TRANG 320# 1
> Chương 638: Trồng cây Khổ Tình
>
>
>
>
>
>
> Áp Long phu nhân vui vẻ nói: “Ta đồng ý!”
>
> Mắt Áp Long phu nhân tràn đầy kích động, mong đợi. Phải chăng đến Thiên Cung là có thể gặp được y?
>
> Nguyệt Lão ngồi xổm người xuống, đào một cái hố nhỏ trên cỏ, đặt cây chỉ đỏ thấp bé vào, đôi tay gầy hốt bùn cát đắp lên rễ cây. Một cây nhỏ màu đỏ mới ra lò, nhưng nhánh cây được đan bằng chỉ đỏ trông rất giả.
>
> Nguyệt Lão vuốt cây nhỏ tơ đỏ, cười nói: “Đa tình luôn khổ hơn vô tình, từ hôm nay trở đi ngươi là cây Khổ Tình.”
>
> Cây nhỏ bện bằng chỉ đỏ lóe tia sáng đỏ, trong ánh sáng thân cây bện bằng sợi tơ trở nên thực chất trong suốt tựa huyết ngọc, đẹp tuyệt vời.
>
> Mắt Đồ Sơn Nữ Kiều lóe tia rung động. Thật sự đưa cây Khổ Tình đến ư? Sao Tiêu Dao Thần quân làm được? Hắn và Nguyệt Lão nương nương hoặc nên nói là Nữ Oa nương nương đã có hiệp nghị gì?
>
> Đám yêu quái quỳ đằng trước cố nén ước muốn ngước đầu lên. Thật sự xuất hiện cây Khổ Tình? Lệ rơi như mưa, nhiều nam nhân vai u thịt bắp khóc thút thít, khóc vì mừng.
>
> Nguyệt Lão đứng lên nói: “Đã trồng cây Khổ Tình, chờ nó cao tới ba trượng là ngày các ngươi được như nguyện, giờ hãy bảo vệ nó thay ta.”
>
> Tất cả yêu quái từ ngoài đến và Thanh Khâu hồ yêu quỳ dưới đất, ngẩng đầu cao giọng quát:
>
> “Vâng!”
>
> Mắt nóng cháy tràn đầy kích động nhìn cái cây không cao hơn cỏ dại.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều do dự một chút rồi cung kính hỏi: “Nương nương, cây Khổ Tình có cần chúng ta chăm sóc không? Ví dụ xới đất, bón phân, đuổi sâu, vặt cỏ này kia.”
>
> Một nữ yêu quỳ phía sau kích động nói: “Bản thể của ta là ếch, giỏi đuổi sâu!”
>
> Một nam nhân cao gầy vội nói: “Bản thể của ta là chim gõ kiến, càng giỏi chữa bệnh sâu cho cây cối.”
>
> “Bản thể của ta là hổ, có sức lực có thể xới đất.”
>
> “Ta là heo, có thể bón phân.”
>
> “Ta . . . ta là hạc trắng trên trời, có thể dẫn loài chim tới trang điểm cho cây Khổ Tình.”
>
> Đám yêu quái lớn tiếng hưng phấn khoe ra tác dụng của mình, sợ chậm chút sẽ bị cho là yêu vô dụng.
>
> Nguyệt Lão cười nhìn bọn họ: “Cây Khổ Tình . . .”
>
> Nguyệt Lão vừa mở miệng làm tập thể im lặng, kích động nhìn bà.
>
> “. . . bện bằng tơ hồng nhân duyên, cây cối phàm tục không thể so sánh. Rễ cắm mặt đất, dưới nối u minh địa phủ, cành vươn lên trời, trên nối pháp tắc thiên đạo. Lấy tình yêu trong thiên địa làm chất dinh dưỡng lớn lên.”
>
> Mọi người há hốc mồm nhìn Nguyệt Lão, nghe rất ghê gớm.
>
> Nguyệt Lão cười nói: “Cho nên nó không cần các ngươi chăm sóc.”
>
> Tất cả yêu quái, tu sĩ mắt lóe tia hụt hẫng, trong lòng lo sợ bất an.
>
> Tiền Đa Đa mặc hoa văn báo nhìn cây Khổ Tình nhìn thấp bé, gã rùng mình, ánh mắt kinh hoàng bất an hỏi: “Nương nương, cây Khổ Tình cần . . . cần bao lâu mới tới ba trượng?”
>
> Nguyệt Lão im lặng một lúc mới đáp: “Khoảng mười năm sau.”
>
> Tiền Đa Đa thẫn thờ thì thào: “Nhưng ta không chờ nổi, nàng . . . nàng sắp chết rồi.”
>
> Đám yêu quái, tu sĩ quỳ dưới đất mặt biến sắc, mất hồn mất vía ngã ngồi, không chờ kịp.
>
> Không ai trách Nguyệt Lão, chỉ oán mình và người ấy duyên sâu mà phận mỏng, sinh không đúng lúc. Không khí bi thương tràn ngập.
>
> Mắt Áp Long phu nhân lóe tia không nỡ hỏi: “Nương nương thần thông quảng đại, có cách nào giúp bọn họ một lần không?"
>
> Nguyệt Lão mỉm cười vươn tay ra, một hạt châu lơ lửng trên bàn tay, khí mông lung vòng quanh hạt châu, ánh sáng bảy sắc ẩn hiện, rất là bất phàm.
>
> Nguyệt Lão cầm hạt châu đưa cho Áp Long phu nhân: “Tiên thiên linh bảo Thời Không Chi Châu, bên trong có một phần pháp tắc thời gian, thu bạn lữ của họ vào trong, tạm dừng thời gian có thể giữ được mạng sống. Đưa cho tẩu tử.”
>
> Áp Long phu nhân nhìn Thời Không Chi Châu, lắc đầu nguầy nguậy: “Ta không thể nhận, quá quý giá.”
>
> Nguyệt Lão cầm tay Áp Long phu nhân, đặt Thời Không Chi Châu vào lòng bàn tay bà, mỉm cười nói: “Không sao, chỉ là một linh bảo hạ phẩm.”
>
> Nguyệt Lão nói: “Ta di đây, nơi này tạm thời giao cho tẩu tử.”
>
> Nguyệt Lão chậm rãi đi ra ngoài, sau ba bước thì biến mất.
>
> Áp Long phu nhân cầm Thời Không Chi Châu, biểu cảm kích động, cuối cùng có thể đi gặp y.
>
> Sau khi Nguyệt Lão đi đám người Đồ Sơn Nữ Kiều đứng lên. Đám người vây quanh cây Khổ Tình giống huyết ngọc, mắt nóng bỏng nhìn cây, ngừng thở, sợ thở mạnh quấy nhiễu cây Khổ Tình lớn lên.
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều đứng cạnh cây Khổ Tình, nhìn đám yêu quái đông đúc xúm lại, quát: “Tránh ra hết cho ta!”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều nhìn nam hồ yêu áo trắng, ra lệnh: “Đồ Sơn Húc Dương, hãy dẫn một đội cao thủ tộc Đồ Sơn ngày đêm bảo vệ cây Khổ Tình, không được lơ là phút nào.”
>
> Đồ Sơn Húc Dương ôm quyền khom người, trịnh trọng nói: "Lĩnh mệnh!"
>
> Gã uy hiếp liếc vòng vây yêu quái, bước nhanh ra ngoài.
>
> Các trưởng lão tộc Đồ Sơn như vừa tỉnh mộng, tất cả lưng tựa lưng vây thành một vòng che chở cây Khổ Tình ở bên trong, cảnh giác trừng đám yêu quái bên ngoài.
>
> Hồ Đại Lang bất mãn nói: “Nữ Kiều nương nương, ngài làm vậy là sao?”
>
> Tiền Đa Đa bật cười nói: “Nữ Kiều nương nương, chúng ta mới là người không hy vọng cây Khổ Tình bị bất trắc gì nhất.”
>
> Đồ Sơn Nữ Kiều không thả lỏng: “Các ngươi đã quên đợt tấn công lén lúc trước?”
>
> Một trưởng lão áo trắng nhíu mày nói: “Mời các vị tạm rời giới Thanh Khâu, chờ sau khi cây Khổ Tình lớn lên sẽ thông báo cho.”
>
> Mấy chục yêu quái đứng bên ngoài liếc nhau, ngẫm lại vụ nổ động trời lúc trước, bọn họ quay sang cảnh giác nhìn nhau.
>
> Một người mặc kiểu đạo sĩ nặng nề nói: “Chúng ta không thể chắc chắn có kẻ bụng dạ xấu xa ẩn núp trong số chúng ta không, vì an toàn của cây Khổ Tình thôi thì tạm rời đi là hơn.”
>
> Tất cả yêu quái gật đầu đồng ý, giám sát nhau đi ra khỏi giới Thanh Khâu.
>
> Trên đảo Huyền Không.
>
> Trương Minh Hiên ngáp dài nằm trên ghế, cuộc sống nhàn nhã.
>
> Tấn Dương từ xa chạy lại, cười nói: “Hoàng thúc, vô địch ca ca xây quán bar xong rồi.”
>
> Trương Minh Hiên ngồi bật dậy, hưng phấn nói: “Thật không? Đi xem thử!”
>
> Trương Minh Hiên bước xuống ghế, nắm tay Tấn Dương đi tới rìa đảo Huyền Không, bay xuống dưới.
>
> Trương Minh Hiên và Tấn Dương đến trước quán bar của Hồng Hài Nhi, đẩy cửa, cửa sắt không nhúc nhích. Hả? Còn khóa cửa?
>
> Trương Minh Hiên huýt sáo, hai mắt tùy ý đánh giá bốn phía, tay gồng sức, rắc một tiếng, úi chà, cửa mở rồi.
>
> Tấn Dương ngưỡng mộ kêu lên: "Hoàng thúc thật lợi hại, mới nãy con không đẩy vô được.”
>
> “Tất nhiên rồi, nếu không làm sao ta là hoàng thúc của con được?”
>
> Trương Minh Hiên dắt Tấn Dương đi vào. Đập vào mắt là quầy bar dài, trong quầy có một tủ rượu dài, trong tủ rượu đặt đầy rượu.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Không tệ, thật sự làm ra thứ ta truyền cho.”
>
>
>
>