Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 637: Mục 638

TRANG 319# 2

> Chương 637: Nguyệt Lão đến Thanh Khâu

>

>

>

>

>

>

> Bên trên núi Thanh Khâu, một cánh cửa xoay tròn mở ra. Áp Long phu nhân chống gậy đầu rồng bước ra. Đồ Sơn Nữ Kiều và đám trưởng lão Đồ Sơn thị ra theo.

>

> Mấy chục người, yêu đứng bên ngoài vội cúi đầu chào: “Chào Nữ Kiều nương nương, chào mấy vị trưởng lão."

>

> Áp Long phu nhân đứng trước cánh cửa, nhíu mày hỏi: “Các ngươi đến đây vì chuyện gì?”

>

> Mắt Tiền Đa Đa bắn ra tia sáng kích động, khom người vái: “Ta . . . tiểu yêu đến vì cây Khổ Tình, xin các vị trưởng lão giúp giùm, vô cùng cảm kích ơn đức lớn.”

>

> Một yêu quái mập bụng to cố gắng khom lưng, cung kính nói: “Xin Nữ Kiều nương nương từ bi cứu giùm, cho phép chúng ta thề hẹn dưới cây Khổ Tình, sau này có gì sai khiến dù phải vượt lửa qua sông cũng không chối từ."

>

> Tất cả cung kính vái, kích động nhìn Đồ Sơn Nữ Kiều.

>

> Nam hồ yêu áo trắng đứng cạnh Đồ Sơn Nữ Kiều nhíu mày nói: “Đã sớm nói với các ngươi là Thanh Khâu ta không có cây Khổ Tình.”

>

> Áp Long phu nhân cau mày: “Ngô đã nói cây Khổ Tình ở trong tay nhi tử nuôi của ngô, hắn ở Thiên Môn sơn.”

>

> Hổ Đại Lang không kiềm được nói: “Nhưng Tiêu Dao Thần quân Thiên Môn sơn nói đã tặng cây Khổ Tình cho Thanh Khâu.”

>

> Mấy chục người gật đầu lia, vừa cầu xin vừa mong đợi nhìn Áp Long phu nhân, đây là hy vọng cuối cùng của họ.

>

> Đám trưởng lão hồ tiên Thanh Khâu ngó nhau, tình huống gì đây?

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều không kìm được hỏi Áp Long phu nhân: “Tích Ngọc, cây Khổ Tình ở trong Thanh Khâu chúng ta hả?”

>

> Áp Long phu nhân lắc đầu nguầy nguậy, mờ mịt nói: "Ta không biết.”

>

> Tiền Đa Đa người đầy hoa văn báo cung kính nói: "Các vị tiên tử đừng trêu đùa chúng ta nữa, thần quân nói rõ là tặng cây Khổ Tình cho Thanh Khâu rồi, kêu chúng ta đến tìm.”

>

> Con ngươi Đồ Sơn Nữ Kiều co rút, lòng thầm than hỏng rồi, chắc chắn Trương Minh Hiên đang tính kế Thanh Khâu. Thanh Khâu hồ tộc ta đã đắc tội hắn bao giờ mà muốn không chết không ngừng?

>

> Hai bên chìm trong yên lặng kỳ dị, đám yêu quái có việc cầu người nên không dám lỗ mãng.

>

> Tộc hồ yêu Đồ Sơn sợ Trương Minh Hiên như chim sợ cành cong, không dám làm gì.

>

> Hai phe đứng lặng nhìn nhau trên trời, không khí hơi lúng túng.

>

> Một giọng nữ già nua vang lên:

>

> “Khụ khụ, hình như lão thân đến không đúng lúc.”

>

> Mọi người đang giằng co vội ngẩng đầu lên. Chỉ thấy một bà lão đứng trên mây trắng, mặc áo xanh, tóc hoa râm, mỉm cười nhìn mọi người. Rõ ràng bà đứng đó mà mờ ảo như xa tận chân trời, cảm giác như ở hai thế giới.

>

> Mọi người lòng thít chặt, bà lão này là ai? Đến đây từ khi nào? Tu vi cao sâu quá.

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều che chắn trước mặt Áp Long phu nhân theo bản năng, trầm giọng hỏi: "Ngươi là ai? Cũng đến vì cây Khổ Tình?”

>

> Tim Đồ Sơn Nữ Kiều đập nhanh, dâng lên bi ai, Thanh Khâu sắp tiêu đời.

>

> Bà lão đứng trên mây trắng mỉm cười nói: “Cũng có thể nói ta đến vì cây Khổ Tình, danh hào thì các ngươi có thể kêu ta là Nguyệt Hạ lão nhân.”

>

> Tiền Đa Đa hét thất thanh: “Nguyệt Lão!?”

>

> Đám người Đồ Sơn Nữ Kiều, Áp Long phu nhân biến sắc. Nguyệt Lão? Người quản lý nhân duyên trong thiên hạ?

>

> Đám yêu quái hoặc sợ hãi hoặc khát vọng nhìn Nguyệt Lão, cung kính vái: “Bái kiến Nguyệt Lão Thần Quân!”

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều thay đổi sắc mặt, cung kính vái: “Đồ Sơn Nữ Kiều dẫn dắt tộc Đồ Sơn cung nghênh Nguyệt Lão nương nương.”

>

> "Cung nghênh Nguyệt Lão nương nương!"

>

> Tu sĩ từ đẳng cấp Kim Tiên trở lên xem như là lớp cỡ trung và cao hơn trong hồng hoang, đều có vòng tròn riêng, có nhiều bằng hữu là thần linh Thiên Đình nên hơi hiểu biết về Nguyệt Lão. Nguyệt Lão tay cầm tú cầu đỏ quản lý nhân duyên thiên hạ là hóa thân của vị kia không thể nói tên.

>

> Nguyệt Lão phất tay, cười nói: “Đứng lên đi.”

>

> Nguyệt Lão chậm rãi bước xuống áng mây, đi tới trước cửa Thanh Khâu.

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều không nhịn được nói: “Nguyệt Lão nương nương minh xét, Thanh Khâu ta không có cây Khổ Tình.”

>

> Nguyệt Lão nói: “Ta biết chứ.”

>

> Nguyệt Lão quay đầu nhìn đám yêu quái sợ hãi rụt rẽ cách mấy ngàn thước: “Các ngươi cũng vào đi.”

>

> “Vâng!”

>

> Tất cả yêu quái như bé ngoan bay vào cửa Thanh Khâu, treo nụ cười cứng ngắc ngây thơ khờ khạo, ngoan chưa từng thấy.

>

> Nguyệt Lão đi tới trước mặt Áp Long phu nhân, kéo tay bà, cười nói: "Lão tẩu tử cùng ta đi vào nào.”

>

> Áp Long phu nhân cười nói: “Được thôi.”

>

> Hai người cười bước vào trong, đám người Thanh Khâu Đồ Sơn Nữ Kiều cung kính theo sau.

>

> Áp Long phu nhân dẫn Nguyệt Lão đi dạo trong giới Thanh Khâu xinh đẹp tuyệt vời. Hồ yêu bên đường đều ngạc nhiên nhìn Nguyệt Lão. Bà ta là ai mà có thể đi đằng trước Nữ Kiều nương nương? Các hồ yêu né tránh từ xa, hồ ly nhỏ chưa biến hóa thì tò mò nhảy tới trước mặt Nguyệt Lão, kêu chít chít. Đám người Đồ Sơn Nữ Kiều nhìn mà muốn rớt tim.

>

> Đi dạo một lúc sau Nguyệt Lão cười nói: “Giới Thanh Khâu đẹp thật nhưng sự quá an nhàn.”

>

> Áp Long phu nhân cảm khái nói: “Từ khi Hồ Tổ chết trong Vu Yêu lượng kiếp thì Thanh Khâu hồ tộc ta không có vị hồ tiên nào tu thành Cửu Vĩ Thiên Hồ, chống dậy bầu trời cho Thanh Khâu. Vì sinh tồn đành phong giới lánh đời.”

>

> Nguyệt Lão cười nhìn Áp Long phu nhân, hỏi: “Còn tẩu tử? Nếu tẩu tử ra mặt thì có thể che chở Thanh Khâu hồ tộc.”

>

> Áp Long phu nhân buồn bã lắc đầu nói: "Ta không muốn làm phiền hắn, không muốn mượn tên của hắn làm việc.”

>

> Nguyệt Lão khẽ cười, tuy ngươi không muốn mượn danh nghĩa của y nhưng khi người ta đối diện ngươi thì phải suy xét đến y.

>

> Hai người tiếp tục đi về phía trước, đám người cung kính theo sau.

>

> Nguyệt Lão vừa đi vừa cười nói: “Cửu Vĩ Thiên Hồ tiếp theo sẽ là nữ nhi của Thanh Nhã.”

>

> Áp Long phu nhân mừng rỡ cúi đầu: “Nhờ lời may mắn của nương nương!”

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều cũng lộ biểu cảm kích động. Nha Nha dung hợp Hồ Tổ có thể trở thành Cửu Vĩ Thiên Hồ? Trời không bỏ mạch Thanh Khâu hồ tộc ta.

>

> Mấy trưởng lão khác cũng biểu cảm kích động.

>

> Nguyệt Lão nói: "Không cần đa lễ!"

>

> Nguyệt Lão, Áp Long phu nhân đi bộ trong giới Thanh Khâu, vừa đi vừa nói, bất giác đến gần thác nước. Thác nước từ vách núi đổ xuống hồ, bọt nước trắng bắn tung tóe.

>

> Cạnh thác nước, hồ nước có bãi cỏ, hướng ra ngoài là rừng cây, yên tĩnh tươi mát.

>

> Nguyệt Lão quay đầu nhìn Đồ Sơn Nữ Kiều: “Bổn tọa cho ngươi một cơ hội để tộc Đồ Sơn không sợ hãi đi ra ngoài.”

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều cúi gập người: "Cầu nương nương chỉ rõ!”

>

> Các trưởng lão cũng cúi gập người.

>

> Nguyệt Lão hỏi: “Đã xem Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương chưa?”

>

> Các hồ yêu gật đầu, linh cảm sắp xảy ra chuyện, thầm kích động.

>

> Nguyệt Lão nói: “Tộc Đồ Sơn làm Hồng Nương môn hạ của ngô, thay ngô đi vào hồng hoang quản lý một số nhân duyên tiền kiếp, tộc Đồ Sơn sẽ được ngô che chở.”

>

> Đồ Sơn Nữ Kiều kích động quỳ gối xuống đất, nói: “Đồng ý, tộc Đồ Sơn đồng ý, đa tạ nương nương từ bi!"

>

> Các trưởng lão kích động quỳ gối xuống đất.

>

> Yêu quái theo phía sau quỳ gối xuống đất, mắt ngấn lệ vui mừng, lòng thầm rít gào: “Chờ được, chúng ta chờ được! Thần quân không lừa chúng ta!”

>

> Nguyệt Lão quay đầu nhìn Áp Long phu nhân đứng cạnh mình, cười hỏi: “Tẩu tử có đồng ý trở thành phụ thần của ngô, làm Nguyệt Hạ Hồng Nương không?”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!