Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 640: Mục 641

TRANG 321# 1

> Chương 640: Dương Tiễn gặp Ngọc Đế

>

>

>

>

>

>

> Sáng sớm. Hồng Hài Nhi ngồi trong sân, lười biếng nhìn Nha Nha bò qua bò lại rượt theo Tiểu Tuyết trên bãi cỏ. Con nít thật ngây thơ, ha ha.

>

> Hồng Hài Nhi cười toe đến sau lưng Trương Minh Hiên, bóp vai cho hắn: “Sư thúc, sân nhảy múa của sư điệt đã xây xong, khi nào ngài đến ủng hộ cho điệt nhi?”

>

> Trương Minh Hiên thoải mái híp mắt nói: "Ngày hôm qua nói chưa làm xong mà?”

>

> “Sư thúc đã hỏi nên đêm qua sư điệt gấp gáp tăng ca đẩy nhanh tốc độ hoàn thành công tác cuối cùng.”

>

> “Không đi.”

>

> Hồng Hài Nhi kinh ngạc hỏi: “Vì sao?”

>

> “Mệt.”

>

> Hồng Hài Nhi bóp mạnh hơn, sum xoe nói: “Sư thúc nói đi, mệt chỗ nào? Con bóp cho.”

>

> Trương Minh Hiên giơ chân, Hồng Hài Nhi khom người đấm đùi cho hắn.

>

> Hồng Hài Nhi ngước đầu mong đợi nhìn hắn: “Sư thúc thấy thoải mái hơn không?”

>

> Trương Minh Hiên khẽ hừ, buồn ngủ.

>

> Hồng Hài Nhi tiếp tục đấm nhẹ.

>

> Một lúc lâu sau Trương Minh Hiên nói: “Chờ thêm thời gian rồi hãy khai trương.”

>

> Hồng Hài Nhi thất vọng nói: "Được rồi!"

>

> Hồng Hài Nhi đứng dậy đi ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên mở to mắt kêu: “Này, bóp tiếp đi chứ!”

>

> Hồng Hài Nhi vẫy tay: “Con bận lắm!”

>

> Sau đó bỏ chạy nhanh như chớp.

>

> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Con trâu nhỏ không lương tâm, trước kia đơn thuần hơn nhiều.”

>

> Vang tiếng chuông điện thoại, Trương Minh Hiên lấy di động ra xem, a, nghĩa mẫu!

>

> Trương Minh Hiên chột dạ, chắc đã bị nghĩa mẫu phát hiện mình ném rắc rối qua tay, giờ hỏi tội? Vì sao lúc trước xung động như thế, thật là tuổi trẻ.

>

> Trương Minh Hiên bấm nút nhận webcam, cười tươi chào: “Nghĩa mẫu khỏe, ngài lại trẻ ra rồi?”

>

> Không đợi Áp Long phu nhân nói gì Trương Minh Hiên bước xuống ghế nằm, ôm Nha Nha từ trên cỏ lên, cười nói: “Nghĩa mẫu xem này, Nha Nha lại lớn lên.”

>

> Trương Minh Hiên thầm nghĩ ở trước mặt Nha Nha chắc ngài sẽ không nổi giận đâu?

>

> Áp Long phu nhân ở trong ống kính cười nói: “Cảm . . .”

>

> Trương Minh Hiên ngắt lời: “Nghĩa mẫu biết không, Tiểu Tuyết mọc thêm một cái đuôi, không tin thì nhìn này.”

>

> Trương Minh Hiên ôm Tiểu Tuyết vào ngực, cầm hai cái đuôi huơ trước ống kính.

>

> Tiểu Tuyết ngơ ngác, ngửa đầu rít the thé, quẫy mạnh nhảy khỏi tay Trương Minh Hiên. Tiểu Tuyết nhảy xuống đất, xấu hổ tức tối nhìn hắn, lông trắng hơi ửng đỏ.

>

> Áp Long phu nhân câm nín nhìn Trương Minh Hiên, không biết là không thể đụng vào đuôi của Cửu Vĩ Hồ sao?

>

> Trương Minh Hiên chĩa ống kính vào Tiểu Tuyết, kinh ngạc nói: “Nghĩa mẫu nhìn kìa, Tiểu Tuyết biết đổi màu.”

>

> Tiểu Tuyết bực tức nhảy mấy cái biến mất trong tầm mắt.

>

> Trương Minh Hiên lại chĩa ống kính vào Nha Nha: “Nha Nha mau gọi nãi nãi, kêu bà ngoại cũng được, mau kêu, mau!”

>

> Nha Nha ngồi trên đùi Trương Minh Hiên, nhìn ống kính di động, cười khờ ngốc, vươn tay muốn chộp màn hình.

>

> Áp Long phu nhân lên tiếng: "Minh Hiên, ta có lời muốn nói.”

>

> Trương Minh Hiên thầm thở dài, xem ra không tránh khỏi.

>

> Trương Minh Hiên trầm giọng nói trước ống kính: “Xin lỗi nghĩa mẫu, ta biết sai rồi, ta không nên . . .”

>

> Áp Long phu nhân nói: “Đúng là ngươi không nên giấu ta.”

>

> Giấu ngài? Giấu cái gì?

>

> Mấy dấu chấm hỏi nổi lên trên đầu hắn, nhìn khuôn mặt vui vẻ của Áp Long phu nhân có vẻ không phải tức giận.

>

> Không lẽ Áp Long phu nhân và Thanh Khâu Đồ Sơn có thù?

>

> Trương Minh Hiên suy nghĩ lung tung.

>

> Áp Long phu nhân hiền từ nói: “Ài, hài tử, vất vả cho ngươi.”

>

> Đầu óc Trương Minh Hiên ù đặc, cười gượng nói: "Không cực khổ, đây là ta nên làm, phục vụ vì nhân dân.”

>

> Áp Long phu nhân cười hiền lành: “Vẫn nghịch ngợm như vậy, lần này nghĩa mẫu nhận tình của ngươi, có yêu cầu gì cứ nói, miễn làm được nghĩa mẫu đều đồng ý.”

>

> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực, hỏi dò: “Vậy để Thanh Nhã tỷ gả cho ta được không?”

>

> Áp Long phu nhân híp mắt cười nói: "Ta không phản đối, nhưng chuyện này phải dựa vào bản thân ngươi cố gắng.”

>

> Trương Minh Hiên hụt hẫng trợn trắng mắt, nếu ta làm được thì cần bà làm chi?

>

> Áp Long phu nhân nghiêm túc nói: “Dù thế nào ta rất cảm kích ngươi, sau này Thanh Khâu hồ tộc mặc cho ngươi sai khiến.”

>

> Trương Minh Hiên gãi đầu cười khờ: “Thật ra ta không làm gì.”

>

> Áp Long phu nhân cười nói: “Hài tử ngoan, ta biết ngươi khiêm tốn, nhưng công lao của ngươi chắc chắn nghĩa mẫu không quên.”

>

> Hai người trò chuyện một lúc, Trương Minh Hiên bị Áp Long phu nhân nói chóng mặt, nhưng hắn hiểu rằng hình như nghĩa mẫu hiểu lầm điều gì.

>

> Chợt mắt Áp Long phu nhân sáng rực đổi đề tài: “Phải rồi! Minh Hiên, trên điện thoại di động chỉ có hai trò chơi nhỏ là Đấu Địa Chủ và thực vật đại chiến cương thi. Đấu Địa Chủ chơi vui thật nhưng chơi nhiều thì chán, ngươi có thể rút thời gian làm thêm vài trò chơi nhỏ không?”

>

> Trương Minh Hiên vỗ ngực nói: “Nghĩa mẫu đã lên tiếng đương nhiên là được, ta sẽ chế tạo ngay.”

>

> Áp Long phu nhân cười nói: “Thật là hài tử ngoan.”

>

> Hai người trò chuyện một lúc mới cúp máy.

>

> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Ta đã làm gì? Không lẽ bị sét đánh mất trí nhớ?"

>

> Trương Minh Hiên rùng mình, cảm giác thật đáng sợ.

>

> Mấy ngày tiếp theo tin cây Khổ Tình hiện thế ở Thanh Khâu đã truyền khắp hồng hoang, trên điện thoại di động hay trong giới tiên thần đều đồn ầm ĩ. May có Nguyệt Lão nương nương ở bên trên trấn áp nên không ai dám đi càn rỡ.

>

> Khi Trương Minh Hiên nghe tin này cũng giật mình há hốc mồm. Cây Khổ Tình thật sự xuất hiện? Còn ở Thanh Khâu? Lần này thật sự liên quan tới ta.

>

> Phi phi phi! Mấy lần trước cũng không liên quan gì ta!

>

> Thiên Đình, trong điện Tử Ngưng.

>

> Ngọc Đế nặng nề ngồi trong vườn hoa, bốn phía không người, thị nữ đều bị đuổi ra ngoài.

>

> Tiếng bước chân vang lên, Dương Tiễn đi vào, bộ chiến giáp màu bạc, sau người khoác áo choàng đen, trong anh tuấn mang chút bá khí.

>

> Ngọc Đế mỉm cười hỏi: "Nhị Lang lại ra ngoài chinh chiến?"

>

> Dương Tiễn gật đầu nói: “Nam Chiêm Bộ châu có ma tu triệu hoán vong linh cốt hải muốn tàn sát đồ thành, ta mới đi một chuyến.”

>

> "Vong linh cốt hải?" Ngọc Đế cảm thán rằng: “Đây cũng là thủ đoạn trong cuốn sách kỳ huyễn của Trương Minh Hiên, không ngờ bị đám ma tộc nghiên cứu ra.”

>

> Mắt Dương Tiễn bắn ra tia ngạo nghễ, cười khẩy nói: “Gà đất chó nhà mà thôi, không chịu nổi một kích.”

>

> Ngọc Đế cười nói: “Lân nhi nhà ta đã lớn.”

>

> Dương Tiễn cười ngại ngùng, sau đó nghiêm túc nói: “Cữu cữu, ngài có biết chuyện cây Khổ Tình xuất hiện trong Thanh Khâu không?”

>

> Ngọc Đế cau mày gật đầu, mới rồi y rầu vì chuyện này, liên quan tới người kia thật khó xử.

>

> Dương Tiễn nói: "Luật trời có lệnh, xóa bỏ cây Khổ Tình, diệt tộc Thanh Khâu.”

>

> Ngọc Đế vội ngẩng đầu: “Không thể!”

>

> Dương Tiễn bất đắc dĩ nói: “Nguyệt Lão làm như vậy là dung túng thúc đẩy tình cảm người yêu, tiên phàm, là công khai chống lại luật trời. Ta cũng không biết nên làm sao bây giờ.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!