Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 641: Mục 642

TRANG 321# 2

> Chương 641: Ngọc Đế gặp Nữ Oa

>

>

>

>

>

>

> Ngón tay gõ mặt bàn, Ngọc Đế suy tư giây lát rồi nói: “Ta đi một chuyến.”

>

> Ngọc Đế lặng lẽ biến mất trong điện Tử Ngưng.

>

> Mắt Dương Tiễn lóe tia kính sợ, hâm mộ, cữu cữu thật là lợi hại, biến mất mà mình không hề phát hiện ra, không uổng là chủ tam giới làm chúng tiên Xiển giáo sợ hãi, Tây Thiên Như Lai kiêng kị.

>

> Trong thời gian ở Thiên Đình, Dương Tiễn tiếp xúc càng nhiều càng cảm giác cữu cữu đáng sợ. Khi Dương Tiễn bắt những yêu ma quỷ quái chống lại luật trời, sau lưng họ có nhiều đại thần viễn cổ, nhưng khi nghe tên của cữu cữu thì đều kiêng kị không dám nói nhiều.

>

> Ngọc Đế rẽ từng lớp hỗn độn đi tới Oa Hoàng Thiên.

>

> Thanh Loan đang đứng trước Oa Hoàng Thiên, mỉm cười nói với Ngọc Đế: "Nương nương chờ ngài đã lâu.”

>

> Ngọc Đế mỉm cười nói: "Nhờ tiên tử dẫn đường."

>

> "Đi theo ta!" Thanh Loan xoay người bay vào trong Oa Hoàng Thiên.

>

> Ngọc Đế theo sau, trước mắt mơ hồ, người đã ở trong thiên địa mênh mông, núi non trập trùng, gỗ thần hoa tiên. Thứ khiến vô số thần tiên ở hạ giới tranh giành thì mọc đầy như cỏ dại tại đây.

>

> Ngọc Đế đi theo Thanh Loan vào một tòa cung điện, Nữ Oa đang ngồi xếp bằng trên giường mây, trang nghiêm thần thánh.

>

> Thanh Loan cung kính đứng cạnh giường mây như một thị nữ giữ bổn phận.

>

> Ngọc Đế tiến lên ôm quyền thi lễ với Nữ Oa, cung kính chào: “Chào sư tỷ.”

>

> Nữ Oa mở mắt ra, mặt không biểu tình nói: “Ngồi.”

>

> Một giường mây dâng lên sau lưng Ngọc Đế, y chắp tay với Nữ Oa rồi ngồi xếp bằng.

>

> Ngọc Đế nói: “Hạo Thiên đến vì có một chuyện muốn hỏi, xin sư tỷ giải thích thắc mắc.”

>

> “Nói.”

>

> “Nguyệt Lão trồng cây Khổ Tình trong Thanh Khâu phải chăng có kế hoạch gì?”

>

> Nữ Oa mỉm cười nói: “Giảm bớt bi kịch trong thế giới hồng hoang.”

>

> Ngọc Đế nhướng mày nói: “Không lẽ sư tỷ không biết làm vậy là chống lại luật trời?”

>

> Nữ Oa trầm giọng nói: “Nếu luật trời không theo ý ta thì ngại gì sửa lại?”

>

> Ngọc Đế trợn to mắt khó tin nhìn Nữ Oa, sư tỷ bá khí dữ vậy?

>

> Ngọc Đế lắc đầu nguầy nguậy: “Vậy không được, thưa sư tỷ! Luật trời liên tục đến kéo dài ổn định của hồng hoang, không thể có sơ suất gì.”

>

> Mặt Nữ Oa không biểu cảm hỏi: “Nếu ta quyết sửa thì sao?”

>

> Ngọc Đế nghiêm túc nhìn Nữ Oa: “Vậy sư đệ đành nhờ vào lực lượng Thiên Đình ngăn cản sư tỷ.”

>

> Ánh mắt Nữ Oa lạnh băng, áp lực bằng bạc ập đến. Ngọc Đế khom lưng, áp lực Thánh Nhân đè nặng làm xương cốt kêu răng rắc, mồ hôi lạnh ứa ra.

>

> Nữ Oa lạnh lùng nói: “Hạo Thiên, ngươi to gan lắm!”

>

> Ngọc Đế khó khăn nói: "Sư tỷ, luật trời do thiên đạo lập, là quy định trói buộc tiên thần hồng hoang. Nếu luật trời có sai sót gì thì tiên thần sẽ loạn lớn, xin sư tỷ nghĩ lại!”

>

> Nữ Oa nhoẻn miệng cười, khoảnh khắc áp lực đáng sợ biến mất. Ngọc Đế thở hổn hển, dưới Thánh nhân đều là con kiến, câu này không sai.

>

> Nữ Oa cười nói: “Ngươi khá lắm, lúc trước lão sư không chọn lầm người."

>

> Ngọc Đế nhẹ lòng, thoải mái nói: “Không dám phụ kỳ vọng của lão gia.”

>

> Nữ Oa chế nhạo nói: "Nếu ta nói tiểu nữ nhi Chức Nữ của ngươi và Dương Thiền đều sẽ xúc phạm luật trời, gả cho phàm nhân sinh con cái thì sao?”

>

> Ngọc Đế vội ngẩng đầu, kinh hoàng nói: “Sư tỷ cần gì khó xử tiểu bối!?"

>

> Nữ Oa nghiêm túc giải thích nói: "Không phải ta muốn làm khó bọn họ mà đó là nhân duyên sau này của họ. Ta quản đại đạo tạo hóa nhân duyên nên nhìn thấy thiên cơ nhân duyên về sau của họ.”

>

> Sắc mặt Ngọc Đế liên tục thay đổi, cắn răng hỏi: “Có thể sửa không?”

>

> Nữ Oa cười nói: “Nhân duyên của họ liên quan tới luật trời, trong tương lai mà ta thấy nhân duyên của họ sẽ bị luật trời trấn áp, luật trời đến chúng sinh kính sợ càng tăng mạnh.”

>

> Ngọc Đế lớn tiếng nói: “Sửa! Gì mà tiên phàm không được thông hôn, vớ vẩn, ta đã sớm cảm thấy luật trời đó là sai trái. Sư tỷ muốn sửa thế nào cứ sửa, sư đệ luôn luôn ủng hộ sư tỷ!”

>

> Nữ Oa cười nói: “Ngoan lắm, yên tâm, sư tỷ sẽ không làm bậy.”

>

> Ngọc Đế cười gượng: “Sư tỷ thấy nhân duyên của họ thế nào?”

>

> Nữ Oa nghiêm túc nói: “Ta đã có kế hoạch.”

>

> Ngọc Đế đã ra quyết định thì sẽ không dây dưa kéo dài, mắt lóe tia tàn khốc hỏi: "Nương nương cần ta làm chút gì giúp ngài không? Ví dụ dỡ chức Tư Pháp Thiên Thần của Dương Tiễn xuống, phong điện Tư Pháp Thiên Thần.”

>

> Nữ Oa cười nói: “Không cần, luật trời mới chưa dựng đưa ra, còn cần chờ đợi."

>

> "Ta biết rồi.”

>

> Ngọc Đế bước xuống giường mây, cung kính chắp tay vái Nữ Oa: “Chuyện của Chức Nữ và Dương Thiền làm phiền sư tỷ ."

>

> Nữ Oa gật đầu mỉm cười nói: “Thanh Loan hãy tiễn Đại Thiên Tôn.”

>

> Thanh Loan khom người: “Vâng.”

>

> Trương Minh Hiên không hề hay biết mình khuấy động phong vân thiên hạ, Nữ Oa nương nương sửa luật trời sớm hơn, chuyện vốn xảy ra khi Trầm Hương cứu mẹ nhưng giờ không biết Trầm Hương có xuất hiện không.

>

> Trương Minh Hiên như heo lười nằm ngủ trên ghế mỗi ngày, uống nước trái cây, thúc giục Trương Tiểu Phàm tạo ra trò chơi nhỏ. Nào là trò cắt chuối mùa đông, rắn tham ăn, mạt chược, Mario, Angry Bird, tất cả đang được chế tạo gấp.

>

> Trương Minh Hiên vừa hút nước dưa hấu qua đường ống hút vừa hỏi thầm: “Long Thiên Ngạo, Tiêu Viêm, hai ngươi là vô dụng nhất, nhìn xem Trương Tiểu Phàm bận tối mặt tối mày, các ngươi còn không biết đi ra giúp!”

>

> Long Thiên Ngạo câm nín: “Hắn là hệ thống máy chủ còn chúng ta thì không.”

>

> Tiêu Viêm không kiềm được nói: “Phong Vân Vô Kỵ cũng không làm việc nhưng sao ngươi không nói hắn?”

>

> Trương Minh Hiên hút nước trái cây: “Sao các ngươi có thể so với hắn được, hắn tu luyện từng giây từng phút, lo tham ngộ kiếm đạo, đâu chây lười như các ngươi.”

>

> Hai người trợn trắng mắt, có ai lười hơn ngươi không? Ngươi không phải cá mặn mà là cá chết!

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy bước tới trước cửa đảo Huyền Không, bay xuống chợ.

>

> Hắn như phiên phiên công tử đi trong chợ, tay phẩy quạt ngũ sắc, trông bộ dạng rất là lãng đãng.

>

> Chợt mắt Trương Minh Hiên sáng rực, hắn thấy một người quen, gấp quạt lại bước vào tiệm di động phía đối diện. Trong tiệm sạch sẽ gọn gàng, trong quầy lưu ly bày các di động gốm sứ. Hai nữ quỷ Vương Tình, Vương Bội đang ngồi trong quầy, dựa sát nhau cười giỡn.

>

> Hai người nghe tiếng bước chân ngước lên nhìn, cùng đứng dậy hưng phấn kêu: "Thiếu gia!"

>

> Hai người vòng qua quầy chạy tới trước mặt Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên cười hỏi: “Sống trong chợ thế nào? Đã quen chưa?”

>

> Vương Tình kéo tay áo Trương Minh Hiên dẫn hắn ngồi xuống ghế, cười nói: "Đa tạ thiếu gia nhớ thương, chúng ta sinh hoạt rất tốt."

>

> Vương Bội nhát gan cũng nói nhỏ: “Trước kia vì chúng ta từng diễn TV điện ảnh nên hay có yêu quái tới xem, chỉ trỏ chúng ta, giờ thì tốt hơn nhiều."

>

> Trương Minh Hiên nói: “Thế thì tốt, ta mang hai ngươi ra khỏi Trường An, hai ngươi có thể sống yên ở chỗ này thì tuyệt vời.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!