Nha, khí sắc bén xé rách không khí.
>
> Khương Tử Nha giơ Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ, quát to: "Phong!"
>
> Mặt cờ giũ ra như tấm mành lớn che trước mặt Khương Tử Nha, từng đóa hoa vàng nở rộ trên tấm mành.
>
> Thương đâm vào mặt cờ, khí kình của thương Thị Huyết biến mất, một mảnh hoa vàng nổ tung.
>
> Đây mới là Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ thật sự, các đóa hoa vàng vạn tà không xâm, lúc trước trong chợ Khương Tử Nha vận dụng pháp lực Hạnh Hoàng Kỳ thi triển ra màn sáng màu vàng không thể so sánh với bây giờ.
>
> Bên ngoài vang tiếng nổ đì đùng, Thân Công Báo tấn công dồn dập.
>
> Mặt Khương Tử Nha xanh mét quát to: “Vô ích! Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ là một trong Thiên Địa Ngũ Phương Kỳ, ngươi không công phá được!”
>
> Thân Công Báo bỗng lùi lại mấy ngàn thước, tay cầm thương Thị Huyết, dồn tất cả thần lực vào cây thương.
>
> Thân Công Báo lạnh lùng nói: “Chưa chắc!”
>
> Thần lực ùa vào khiến thương Thị Huyết rung bần bật thức tỉnh, hoa văn đỏ như máu nở rộ từng luồng sương máu bao bọc cây thương, sương máu cuồn cuộn không thể thấy bàn tay cầm thương của Thân Công Báo.
>
> Thân Công Báo hét to một tiếng: “Giết!”
>
> Thân Công Báo hóa thành mũi tên nhọn đỏ máu vụt qua không trung nhanh như tia sáng, ầm vang đâm vào Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ. Từng đóa hoa vàng trên thương Thị Huyết liên tục nổ nát, mặt cờ bị xé rách, một luồng sáng đỏ chui vào.
>
> Khương Tử Nha khó tin nhìn cây trường thương xuyên thủng ngực, khó khăn nói: “Không thể nào, Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ có vạn đóa sen vàng, không gì phá được, chư tà tránh lui, vạn pháp không xâm. Sao ngươi có thể đánh phá Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ?”
>
> Thân Công Báo mỉm cười nói: “Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ nằm trong tay Thánh Nhân có thể khiến chư tà tránh lui, vạn pháp không xâm. Nhưng ngươi là cái thá gì? Có tư cách phát huy ra lực lượng của nó sao?”
>
> Khương Tử Nha cúi đầu nhìn trường thương đỏ như máu trước ngực mình, hỏi: “Đây là thương gì?”
>
> “Thương Thị Huyết!”
>
> Thân thương rung mạnh, người Khương Tử Nha nổ nát thành sương máu.
>
> Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ cuốn sương máu rồi đụng phá hư không, biến mất trong lỗ đen.
>
> Thân Công Báo mặt biến sắc, Khương Tử Nha còn có hậu chiêu?
>
> Thân Công Báo lạnh lùng nói: “Cũng tốt, sống lại mấy lần thì ta có thể giết ngươi nhiều lần.”
>
> Thân Công Báo cất thương Thị Huyết, theo cảm giác đi về phía bắc, có thứ vô hình hướng dẫn y.
>
> Trong đêm khuya, Thân Công Báo mang theo mùi máu bay lướt qua núi non sông nước, nơi đi qua chim muông ngừng tiếng, run rẩy, giống như có ma đầu đi trong bóng tối.
>
> Sáng sớm, tiếng đọc sách ồn ào quen thuộc vang lên bên cửa sổ.
>
> Trương Minh Hiên bỗng vén chăn ngồi dậy, hắn nhìn Lý Thanh Tuyền ngồi trên cửa sổ, uy hiếp quát: “Muội có tin là ngày mai ta ngủ khỏa thân không?”
>
> Lý Thanh Tuyền đỏ mặt nhảy xuống cửa sổ, dỗi nói: “Hạ lưu!”
>
> Trương Minh Hiên nằm ngửa trên giường, lăn qua lộn lại, mắt cá chết trừng nóc phòng. Tiêu rồi, không ngủ được.
>
> Một chuỗi tàu bay xuyên qua bầu trời, các loại ngự kiếm bay, mây yêu bay, thuật độn quang, tất cả nối thành một mảnh bay về phía Thanh Khâu.
>
> Một số yêu quái tu vi cao cường dùng thuật không gian đi tới Thanh Khâu.
>
> Bầu trời bên trên Thanh Khâu, một báo yêu mặc áo khoác hoa văn báo gấm hét to: “Tiền Đa Đa cầu kiến Thanh Khâu Tích Ngọc trưởng lão!”
>
> Một kiếm tiên quát lớn: “Bần đạo là Xuyên Phỉ Tử cầu kiến Thanh Khâu Tích Ngọc trưởng lão!”
>
> “Bổn tọa tên Hổ Đại Lang cầu kiến Thanh Khâu Tích Ngọc trưởng lão!”
>
> “Bổn tọa tên Trương Phú Thăng cầu kiến Thanh Khâu Tích Ngọc trưởng lão!”
>
> Mấy chục tu sĩ, yêu quái đẳng cấp từ Kim Tiên trở lên đứng ngoài cửa Thanh Khâu, cung kính vái chín mươi độ, tôn kính mà khiêm tốn.
>
> Mặt Hổ Đại Lang hung dữ khom người cúi đầu, hỏi nhỏ: “Chúng ta có chatroom TT mà, kêu một tiếng trong đó là được, cần chi đứng đây hét bằng miệng?”
>
> Báo yêu Tiền Đa Đa mặc áo khoác hoa văn báo gấm cúi đầu, khinh thường nói: “Cái này gọi là thái độ, có việc cầu người thì phải có thái độ cung kính.”
>
> Trong Thanh Khâu, Đồ Sơn Nữ Kiều và Tích Ngọc đang chơi Đấu Địa Chủ, tiếng động ồn ào náo nhiệt.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều cầm bài, cười nói: “Lá bài tầm thường mà có muôn vàn biến hóa, thắng bại thắng thua chỉ trong một ý nghĩ, một bước đi sai là thua cả bàn cờ, rất thú vị. Ra đôi!”
>
> Áp Long phu nhân ngồi dưới tay ném bài ra, cười nói: “Nhi tử nuôi của ta trí tuệ, trong đầu có vô hạn ý tưởng kỳ diệu. Đè!”
>
> Hồ yêu áo xanh ngồi dưới tay lười biếng nói: “Tuy Đấu Địa Chủ chơi vui nhưng chơi lâu cũng nhàm, đã lâu rồi hắn không ra trò chơi mới. Qua.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều gật đầu nói: “Đúng rồi. Bốn cá ba, nổ.”
>
> Áp Long phu nhân mỉm cười nói: “Lâu rồi không có trò chơi mới, để ta giục hắn. Qua.”
>
> Hồ y áo xanh liên tục gật đầu, hưng phấn nói: “Được đấy, được đấy! Qua!”
>
> “Bần đạo là Xuyên Phỉ Tử cầu kiến Thanh Khâu Tích Ngọc trưởng lão!”
>
> “Bổn tọa tên Hổ Đại Lang cầu kiến Thanh Khâu Tích Ngọc trưởng lão!”
>
> Tất cả hồ yêu Thanh Khâu ngửa đầu nhìn trời.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều nhìn trời qua khung cửa sổ, nhíu mày nói: “Sao bọn họ trở lại rồi?”
>
> Áp Long phu nhân ném bài xuống đất, đứng lên nói: "Ta đi gặp bọn họ."
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều la lên: “Này, không được chơi xấu, ta sắp thắng rồi!”
>
> Áp Long phu nhân cười tươi bước nhanh ra khỏi phòng. Đồ Sơn Nữ Kiều giận dỗi chạy theo, lỡ Áp Long phu nhân gặp nguy hiểm gì thì Thanh Khâu không gánh nổi.
>
>
>
>