TRANG 322# 1
> Chương 642: Hồng Hài Nhi ra bài hát
>
>
>
>
>
>
> Mắt Vương Tình ứa ra giọt lệ cảm động: "Đa tạ thiếu gia cứu chúng ta đi ra!”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Khóc cái gì? Ai không biết nhìn vào còn tưởng rằng ta bắt nạt các người.”
>
> Vương Tình xì cười, mắt quyến rũ liếc qua, thè lưỡi hồng liếm môi hỏi: “Thiếu gia muốn bắt nạt chúng ta như thế nào?”
>
> Trương Minh Hiên không chịu nổi ho khan, nghiêm túc hỏi: “Trong chợ dạo này có vấn đề gì không?”
>
> Vương Bội lắc đầu, mờ mịt nói: "Không có, mọi người đều rất tốt.”
>
> Vương Tình bỏ dáng vẻ quyến rũ, trở nên nghiêm túc hơn, ngần ngừ một lúc rồi nói: “Thiếu gia, trong chợ đúng là có chút vấn đề.”
>
> “Ồ?” Trương Minh Hiên hỏi đại mà không ngờ trúng.
>
> Vương Tình nói: “Thiếu gia ở đảo Huyền Không trên cao không hỏi chuyện trần tục, trong chợ như rắn mất đầu, tuy có Dung Lão nắm giữ nhưng Dung Mẫu không có tài quản lý. Đặc biệt từ khi chợ mở rộng thì Dung Lão thấy hơi khó kiểm soát. Đã có yêu quái vạch địa bàn trong chợ, có yêu quái thống nhất nâng giá bán, còn quấy rầy người buôn bán, thu phí.”
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày hỏi: “Hùng Đại mặc kệ chuyện này?”
>
> Vương Tình nói: "Bọn họ đánh nhau không giết yêu, chút mâu thuẫn nhỏ nên không ai tìm Hắc Hùng đại vương làm gì. Hơn nữa chợ lớn như vậy, Hắc Hùng đại vương không rảnh lo hết. Có một số đại yêu xứ ngoài đến thực lực không kém hơn Hắc Hùng đại vương.”
>
> Trương Minh Hiên cau mày, xét cho cùng là vì không có người khống chế, thiếu đội dân phòng. Về đội dân phòng thì dễ tìm, nhưng kiếm thành chủ cho chợ thì khó. Phải đáng được tin tưởng, vừa phải có năng lực, Trương Minh Hiên tự nhận bản thân thỏa mãn hai điều kiện đó nhưng rất mệt, hắn kiên quyết không làm!
>
> Trương Minh Hiên nói: “Để ta suy nghĩ đã.”
>
> Vương Tình cung kính nói: “Vâng.”
>
> Trương Minh Hiên đứng dậy đi ra khỏi tiệm di động.
>
> Vương Bội thắc mắc hỏi: “Tình tỷ, sao ta không cảm thấy chuyện nghiêm trọng như tỷ nói? Ta cảm giác bọn họ rất tốt, rất khách khí.”
>
> Vương Tình chỉ trán Vương Bội, giọng nói toát ra vẻ cao ngạo: “Tất nhiên là bọn họ không dám chọc vào ngươi, vì chúng ta là người của thiếu gia.”
>
> Vương Bội bị chỉ trán ngước đầu lên, bất mãn than thở: “Lại chỉ vào đầu ta.”
>
> Trương Minh Hiên đi hỏi Dung Lão, đúng như Vương Tình đã nói. Dung Lão thúc giục Trương Minh Hiên mau tìm người có năng lực quản lý chợ, hay còn gọi là thành chủ.
>
> Trương Minh Hiên đi trên phố, nhìn dòng người qua lại không dứt. Chợ đúng là lớn thật, không như trước kia qua loa dựng lên chơi.
>
> Trương Minh Hiên đau đầu, cau mày lẩm bẩm: “Ta biết đi đâu tìm người thích hợp? Hay đi chỗ Ngọc Đế xin người?”
>
> Trương Minh Hiên vắt óc suy tư lê bước đi, chuyện gì cũng cần ta lo, phiền quá. Lúc trước không nên xây chợ làm gì, lỗi của Trương Tuấn hết!
>
> Các tên người nổi lên trong óc rồi bị hắn xóa bỏ, Trương Minh Hiên chợt nhận ra những người hắn quen đều không có tài quản lý, hoặc là kẻ cuồng bạo lực nói chuyện không hợp sẽ xông lên chặt chém, hoặc là hiền giả xem nhạt chuyện đời, ẩn thế.
>
> "Sư thúc!”
>
> Hồng Hài Nhi mặc quần cộc, yếm đỏ không biết từ đâu chạy lại gần Trương Minh Hiên, cười hồn nhiên.
>
> Hồng Hài Nhi đi theo bước chân Trương Minh Hiên, hưng phấn nói: "Tiểu thúc ra ý tưởng thật tuyệt, giờ quán bar làm ăn rất tốt, đêm nào cũng tràn đầy, mỗi ngày kiếm nhiều tiền cho con.”
>
> Trương Minh Hiên tùy ý ậm ừ: “Vậy thì kinh doanh cho tốt vào.”
>
> Hồng Hài Nhi hưng phấn nói: "Sư thúc còn hạng mục kiếm tiền nào không? Chúng ta cùng nhau mở, kiếm được tiền sẽ chia đôi.”
>
> "Không có!"
>
> Hồng Hài Nhi chớp chớp mắt, hỏi: “Phải rồi, tiểu sư thúc nợ con bài hát định khi nào đưa đây?”
>
> Trương Minh Hiên dừng bước, nhìn kỹ Hồng Hài Nhi: “Giờ con đòi nhạc với ta?”
>
> Hồng Hài Nhi gật đầu lia: “Đúng rồi!” Hưng phấn nói: “Con muốn hát một bài trên vũ đài quán bar!”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu cười nói: “Được rồi, đi theo ta.”
>
> Hắn đang khó chịu, Hồng Hài Nhi tự đưa lên cửa thì đừng trách bị hắn chơi một vố.
>
> Hồng Hài Nhi reo vui: "Tiểu sư thúc quá tuyệt vời!”
>
> Trương Minh Hiên vừa đi vừa giơ cao một ngón tay: “Bỏ chữ tiểu, sư thúc không tiểu chút nào!”
>
> “Vâng vâng!” Hồng Hài Nhi gật đầu lia, giờ tiểu sư thúc nói gì cũng đúng.
>
> Trương Minh Hiên mang Hồng Hài Nhi về đảo Huyền Không, chỉ tay một cái, cánh cửa của thế giới nhỏ xoay tròn mở ra.
>
> “Đi theo ta.”
>
> Hai người bước vào thế giới nhỏ.
>
> Sau đó trong thế giới nhỏ vang tiếng ầm ầm không ngừng, hai ngày sau mới yên lặng.
>
> Ngày thứ ba, Hồng Hài Nhi mặc quần da nhỏ, bên trên khoác áo rộng, mặc áo sơ mi bông bên trong, cổ đeo dây chuyền vàng lao ra khỏi thế giới nhỏ. Đầu nó bôi dầu, kính râm che nửa khuôn mặt.
>
> Trương Minh Hiên bước ra sau.
>
> Hồng Hài Nhi hào hứng nói: “Sư thúc, bài nhạc này rất hợp với con!”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Con vui là được rồi.”
>
> Ta cũng rất vui.
>
> Hồng Hài Nhi hưng phấn hỏi: “Khi nào đăng lên ạ?”
>
> Trương Minh Hiên do dự một chút nói: "Ngày mai!"
>
> Hồng Hài Nhi xoa tay nói: “Còn một ngày nữa, lâu ghê.”
>
> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt, đi thẳng về phòng mình: “Đừng quấy rầy ta.”
>
> Hồng Hài Nhi gật đầu như gà mổ thóc, hét với bóng lưng Trương Minh Hiên: “Sư thúc cố lên!”
>
> Hồng Hài Nhi chớp chớp mắt, lẩm bẩm: “Ngày mai mới đăng lên nhưng đêm nay có thể hát trong quán bar, thông minh quá ta ơi!”
>
> Hồng Hài Nhi nhấc cặp chân ngắn tung tăng xuống chợ.
>
> Buổi tối, trong quán bar Tiểu Hỏa Ngưu lấp lóe ánh sáng đủ màu sắc, âm nhạc sôi sục vang lên trên vũ đài. Hai, ba xà yêu mỹ nữ được mời tới lắc mông trên vũ đài.
>
> Các yêu ma quỷ quái ngồi trong quán bar vừa uống rượu ừng ực vừa cười lớn, thật là quần ma loạn vũ.
>
> Cheng!
>
> Vang tiếng đồng la, tiếng nhạc trong quán bar ngừng lại. Mọi người nhìn về phía phát ra thanh âm, thấy một báo yêu cầm đồng la từ ngoài cửa đi vào.
>
> Báo yêu hét to: “Thánh Anh đại vương giá đáo!"
>
> Hai hàng tiểu yêu cầm binh khí ngay ngắn bước vào cửa, xếp hai bên đường đi.
>
> Một đạo sĩ xấu xa ngồi cạnh quầy bar vuốt hai bên ria mép, hỏi: “Thánh Anh đại vương có lai lịch gì mà phô trương thế?”
>
> Một nữ yêu trang điểm xinh đẹp mỉm cười nói: “Chỉ là tiểu yêu nhỏ bé thôi mà, đạo trưởng có hứng thú mời ta uống một ly không?”
>
> Đạo sĩ xấu xa vuốt ria mép nhanh hơn, híp mắt cười nói: “Đương nhiên có hứng, làm hai ly Môi Son Đỏ Cháy.”
>
> Thỏ yêu trắng ở trong quầy trợn trắng mắt, không nhúc nhích.
>
> Nữ yêu xinh đẹp đá lông nheo, thè lưỡi liếm môi đỏ gợi cảm.
>
> Hồng Hài Nhi mặc áo khoác quần da, đeo kính râm, cổ đeo dây chuyền vàng đi vào, đầu bồng bôi dầu có thể làm ruồi bọ trượt chân.
>
> Bồi bàn, thợ pha chế cung kính khom người chào: “Lão bản!”
>
> Đôi mắt ẩn sau lớp mắt kính lóe tia đắc ý, sư thúc truyền nội dung cho mình không sai, cảm giác này quá tuyệt vời.
>
> Nữ yêu gợi cảm và đạo sĩ xấu xa liếc nhau, mắt lộ ra tia ngạc nhiên. Thánh Anh đại vương là chủ tiệm quán bar? Cả hai không biết chuyện này, đến quán mấy lần đều tình cờ bỏ lỡ cơ hội hiểu biết.
>
> Hồng Hài Nhi đi lên vũ đài trong ánh mắt của mọi người, bộ dạng như tay ăn chơi ôm quyền nói: "Nhờ các vị bằng hữu giang hồ ủng hộ, Thánh Anh xin cảm tạ.”
>
>
>
>