TRANG 322# 2
> Chương 643: Chơi Bời Thâu Đêm
>
>
>
>
>
>
> Một yêu quái đầu cọp cười nói: "Thánh Anh đại vương thật sự muốn cảm tạ thì miễn phí cho chúng ta là được.”
>
> Một yêu quái mặc kiểu văn sĩ toát ra tia yêu khí đánh giá Hồng Hài Nhi, nói: "Thánh Anh đại vương ăn mặc rất lạ, không biết có ý nghĩa gì không?”
>
> “Bộ đồ sáng chói, hay là pháp bảo gì?”
>
> “Dây chuyền vàng chói mắt thật.”
>
> “Tóc càng sáng.”
>
> Yêu quái ở bên dưới kêu la.
>
> Hồng Hài Nhi phớt lờ người kêu miễn phí, bản đại vương mở quán bar để kiếm tiền, sao có thể miễn phí được.
>
> Hồng Hài Nhi nói thẳng: “Không cho uống miễn phí, đời này cũng không bao giờ có. Bản đại vương có thể hát một bài để cảm tạ các vị ghé qua.”
>
> “Tốt!”
>
> “Hát mau, hát mau!”
>
> “Rất mong đợi!”
>
> “Thánh Anh đại vương cố lên!”
>
> "Tiểu đệ đệ đáng yêu quá!”
>
> Bên dưới cười lớn ồn ào.
>
> Hồng Hài Nhi lấy di động ra, ấn một cái, đoạn nhạc thùng thùng vang lên.
>
> Hồng Hài Nhi mặc áo khoác, quần da, đeo kính râm, dây chuyền vàng lắc lư theo âm nhạc, lấy một cây cà tuyết to đặt bên môi hút một ngụm thở ra khói trắng, hát:
>
> “Chờ khi gia có tiền sẽ tiêu xài như vậy.
>
> Thuốc lá sấy chán hút, thuốc lá ngoại là đồ bỏ, muốn hút phải hút xì gà
>
> Rượu trắng quá sặc, bia quá nhạt, uống rượu phải uống Thiên Đình
>
> Mấy triệu quá nghèo, mấy chục triệu rất ít, tiệc rượu phải chơi trăm triệu
>
> Đã ngán sơn trân, hải vị quá tanh, chuyên ăn thần thú hiếm
>
> Ồ dé . . . yeah yeah . . . hú . . .!”
>
> Hồng Hài Nhi ở trên vũ đài say mê hát, khán giả ngồi bên dưới há hốc mồm. Tiệc rượu hàng trăm triệu? Chuyên ăn thần thú? Còn phải là loại hiếm?
>
> Choang!
>
> Ly rượu trong tay đạo sĩ xấu xa ngồi trước quầy bar rơi khỏi tay rớt xuống đất, gã giật mình ngây ra như phỗng.
>
> Nữ yêu trang điểm xinh đẹp ngồi cạnh đạo sĩ thì mắt sáng lấp lánh, si mê nói: “Oách quá, oách quá, giàu ghê!”
>
> Hồng Hài Nhi tiếp tục lắc người hát:
>
> “Mời đàn em đánh nhau thì phải mời hai đội, đội một cõng đội hai
>
> Mua thuyền bay thiên phẩm phải mua hai cái, cái một kéo theo cái hai
>
> Mở hai cửa hàng lớn, một tiệm chèn ép sập tiệm khác
>
> Mua hai tòa động phủ huyền không, một tòa đánh đắm tòa khác.”
>
> Hồng Hài Nhi hít một hơi cà tuyết lớn thở khói trắng, vuốt tóc ra sau, hào hùng nói: “Muốn làm phải làm yêu có tiền!”
>
> “Oa, đại vương oách quá!”
>
> “Vậy mới là yêu có tiền!”
>
> “Đây là cuộc sống của yêu giàu sao?”
>
> "Đại vương, ta yêu ngươi!” Nữ yêu quyến rũ ngồi trước quầy bar huơ tay hưng phấn hét rầm lên.
>
> "Đại vương vô địch!"
>
> “Yêu Thánh Anh đại vương chết mất!”
>
> “Thánh Anh đại vương giàu quá!”
>
> "Thánh Anh vạn tuế!"
>
> "Ngươi đang nguyền rủa Thánh Anh đại vương?”
>
> “Nào có!”
>
> “Hét theo ta, Thánh Anh đại vương thánh thọ vô cương!”
>
> Ghế khán đài hưng phấn hò hét, các yêu quái vung tay gầm rống.
>
> Yêu quái đi trên đường phản xạ nhìn vào tiệm.
>
> Trong tiếng hò reo, Hồng Hài Nhi hưng phấn khuôn mặt nhỏ đỏ rực, chân nhẹ nhàng như đi trên mây.
>
> Hồng Hài Nhi bước xuống đài nâng một ly bia lên, hét to: “Cạn!”
>
> "Ha ha ha! Cạn!”
>
> “Cạn!”
>
> Mọi người nâng ly lên uống cái ực, tiếng cười lớn, càng chơi càng phấn khởi. Có yêu quái chạy lên đài hát tru tréo một bài, sân nhảy có người vặn vẹo.
>
> Nữ yêu quái không e dè quay quanh Hồng Hài Nhi, lắc người vặn vẹo cười không dứt.
>
> Sau nửa đêm, Hồng Hài Nhi hát sung quá đỏ mắt phất tay bá khí hét: “Đêm nay miễn phí hết, mọi người cùng uống nào!”
>
> “Oa, tướng công tuyệt vời!”
>
> “Thánh Anh đại vương rộng rãi!”
>
> “Đại vương siêu giàu!”
>
> “Ha ha ha, rất huynh đệ, rất nam nhân!”
>
> Hôm sau, Hồng Hài Nhi dụi mắt nhập nhèm nằm trên sofa, mặt đầy dấu son môi.
>
> Hồng Hài Nhi xoa đầu lẩm bẩm: “Nhức đầu quá, hôm qua ta đã làm gì?”
>
> Báo yêu hầu hạ bên cạnh nó dè dặt nói: “Ngày hôm qua đại vương quá vui, chơi thâu đêm với bầy yêu tinh.”
>
> Hồng Hài Nhi cười nói: “Ta nhớ ra rồi, uống say quá, lấy chai nước trái cây cho ta.”
>
> Báo yêu lắc đầu nói: “Không có, uống hết rồi.”
>
> Hồng Hài Nhi nhíu mày nói: “Sao nước trái cây cũng hết? Vậy lấy đại chai nước nào cũng được.”
>
> Báo yêu nói nhỏ: “Đều uống hết, trong quán rượu không còn gì, bao gồm rượu, thức uống khác.”
>
> Hồng Hài Nhi trợn to mắt hét lên: “Sao uống nhiều vậy?”
>
> Báo yêu nói khẽ: “Đêm qua đại vương cho uống miễn phí nên . . . nên cái đám mặt dày đó uống thoải mái.”
>
> Hồng Hài Nhi bật cười nói: “Miễn phí? Sao ta cho uống miễn phí được, đời này cũng không thể nào.”
>
> Hồng Hài Nhi quét mắt qua tủ rượu trống rỗng, chai lăn lóc dưới đất, tiếng cười thấp dần, nuốt nước miếng khó khăn hỏi: “Ta thật sự cho uống miễn phí?”
>
> Báo yêu nghiêm túc gật đầu, ngài thật sự đãi uống miễn phí.
>
> Hồng Hài Nhi lại ngã cái rầm xuống sofa, nhắm mắt ngất xỉu.
>
> Sáng sớm.
>
> Trương Minh Hiên ngáp dài ra khỏi phòng. Trong sân, Tấn Dương đang bị hoàng hậu giám sát đọc sách.
>
> Trương Minh Hiên phất tay: “Chào buổi sáng.”
>
> Tấn Dương ngước lên nói: “Không sáng, con dậy lâu rồi.”
>
> Hoàng hậu cười nói: “Trong nồi có cơm.”
>
> Trương Minh Hiên gãi đầu, cười nói: “Hôm qua bận cắt nối biên tập video nhạc hơi khuya.”
>
> Tấn Dương reo lên: “Hoàng thúc ra nhạc mới ạ? Chắc rất êm tai.”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Là bài hát của Hồng Hài Nhi, êm tai thì . . . chắc vậy.”
>
> Hoàng hậu cười nói: “Tác phẩm ra từ tay ngươi thì chắc đều tuyệt.”
>
> Trương Minh Hiên cười gượng: “Chờ chút sẽ đăng lên.”
>
> Trương Minh Hiên chuyển hướng đi tới nhà bếp.
>
> Lát sau hắn cầm hai cái bánh bao thịt đi ra, hỏi: “Thanh Nhã tỷ đâu?”
>
> Tấn Dương giành nói: “Con biết! Đại cô cô mang tiểu cô cô ra ngoài đọc sách!”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, mở cửa thư điếm đi ra ngoài. Trong vườn hoa, Lý Thanh Nhã ngồi khép chân trên ghế đá bên bồn hoa, một đóa hoa nở bên tai nàng, người đẹp hơn hoa.
>
> Lý Thanh Tuyền ngồi cạnh Lý Thanh Nhã, nhìn quanh quất, vặn vẹo trên ghế.
>
> Trương Minh Hiên chào hỏi: “Chào buổi sáng, Thanh Nhã tỷ.”
>
> Lý Thanh Nhã ngước lên thấy Trương Minh Hiên, cười nói: “Chào buổi sáng, đa tạ ngươi về việc Thanh Khâu.”
>
> Trương Minh Hiên ngại ngùng thành thật nói: “Thật ra ta không làm gì.”
>
> Ánh mắt Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên dịu dàng hơn một chút, yên lặng làm việc không kể công là phong cách của quân tử.
>
> Lý Thanh Tuyền hừ một tiếng, không khách khí nói: “Không chừng là trùng hợp, ta không tin hắn có thể dao động tuyển chọn của Nguyệt Lão nương nương.”
>
> Lý Thanh Nhã cốc đầu Lý Thanh Tuyền, quở mắng: “Trên đời làm gì có nhiều trùng hợp như vậy, lo xem sách.”
>
> Lý Thanh Tuyền ui da, chu môi giận dỗi.
>
> Trương Minh Hiên cắn bánh bao nhìn Lý Thanh Tuyền bị đánh, cười hả hê.
>
> Trương Minh Hiên ăn xong một cái bánh bao, nói: “Thanh Nhã tỷ, Hồng Hài Nhi có bài hát mới sắp đăng lên.”
>
> “Hồng Hài Nhi?” Lý Thanh Nhã kinh ngạc hỏi: “Thằng bé biết hát không?”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Người đời có câu đàn gảy tai trâu, thiên phú âm nhạc của nó đúng là tệ, nhưng ai kêu ta đã hứa với nó rồi.”
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: “Vậy được rồi.”
>
>
>
>